Bài viết của phóng viên Minh Huệ ở tỉnh Liêu Ninh

[MINH HUỆ 21-5-2025] Bốn cư dân thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh bị bắt vào ngày 13 tháng 3 năm 2026 chỉ vì tu luyện Pháp Luân Công. Một người trong số đó đã bị hành hung bất chấp tình trạng sức khỏe không tốt. Họ bị giam giữ 15 ngày và sau đó được thả vào ngày 28 tháng 3.

Trưa ngày 13 tháng 3, với sự hỗ trợ của thợ khóa, 11 cảnh sát đột nhập phi pháp vào nhà anh Quốc Bằng 28 tuổi. Họ bắt anh cùng ba vị khách là ông Uyển Tu Phong 49 tuổi, ông Diệp Trường Quốc 65 tuổi và ông Tôn Chiêm Đình 79 tuổi, tất cả ba vị khách này đều là học viên Pháp Luân Công. Các cảnh sát tham gia vụ bắt giữ đều mặc thường phục và hầu hết đều đeo khẩu trang. Không ai trong số họ xuất trình thẻ ngành, lệnh bắt giữ hay lệnh khám xét.

Cảnh sát Đinh Kiện dùng khuỷu tay đánh anh Quốc và còn lăng mạ anh. Khi anh phản đối bạo lực, vài cảnh sát đã ghì anh xuống và còng tay anh ra sau lưng. Khi anh yêu cầu họ xuất trình các văn bản giấy tờ chứng minh tính hợp pháp của cuộc đột kích này, họ đã tháo kính mắt của anh ra và đưa nhanh qua trước mặt anh một thứ gì đó. Nhưng do không có kính, nên anh không nhìn thấy gì cả. Sau đó, cảnh sát còn không trả lại kính mắt cho anh.

Cảnh sát tuyên bố rằng các học viên bị tố giác vì phát tài liệu thông tin Pháp Luân Công và việc này đã “làm xáo trộn cuộc sống thường nhật” của người dân địa phương. Họ còn lục soát nơi ở của anh Quốc trong hơn 40 phút, rồi tịch thu của anh các kinh sách Pháp Luân Công, Pháp tượng của nhà sáng lập Pháp Luân Công, máy vi tính, máy in và các tài liệu thông tin. Họ còn cố lấy ví của anh và 2.000 Nhân dân tệ tiền mặt, nhưng đã bị anh ngăn lại.

Anh Quốc đột nhiên có triệu chứng bệnh và toàn thân anh nóng như thiêu đốt. Anh yêu cầu được đi viện, nhưng cảnh sát cáo buộc anh giả bệnh và đưa anh cùng ba vị khách tới Đồn công an Công Nhân Thôn. Cả bốn học viên này đều bị lục soát người, bị tịch thu chìa khóa nhà, tiền mặt cùng các tài sản cá nhân khác.

Anh Quốc lại yêu cầu cảnh sát xuất trình thẻ ngành, nhưng không có kết quả. Ban đầu, cảnh sát không cho các học viên ăn, nhưng sau đó đã dùng tiền của ông Uyển để mua cho họ một ít bánh mì ăn trong bữa tối.

Cảnh sát thẩm vấn riêng từng học viên và tới buổi tối thì đưa họ tới trung tâm phá án thuộc Phân cục công an Thiết Tây.

Các học viên bị bắt phải kiểm tra sức khỏe toàn diện, trong đó có đo huyết áp, điện tâm đồ, chụp CT, chụp X-quang vùng ngực, xét nghiệm máu, xét nghiệm chức năng gan và nước tiểu. Họ còn bị thu thập các thông tin: chiều cao, cân nặng, dấu vân tay, dấu nắm tay, giọng nói và mống mắt.

Tới 4 giờ 30 phút chiều, ông Uyển và ông Tôn bị đưa vào Trại tạm giam quận Thiết Tây.

Ông Diệp liên tục run rẩy trong quá trình thực hiện điện tâm đồ, vì thế bác sĩ không thể hoàn thành được việc kiểm tra. Ông cũng từ chối hợp tác với cảnh sát khi họ lấy dấu vân tay của ông. Ông và anh Quốc bị đưa trở lại trại tạm giam và bị giam giữ tại đó qua đêm.

Sáng hôm sau, cảnh sát đưa anh Quốc tới một bệnh viện khác để kiểm tra sức khỏe lại, nhưng không cho anh ăn bất cứ thứ gì. Do thân thể yếu ớt và đói, anh từ chối xuống xe. Cảnh sát không còn cách nào khác đành phải đưa anh trở lại đồng công an. Một cảnh sát còn lăng mạ anh.

Mấy phút sau, vài cảnh sát đã vây quanh anh, kéo anh ra khỏi giường và lôi ra hành lang. Anh vẫn nhất quyết không đứng dậy hay tự đi lại. Vì thế, một cảnh sát đã giật tóc và đá anh. Cuối cùng, họ đẩy anh vào xe cảnh sát và đưa anh tới bệnh viện để kiểm tra sức khỏe.

Sau khi tận mắt chứng kiến những gì cảnh sát đã làm đối với anh Quốc, ông Diệp bất đắc dĩ đồng ý kiểm tra sức khỏe khi cảnh sát gặp ông vào chiều hôm đó. Ông nhận ra cảnh sát đã làm giả kết quả kiểm tra sức khỏe để hợp thức hóa việc giam giữ ông.

Kết quả kiểm tra cho thấy, huyết áp của anh Quốc ở mức cực cao là 234 mmHg, nhưng cảnh sát vẫn đưa anh và ông Diệp vào Trại tạm giam quận Thiết Tây. Cảnh sát nói rằng cả hai người chỉ bị giam giữ 3 ngày, thế nên họ đã đồng ý ký vào biên bản giam giữ.

Ngày 17 tháng 3, lính canh trại tạm giam đưa anh Quốc tới một bệnh viện khác để kiểm tra sức khỏe thêm một lần nữa và lần này, bác sĩ xác nhận rằng tim anh đang bị tổn thương. Thế nhưng cảnh sát vẫn thẩm vấn anh vào cuối ngày hôm đó và tiếp tục thẩm vấn anh một lần nữa vào ngày 23 tháng 3.

Ông Uyển, ông Diệp và ông Tôn cũng bị thẩm vấn trong khoảng thời gian từ ngày 15 đến ngày 18 tháng 3. Thế nhưng, trong quá trình thẩm vấn, các học viên này từ chối trả lời bất cứ câu hỏi nào của cảnh sát.

Tới ngày 28 tháng 3, cả bốn học viên đều bị đưa trở lại Đồn công an Công Nhân Thôn. Nhưng sau đó vài giờ, họ đã được thả về.

Sau khi trở về nhà, anh Quốc tới ủy ban khu dân cư và được biết rằng không có ai tố giác anh “làm xáo trộn cuộc sống thường nhật của người dân” cả.

Các học viên cũng được người nhà kể lại rằng, vào tối hôm họ bị bắt, người nhà họ đã tới Đồn công an Công Nhân Thôn để hỏi thông tin về họ. Thế nhưng, đồn công an này phủ nhận việc bắt giữ các học viên và tuyên bố rằng không biết các học viên này đang ở đâu. Người nhà họ đã tới tất cả các đồn công an địa phương, nhưng các cơ quan này đều trả lời rằng không có thông tin của các học viên. Chỉ khi người nhà họ chính thức báo cáo về việc họ bị mất tích thì Đồn công an Công Nhân Thôn mới thừa nhận đã bắt giữ các học viên. Khi ấy, các học viên đã bị đưa vào trại tạm giam.

Người nhà các học viên cũng thuê luật sư đại diện cho họ và liên tục tới đồn công an để yêu cầu trả tự do cho họ, nhưng phó đồn trưởng này là Trương Tư Vũ, đã từ chối gặp mặt.

Pháp Luân Công đã cải biến các học viên

Anh Quốc từng nghiện chơi game và dùng ma túy. Anh thường bỏ học và ăn trộm tiền của cha mẹ. Anh tuyệt vọng về bản thân nhưng không biết làm sao để thay đổi. Vào năm 2020, anh bước vào tu luyện Pháp Luân Công và hành xử chiểu theo tiêu chuẩn Chân – Thiện – Nhẫn, từ đó bỏ được các thói hư tật xấu. Anh đã biết quan tâm đến người khác và trở nên tích cực lạc quan. Anh vô cùng biết ơn Pháp Luân Công đã cứu anh và ban cho anh một cuộc đời mới.

Ông Uyển là quản lý bộ phân thu mua của một công ty lớn. Khác với các đồng nghiệp, trong công việc ông từ chối nhận hối lộ và đặt lợi ích của công ty lên trước.

Sau khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, ông Diệp đã bỏ hút thuốc, không còn uống rượu hay chơi mạt chược nữa. Ông cũng thay đổi tính khí nóng nảy của mình và không còn quát mắng vợ nữa. Khi cha ông qua đời, chị dâu ông chiếm đoạt nhà của cha ông. Thế nhưng ông không tranh giành hay đòi chia tài sản này với chị dâu.

Còn ông Tôn thì vẫn khỏe mạnh dù tuổi đã cao. Ông sống một mình và tự nguyện làm việc quét dọn khuôn viên chung của khu dân cư. Ông còn dọn tuyết vào mùa đông và được nhiều hàng xóm khen ngợi.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/21/510542.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/26/234457.html