Trải nghiệm của tôi khi là thành viên của Đoàn nhạc Tian Guo: Tu luyện là then chốt
Bài viết của một thành viên của Đoàn nhạc Tian Guo ở New York
[MINH HUỆ 12-02-2026] Con xin kính chào Sư phụ! Xin chào các bạn đồng tu!
Cơ điểm của tôi khi học kèn trumpet không thuần tịnh—tôi có tâm hiển thị bởi vì kèn trumpet thường chơi giai điệu chính, có âm thanh tuyệt hay và kích thước nhỏ gọn nên rất dễ mang theo.
Sau một thời gian thổi kèn trumpet, tôi nhận ra rằng dù cố gắng thế nào, tôi vẫn không thể thổi được các nốt cao. Mặc dù tôi đã cố ép mình thổi ra được một vài nốt, nhưng âm thanh nghe rất gượng gạo và tôi không thể ngân dài. Vì muốn nâng cao kỹ năng, tôi đã theo học ba chuyên gia mỗi tuần. Cả ba người đều nói rằng tôi sẽ thổi được các nốt cao nếu thổi mạnh hơn và luyện tập nhiều hơn. Tôi đã làm theo một thời gian, nhưng khi thấy vẫn không tiến bộ, tôi đã bỏ cuộc.
Trong ba tháng tiếp theo, tôi bắt đầu tập luyện trở lại vì muốn tham gia Lễ diễu hành Calgary Stampede. Mặc dù ngày nào tôi cũng luyện tập nhưng tình trạng cũ vẫn lặp lại—dù cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể thổi được các nốt cao. Tôi nhận ra rằng mình nên hướng nội. Tôi biết động cơ thổi kèn của mình là không tốt, nhưng tôi luôn bỏ qua điều đó. Tôi thưa với Sư phụ: “Con đã sai rồi. Con biết việc thổi kèn là để chứng thực vẻ đẹp của Đại Pháp, giảng chân tướng và trợ Sư cứu độ chúng sinh. Con muốn quy chính lại động cơ của mình và bắt đầu lại. Xin Sư phụ hãy giúp con.”
Tôi cầm kèn lên và thổi lại, nhưng vẫn không có gì thay đổi. Tôi biết sẽ là bất kính nếu tôi luôn trông chờ Sư phụ làm điều gì đó cho mình. Lần này tôi quyết tâm không bỏ cuộc. Tối hôm đó, tôi đã tham gia học Pháp nhóm lớn. Trên đường về, tôi nảy ra suy nghĩ rằng vào cuối tuần, tôi nên ra công viên luyện công cùng với dì Thân. Sau đó, tôi lại có một suy nghĩ khác rằng mình không nên để môi trên che môi dưới khi thổi kèn—tôi nên để hở cả hai bên khóe miệng để luồng hơi có thể lưu thông, và tôi chỉ cần thổi vào kèn một cách bình thường.
Ngay khi về đến nhà, tôi đã gọi cho dì Thân. Thật trùng hợp, dì ấy cũng có ý định rủ tôi ra công viên luyện công vào cuối tuần. Sau khi nói chuyện, tôi cầm kèn lên và làm theo ý tưởng điều chỉnh lại khẩu hình của mình. Lần này tôi đã thổi được các nốt cao!
Cách tôi thổi kèn trước đây bị sai. Ý tưởng cần điều chỉnh lại kỹ thuật xuất hiện sau khi tôi có mong muốn chân thành muốn thay đổi—tôi cũng đã tham gia học Pháp nhóm lớn và muốn ra công viên luyện công để chứng thực Pháp. Sau đó, kỹ thuật của tôi đã tiến bộ. Tôi cảm thấy Sư phụ đã dùng điều này, bao gồm cả trình tự diễn ra sự việc, để điểm hóa cho tôi—tôi nhận ra rằng trong mọi việc mình làm, chúng ta nên ưu tiên việc tu luyện và giảng chân tướng, đặc biệt là khi chứng thực Pháp. Trước đây, mặc dù biết động cơ của mình là sai và việc tham gia Đoàn nhạc Tian Guo là để giảng chân tướng, nhưng tôi đã không coi trọng vấn đề này và không thực sự dụng tâm để loại bỏ các tâm chấp trước của mình. Khi tôi thực sự quy chính bản thân và không còn những động cơ ẩn giấu, tôi đã đạt được yêu cầu của Pháp. Sư phụ đã điểm hóa và giúp tôi tạo ra bước đột phá.
Sư phụ giảng:
“Trong [khi] Chính Pháp tôi còn phát hiện một loại tình huống; tình huống gì? Tại một thiên thể mênh mang thật xa xôi, về sự đề thăng của sinh mệnh, [họ] có nhận thức khác biệt phi thường so với các sinh mệnh tại thể hệ thiên thể mà chư vị đang ở hiện nay; họ dựa vào kỹ năng, họ lấy việc kỹ năng không ngừng được vươn lên là loại phương thức duy trì. Tất nhiên Thần tại tầng cao hơn một bậc lấy việc có thể phát minh hay không điều gì đó và có thể sáng tạo hay không [điều gì đó] của tầng thấp hơn dung [hợp] với việc đề cao cảnh giới của họ; cảnh giới của họ đề cao lên thì để cho họ mở mang trí huệ, để cho họ tạo ra, sáng tạo, đề thăng lên; sau khi đề thăng lên thì họ có thể không ngừng nhận thức ra rằng bản thân mình vì có đạo đức đề cao lên rồi mới đắc được như thế, rằng vì bản thân mình có cảnh giới cao rồi mới có thể đề cao được như thế.” (Giảng Pháp tại Pháp hội San Francisco năm 2005)
Trải nghiệm này đã giúp tôi liễu giải sâu sắc hơn về đoạn Pháp này.
Chất âm của tôi được cải thiện
Sau khi học được cách thổi các nốt cao, tôi cần giải quyết một số vấn đề khác. Ví dụ, chất âm của tôi không ổn định; lúc thì chói tai, lúc thì êm dịu, lúc thì rỗng, lúc lại tròn trịa. Tôi nhận thấy cứ hai tuần mình lại có một khảo nghiệm tâm tính. Dù không hoàn toàn vượt qua được, nhưng tôi đã tự xem xét lại bản thân. Tôi thấy mình mắc phải một vấn đề lặp đi lặp lại—trong các cuộc mâu thuẫn, tôi cảm thấy người khác không quan tâm đến cảm nhận của mình, nhưng tôi lại không đặt mình vào vị trí của họ hoặc cố gắng hiểu quan điểm của họ.
Khi tôi thực sự nghĩ cho người khác và hướng nội xem mình đã làm sai điều gì, vấn đề liền biến mất. Trong những khảo nghiệm này, nhiều vật chất bất hảo, ví dụ như tâm ích kỷ và tâm oán hận của tôi, đã dần dần bị bào mòn. Tôi phát hiện ra mình đã có thể phối hợp một cách hòa ái với mọi người.
Tâm thái của tôi khi luyện kèn cũng thay đổi. Trước đây, thái độ của tôi là: “Làm sao để thổi đạt được hiệu quả mà mình muốn.” Nhưng thái độ đó đã chuyển thành: “Cần hiểu được đặc tính của kèn trumpet và thay đổi kỹ thuật của bản thân để có thể đạt được hiệu quả tốt nhất.”
Khi không thể thổi tốt, tôi không còn giữ thái độ: “Tại sao mình không thể thổi tốt.” Thay vào đó, tôi nghĩ: “Có vẻ như mình chưa hiểu chiếc kèn của mình. Mình phải tiếp tục cố gắng để có thể thổi tốt hơn.” Sau khi tôi tự điều chỉnh lại bản thân, âm thanh chiếc kèn của tôi trở nên êm dịu. Một số người nói rằng người chơi cần hợp nhất với nhạc cụ của mình. Giờ đây tôi hiểu rằng đối với một người tu luyện, việc chúng ta chơi nhạc tốt đến đâu phản ánh trạng thái tu luyện của chúng ta.
Tăng cường chủ ý thức
Tôi đang cố gắng loại bỏ một trong những khuyết điểm lớn của mình—đó là chủ ý thức không mạnh. Khi không muốn tự xem xét lại bản thân trong lúc xảy ra mâu thuẫn, tôi lại cầm điện thoại lên và xem tin tức, các câu chuyện lịch sử hoặc những thứ khác.
Một ngày nọ, trong khi tự ghi âm lại tiếng kèn của mình, tôi chợt nhận ra mình đang thổi một cách lười biếng và không có chút năng lượng nào. Điều này biểu hiện thành một nhịp điệu ngắt quãng, trong đó âm thanh bị chậm nửa giây.
Sư phụ giảng:
“Họ không muốn quản cái thân thể ấy nữa, tự họ cứ mê mê muội muội mãi, tinh thần không có khởi lên được. Lúc ấy phó ý thức, [và] các tín tức ngoại lai sẽ can nhiễu đến họ.” (Bài giảng thứ sáu, Chuyển Pháp Luân)
Tôi đã nhìn ra chấp trước căn bản của mình—tôi luôn truy cầu sự thoải mái. Khi tự xem xét bản thân trong các ma nạn, tôi đã có thể hóa giải được mâu thuẫn. Khi tôi lùi lại một bước và nhìn nhận vấn đề từ góc độ của Pháp, một chân trời hoàn toàn mới đã mở ra. Sau khi nhận diện và loại bỏ một số tâm chấp trước, tôi cảm thấy thư thái khi luyện công và có thể tập trung khi học Pháp. Tôi cũng cảm thấy mãn nguyện khi giảng chân tướng về cuộc bức hại.
Một ngày nọ, tôi tự hỏi liệu có phải mình tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vì muốn cảm thấy hạnh phúc hay không. Câu trả lời chắc chắn là không! Vậy tôi tu luyện để làm gì? Theo thể ngộ của tôi, chúng ta tu luyện bản thân để loại bỏ các tâm chấp trước và đạt được tiêu chuẩn của một người tu luyện. Có như vậy, việc giảng chân tướng của tôi mới đạt hiệu quả, từ đó tôi có thể trợ giúp Sư phụ cứu thêm nhiều người hơn nữa.
Từ trong Pháp, tôi hiểu rằng một bậc Đại Giác Giả sẵn sàng xả bỏ sinh mệnh của mình vì chúng sinh. Khi có được tâm thái này, tôi không còn truy cầu sự thoải mái nữa.
Trong khi viết bài chia sẻ kinh nghiệm này, tôi đã có một số thể ngộ mới về vấn đề trên, và tôi hy vọng mình sẽ làm tốt hơn trong thời gian tới.
Trở thành một lạp tử của Đại Pháp
Trong một buổi diễu hành, phím bấm trên cây kèn trumpet của tôi bị kẹt. Tôi thưa với Sư phụ: “Xin Sư phụ giúp con.” Tuy nhiên, phím bấm vẫn bị kẹt. Tôi biết rằng mình cần phải hướng nội và xem liệu bản thân có vấn đề gì về tâm tính hay không.
Tôi nhận ra mình đã mong muốn phần trình diễn của bản thân phải đạt hiệu quả thật cao. Tôi nên coi mình như một lạp tử của Đại Pháp, để tiếng kèn của tôi hòa quyện với các thành viên khác trong đoàn nhạc. Thật kỳ diệu, phím bấm không còn bị kẹt nữa và tôi đã thổi một cách suôn sẻ trong suốt phần còn lại của buổi diễu hành. Tôi hiểu rằng mỗi lạp tử của Đại Pháp có thể rất nhỏ bé, nhưng khi tập hợp lại cùng nhau, chúng sẽ có uy lực to lớn để cứu người. Tôi đã đặt bản thân mình lên trên hết, thay vì đặt Pháp Luân Đại Pháp lên hàng đầu.
Kết luận
Thể ngộ lớn nhất của tôi là bất luận gặp phải mâu thuẫn hay ma nạn nào, tôi cần phải nhớ rằng đó là cơ hội để đề cao và tôi nên tiếp tục hướng nội. Tôi biết Sư phụ đã thấy tôi có nguyện vọng thực sự muốn đề cao, vì vậy Ngài đã giúp đỡ bằng cách điểm hóa cho tôi.
Trong năm mới sắp tới, tôi hy vọng tôi và các bạn đồng tu sẽ luôn hướng nội, và tu luyện tinh tấn hơn nữa để có thể hoàn thành sứ mệnh trợ Sư cứu độ chúng sinh.
Con xin cảm tạ Sư phụ! Cảm ơn các bạn đồng tu!
(Bài viết được chọn trình bày tại Pháp hội chia sẻ kinh nghiệm tu luyện kỷ niệm 20 năm thành lập Đoàn nhạc Tian Guo)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/12/506344.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/28/233134.html


