Sư phụ luôn dẫn dắt tôi trên con đường tu luyện
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại New Zealand
[MINH HUỆ 06-11-2025] Con kính chào Sư phụ tôn kính! Chào các đồng tu!
Hôm nay, tôi muốn chia sẻ trải nghiệm tu luyện của bản thân trong quá trình loại bỏ chấp trước và đề cao tâm tính.
Loại bỏ chấp trước vào điện thoại
Trong nhiều năm, tôi đã không xem ti vi và rất ít xem điện thoại, tôi chỉ sử dụng điện thoại mỗi khi cần thiết. Tôi đã đọc một số bài chia sẻ của đồng tu về việc nghiện xem các video ngắn, mua sắm trực tuyến hoặc chơi game trên điện thoại. Tôi còn cảm thấy thật may mắn vì mình không gặp phải những vấn đề đó. Tuy nhiên, kể từ khi tham gia một hạng mục truyền thông, do yêu cầu công việc phải xem video, tôi đã dần dần sinh ra tâm chấp trước. Ban đầu, tôi chỉ xem những nội dung liên quan đến công việc của mình. Sau đó, điện thoại tự động hiện lên các video khác, một số video phù hợp với sở thích của tôi nên tôi bắt đầu xem chúng. Sau khi xem xong một video, tôi lại chủ động tìm kiếm những video liên quan và tiếp tục xem, chấp trước đã hình thành từ lúc nào mà tôi không hề nhận ra.
Sau đó, vì phải học tiếng Anh nên tôi lại bắt đầu xem các video tiếng Anh trực tuyến và tìm hiểu các chủ đề chính trị mà tôi quan tâm, từ cuộc bầu cử tổng thống năm ngoái đến các điểm nóng về chính trị trong năm nay. Tôi cứ tưởng rằng mình đang học tiếng Anh, nhưng thực chất là đang bị chấp trước dẫn động mà mê đắm trong đó.
Chẳng bao lâu sau, tôi lại tải một ứng dụng học tiếng Anh. Ứng dụng này được tặng kèm ứng dụng dạy học cờ vua nên tôi muốn thử. Vì tôi thường thua khi chơi cờ với con nên tôi nghĩ mình học chơi cờ vua cũng tốt. Ban đầu, mỗi ngày tôi chỉ học vài phút, rồi dần dần tăng lên 10 phút, và sau đó là 30, 40 phút. Ứng dụng cờ vua này được thiết kế như một trò chơi, khuyến khích người chơi tiếp tục chiến thắng bằng những phần thưởng, điều đó đã thu hút tôi. Tôi dành ngày càng nhiều thời gian cho ứng dụng này. Đôi khi tôi định chỉ chơi thêm một ván nữa, nhưng cuối cùng lại thêm ván khác, rồi lại thêm ván khác nữa, không thể dừng lại được. Thường thì chơi xong tôi lại thấy hối hận, nhưng mỗi khi không chơi thì lại có cái gì đó cứ thôi thúc tôi mở ra chơi. Dù biết trạng thái này không đúng, nhưng tôi vẫn không thể dừng lại.
Sư phụ thấy tôi không thể thoát ra được nên đã thông qua việc phần mềm bị lỗi để điểm hóa cho tôi: ứng dụng trước đây vốn chạy rất mượt mà giờ lại gặp sự cố, không thể đăng nhập hoặc sau khi chạy một lúc thì bị treo và cần phải khởi động lại. Dù vậy, tôi vẫn không chịu từ bỏ, vẫn khởi động lại máy rồi tiếp tục chơi. Sư phụ thấy tôi vẫn chưa tỉnh ngộ, lại khiến độ khó của trò chơi nâng lên rất cao, vượt quá khả năng của tôi, khiến tôi không thể thắng nổi, cảm thấy chán nản. Lúc này, tôi mới hạ quyết tâm cả ngày hôm nay sẽ không mở ứng dụng này ra nữa. Sau khi hạ quyết tâm, quả nhiên đã có tác dụng; cả ngày tôi đã không mở ứng dụng này, tiếp đó là được hai ngày, ba ngày, dần dần tôi đã trừ bỏ được cái tâm này.
Ngoài chơi game và sử dụng ứng dụng học tập này, tôi còn chấp trước vào việc mua sắm và xem video trực tuyến, càng xem càng khó buông bỏ. Kết quả là, tôi bị cuốn vào những thứ gây xao nhãng này, dẫn đến mỏi mắt, thị lực suy giảm. Nó cũng ảnh hưởng đến việc học Pháp của tôi. Chẳng hạn khi tôi đọc Pháp, ban đầu còn có thể tĩnh tâm, nhưng sau một lúc thì đủ loại niệm đầu xuất hiện, trong đó nhiều thứ bắt nguồn từ những video tôi đã xem hoặc các bài viết của người thường tôi đã đọc, chúng chứa đầy những thứ tranh đấu, lợi ích, tình và dục vọng. Đến khi tôi phát hiện ra thì một khoảng thời gian dài đã trôi qua. Sau khi điều chỉnh lại, tôi tiếp tục đọc Pháp, nhưng chỉ một lát sau tâm trí tôi lại nhanh chóng bị cuốn đi, tôi không thể ức chế được nó. Kết quả là, tôi đã dành hai đến ba tiếng đồng hồ để cố gắng đọc Pháp nhưng vẫn không thể đọc xong một bài giảng.
Sư phụ giảng:
“Chư vị thấy đó cái gì cũng ở trong ô nhiễm,…” (Giảng Pháp tại Pháp hội New York năm 2010)
Tôi nhận ra đó là vì tôi đã không đối đãi nghiêm túc với tu luyện, việc xem những thứ của người thường chỉ làm tăng thêm chấp trước của tôi. Video của người thường chứa đựng nhiều thứ không tốt. Các bộ phim truyền hình ăn khách phần lớn đều có những thứ tranh đấu, tật đố, danh lợi, dung túng cho những ác niệm của con người; còn video mua sắm thì tràn ngập danh lợi và dục vọng, tăng cường sắc tâm và tâm hiển thị của con người.
Cựu thế lực và những linh thể tầng thấp vốn đã đang tìm mọi cách để nhồi nhét những thứ bất hảo vào đầu não con người, vậy làm sao một người tu luyện lại có thể chủ động tìm cầu những thứ này? Là người tu luyện, sao tôi có thể để những thứ này dẫn động? Tôi phải chiểu theo lời dạy của Sư phụ, tống khứ những chấp trước này.
Trước tiên, tôi phải bỏ thói quen hễ rảnh rỗi là lướt điện thoại, kiểm soát những gì mình xem, loại bỏ nguồn gây ô nhiễm.
Tiếp theo, trong khi học Pháp phải tăng cường chủ ý thức, loại bỏ những niệm đầu bất hảo. Nếu tư tưởng sao nhãng thì phải đọc lại những phần đọc chưa nhập tâm. Nếu vẫn không thể tập trung, tôi sẽ chép hoặc học thuộc Pháp để đầu não bảo trì thanh tỉnh, để chủ ý thức đắc Pháp.
Sau khi làm như vậy, khi đọc Pháp tôi đã có thể tĩnh lại, cũng có thể nhìn ra Pháp lý.
Tôi nhận ra rằng điện thoại di động hiện nay không chỉ là một công cụ, nếu sử dụng không đúng cách, nó chính là một loại “hộp ma quỷ” kéo bạn xuống, bạn chấp trước điều gì, nó sẽ cấp cho bạn càng nhiều những thứ đó. Từ nay về sau, tôi phải liên tục nhắc nhở bản thân, chủ ý thức nhất định phải tỉnh táo, phải coi trọng vấn đề này, không thể bị nó dẫn động.
Dậy sớm luyện công, lấy khổ làm vui
Khoảng một năm trước, đồng tu điều phối của nhóm bắt đầu tổ chức cho mọi người luyện công tập thể ngoài trời vào sáng sớm. Ban đầu, tôi cảm thấy việc này không liên quan gì đến mình vì điểm luyện công khá xa nhà tôi; tôi nghĩ mình luyện ở nhà sẽ tốt hơn – vừa yên tĩnh hơn, lại tiết kiệm được thời gian và chi phí đi lại.
Một thời gian sau, các đồng tu đã chia sẻ trải nghiệm và lợi ích của việc tham gia luyện công tập thể buổi sáng nên tôi quyết định thử. Hôm đó đến nơi, tôi thấy có rất nhiều đồng tu tham gia luyện công ở đó, năm bài công pháp luyện liền một mạch, cảm thấy rất tốt. Nhưng tôi vẫn cảm thấy chưa sẵn sàng nên sau đó lại không tiếp tục tham gia nữa.
Kỳ thực trong thời gian đó, hiệu quả luyện công ở nhà của tôi cũng không tốt lắm. Có lúc dậy muộn, không luyện đủ năm bài công pháp. Có lúc chỉ luyện được nửa chừng, cảm thấy chưa ngủ đủ giấc, nên lại đi ngủ tiếp.
Liệu có nên tham gia luyện công tập thể ngoài trời không? Tôi đã cố gắng tìm câu trả lời, liền tự hỏi: Tại sao phải luyện công tập thể ngoài trời? Câu trả lời là: có môi trường luyện công, năm bài công pháp luyện liền một mạch, trừ bỏ được tâm an dật. Ngoài ra, Sư phụ yêu cầu chúng ta học Pháp nhóm và luyện công tập thể, vì vậy chúng ta cần phải nghe lời Sư phụ.
Rồi tôi lại tự hỏi tại sao mình lại không muốn tham gia luyện công tập thể ngoài trời? Là vì sợ sự vất vả, phải dậy sớm, lại phải đúng giờ, lo bản thân sẽ không thể kiên trì được. Thêm vào đó, còn lo ngại chi phí xăng xe, đó cũng là chấp trước vào lợi ích.
Suy xét lại, tôi nhận ra rằng suy nghĩ không muốn ra ngoài luyện công đều xuất phát từ vị tư. Tôi không cần cái tâm này, tôi phải nghe lời Sư phụ, vì vậy tôi bắt đầu tham gia luyện công tập thể ngoài trời.
Không lâu sau khi tôi tham gia luyện công tập thể thì khảo nghiệm xuất hiện.
Khu vực luyện công của chúng tôi được bao quanh bởi cây xanh nên có rất nhiều côn trùng và muỗi. Một lần khi đang đả tọa, nghe thấy tiếng muỗi vo ve, tôi thầm nghĩ: “Không sao – chúng ăn no rồi thì sẽ không đốt nữa”. Nhưng hôm đó, có rất nhiều muỗi, cứ vo ve mãi không thôi. Tôi mở mắt ra nhìn thì thấy có ba bốn con muỗi đang bu quanh. Lúc đó tâm sợ hãi nổi lên, tôi tự hỏi: “Chúng sẽ còn đốt đến bao giờ nữa?”. Tôi cố gắng xua chúng đi nhưng cũng không được. Cảm thấy nản chí, tôi quyết định thu dọn đồ rồi về nhà. Trên đường về, tôi cứ nghĩ: “Mình phải làm sao đây? Mùa hè còn rất dài. Chẳng lẽ vì bị muỗi đốt mà không ra ngoài luyện công nữa?”. Tôi không muốn bỏ cuộc, liền nghĩ ra một giải pháp: Tôi sẽ mua thuốc chống muỗi ở siêu thị. Thực ra lúc này là để trừ bỏ cái tâm sợ chịu khổ của bản thân, nhưng tôi vẫn chưa ngộ ra.
Một lần khác, tôi lại bị muỗi đốt. Tôi hỏi một đồng tu lớn tuổi và bà nói bà không hề bị đốt. Tôi thấy bà ấy không dùng bất kỳ biện pháp chống muỗi nào, trong khi tôi thì vừa bôi thuốc chống muỗi vừa đeo găng tay. Tôi nhận ra chính chấp trước của tôi đã chiêu mời muỗi đến, vì sợ bị mỗi đốt nên lúc nào cũng lo lắng căng thẳng, sợ cái gì thì cái đó đến, vậy là muỗi kéo đến.
Kỳ thực, tôi nên coi việc bị muỗi đốt là hảo sự, vừa hay để tiêu nghiệp, nếu không thì làm sao tiêu trừ được phần nghiệp lực này? Tôi biết chấp trước này vẫn chưa được loại bỏ hoàn toàn, tôi vẫn đang nỗ lực để loại bỏ nó.
Một tình huống nữa là Sư phụ đã giúp để đèn sáng cho tôi luyện công. Nơi chúng tôi luyện công có sử dụng đèn cảm biến, nếu không có ai cử động thì đèn sẽ không sáng, hoặc nếu đèn sáng lên rồi thì cũng sẽ tự tắt sau vài phút. Chúng tôi luyện công khá sớm vào buổi sáng. Một ngày nọ, tôi đến sớm hơn các đồng tu khác, nhìn thấy xung quanh tối tăm và vắng vẻ, tôi bắt đầu thấy sợ. Nhưng tôi không thể cứ thế rời đi, tôi lấy hết can đảm và bắt đầu ngồi đả tọa. Rồi một điều kỳ diệu đã xảy ra, đèn cảm biến hôm đó cứ sáng mãi, tôi vô cùng cảm động, hiểu rằng Sư phụ đang ở bên cạnh coi sóc tôi, giữ cho đèn sáng để tôi luyện công. Ngày hôm sau, tôi quan sát ánh đèn, và thấy nó đã trở lại trạng thái bình thường, chỉ bật sáng khi có người đi lại.
Tôi đã tham gia luyện công tập thể ngoài trời được hơn một năm nay, và nhận thấy việc luyện công ngoài trời tốt hơn so với việc luyện công một mình ở nhà, vừa có thể chịu khổ tiêu nghiệp, vừa có thể hồng Pháp. Quan trọng hơn, đây là điều Sư phụ yêu chúng ta, tôi cần phải kiên trì.
Giảng chân tướng, loại bỏ tâm vị tư
Tôi nhận ra rằng khi giảng chân tướng thì tâm thái là rất quan trọng. Nếu ôm giữ mục đích vị tư, mang theo tâm thái thụ động, chỉ để hoàn thành nhiệm vụ thì hiệu quả sẽ không tốt. Cảm giác như có một rào cản giữa tôi và chúng sinh, những gì bản thân nói ra chúng sinh cũng không muốn nghe.
Mỗi khi giảng chân tướng cho người Trung Quốc, tôi hay có một quan niệm, ví như người này trông có vẻ nghiêm nghị, chắc chắn là khó nói chuyện. Bị quan niệm đó cản trở nên chúng sinh Trung Quốc đó đã phản ứng đúng như những gì tôi dự đoán, hoặc họ im lặng, trừng mắt nhìn tôi rồi rồi bỏ đi.
Sau khi nhận ra bản thân đang bị tư tâm can nhiễu, tôi đã tăng cường phát chính niệm thanh trừ những suy nghĩ bất hảo của bản thân, để những chúng sinh hữu duyên minh bạch chân tướng.
Còn khi giảng chân tướng với tâm vị tha, thì hiệu quả giảng chân tướng lại rất tốt. Có lần, tôi giảng chân tướng ở trung tâm thành phố Wellington, quan sát dòng người qua lại tấp nập, tôi cảm thấy ai cũng rất thân thiết, đều đáng được trân quý. Để được nghe chân tướng, không biết họ đã luân hồi chuyển sinh bao nhiêu năm, chịu bao nhiêu khổ cực. Thế là tâm từ bi khởi lên, tôi hy vọng họ đều có thể được đắc cứu. Tôi chân thành đưa tài liệu Đại Pháp cho họ, đồng thời phát xuất một niệm: Chúng sinh hãy đến xem tài liệu Đại Pháp, liễu giải chân tướng. Một số người đã dừng lại, mỉm cười đón nhận; có người ký tên vào bản kiến nghị “Giải thể Trung Cộng”; lại có người viết sẵn tên của những người nhà đi cùng, sau đó người nhà lần lượt từng người ký tên.
Một lần khác, khi giảng chân tướng tại một khu chợ địa phương, tôi thấy một hàng người đang xếp hàng chờ lấy đồ. Tôi nghĩ: “Đây là một cơ hội tốt, họ đang đứng chờ và không có việc gì làm, nên vừa hay họ có thể đọc tài liệu chân tướng”. Vì vậy, tôi bắt đầu phát tài liệu lần lượt từ cuối hàng lên đầu hàng, hầu hết mọi người đều nhận. Một đồng tu nhìn thấy liền nhắc tôi: “Chị có mang theo bản kiến nghị không? Hãy bảo họ ký tên đi!”. Tôi có chút do dự, nghĩ: “Mình vừa mới phát tài liệu cho họ, có lẽ nên để họ đọc trước thì tốt hơn.”
Ngay lập tức, tôi nhận ra cái tâm vị tư: Tôi sợ rằng nếu một người từ chối, những người khác cũng sẽ từ chối, và như thế tôi sẽ cảm thấy rất khó xử. Nhưng tôi biết đồng tu nói đúng, thế là, tôi lấy hết can đảm, bắt đầu thu thập chữ ký từ đầu hàng đến cuối hàng, mọi việc diễn ra khá suôn sẻ. Mặc dù một số người không ký, nhưng nhiều người đã ký. Có một người đàn ông địa phương, khi tôi đến gần để xin chữ ký thì ông ấy bắt đầu nói về việc Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) thu hoạch nội tạng sống, nói nó tà ác như thế nào. Ông ấy cũng nói ĐCSTQ là một chế độ độc tài đã làm nhiều việc xấu. Không chỉ vậy, khi tôi đề nghị hai người phía sau ký tên và thấy họ có vẻ hơi do dự, ông ấy quay lại và bắt đầu kể cho họ nghe về tội ác của ĐCSTQ. Sau khi nghe xong, cả hai người đều đồng ý ký tên. Tôi khích lệ họ hãy nói với người thân và bạn bè của mình lên mạng ký bản kiến nghị, cả ba người đều đồng ý.
Qua trải nghiệm lần này, tôi nhận thấy khi giảng chân tướng, không thể mang theo bất kỳ nhân tâm hay quan niệm nào; nếu không sẽ bỏ lỡ cơ hội đắc cứu của những người hữu duyên.
Một lần khác ở lối vào khu chợ, sau khi tôi giảng chân tướng cho một phụ nữ, bà ấy đứng cạnh tôi và chờ một người khác. Khi tôi giảng chân tướng cho một người khác, thấy người này do dự không ký, bà ấy sốt sắng gọi với theo người này từ phía sau: “Anh phải ký chứ! Việc này rất quan trọng đấy.”
Tôi nhận ra một khi chúng sinh minh bạch chân tướng, họ sẽ chủ động nói chân tướng cho những người khác.
Tôi ngộ được rằng, là một người tu luyện, mỗi ngày đều là để chúng ta tu luyện và mọi thứ chúng ta gặp đều là cơ hội để tu luyện, cách chúng ta xử lý vấn đề đều có thể phản ánh ra trạng thái tu luyện của chúng ta. Thời gian tu luyện Chính Pháp không còn nhiều, vậy mà tôi vẫn còn rất nhiều chấp trước. Hướng nội sâu hơn, tôi nhận thấy đằng sau những chấp trước này là một cái tâm vị tư vô cùng bất hảo. Bất cứ khi nào tôi cảm thấy không vui, tâm thái không tường hòa, thì chắc chắn có thể tìm thấy nhân tố vị tư ở đó. Tôi phải nghe lời Sư phụ, loại bỏ những chấp trước này, tu tốt bản thân, cứu nhiều người hơn nữa, theo Sư phụ trở về nhà.
Cuối cùng, tôi muốn nói với Sư phụ: “Con xin cảm tạ Sư phụ, Sư phụ đã vất vả quá nhiều rồi. Con sẽ làm tốt những việc mình nên làm, chỉ mong Sư phụ có thể mỉm cười.”
(Bài chia sẻ được trình bày tại Pháp Hội New Zealand năm 2025)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/6/502197.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/8/231235.html