Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Cát Lâm, Trung Quốc

[MINH HUỆ 27-02-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1998. Năm nay tôi 74 tuổi, còn vợ tôi 70 tuổi. Cả hai chúng tôi đều tu luyện Đại Pháp.

Trước khi tu luyện, tôi bị viêm khí quản, đau đầu do thần kinh, mất ngủ và bệnh tim. Việc uống thuốc chỉ giúp kiểm soát triệu chứng một chút, nhưng bệnh không thể chữa khỏi hoàn toàn và thường xuyên tái phát quanh năm. Thật sự rất thống khổ.

Đắc Pháp

Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào tháng 3 năm 1998. Tôi đã đọc một mạch hết cuốn Chuyển Pháp Luân và cảm thấy đây chính là điều mình hằng tìm kiếm. Nhiều câu hỏi và bí ẩn chưa có lời giải đã được giải đáp và tôi hiểu ra rằng ý nghĩa của nhân sinh là phản bổn quy chân. Nhân sinh quan của tôi đã có sự thay đổi căn bản.

Sau khi học Pháp, luyện công và tu luyện tâm tính, những căn bệnh đeo bám tôi nhiều năm đã biến mất, thậm chí những chiếc răng lung lay cũng trở nên chắc khỏe. Những khối u cơ lớn trên cổ tay tôi đã biến mất và chứng giãn tĩnh mạch ở bắp chân cũng khỏi hẳn. Pháp Luân Đại Pháp đã mở ra một chương mới trong cuộc đời tôi và giúp tôi trở thành một người thực sự tốt. Ân điển của Sư phụ sẽ luôn khắc sâu trong tâm tôi.

Giảng chân tướng

Thông qua học Pháp, tôi nảy ra ý định đến một khu chợ nông thôn hẻo lánh để giảng chân tướng. Mỗi ngày, tôi đi xe đạp điện đến khu chợ cách nhà hơn 16 km. Có nhiều người trung niên và cao tuổi ở chợ. Họ có nhiều kinh nghiệm sống, nên tương đối dễ tiếp nhận những gì tôi nói. Các tài liệu giảng chân tướng là nền tảng để giảng chân tướng, tôi sử dụng tài liệu để giao tiếp với mọi người và sau đó nhân cơ hội này để giảng chân tướng.

Tôi duy trì tâm thái bình tĩnh và lý trí. Khi ai đó không thể tiếp nhận những gì tôi nói, tôi sẽ không tranh cãi. Mọi người đến từ mọi tầng lớp xã hội, cũng như từ các tỉnh và thành phố khác và hầu hết mọi người đều thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) bằng tên thật của mình. Một số người có thể vô lý, nói những lời khó nghe hoặc la mắng tôi. Bất cứ khi nào gặp thời khắc nguy hiểm, Sư phụ đều giúp đỡ tôi. Sau khi sự việc xảy ra, tôi hướng nội và luôn có thể tìm thấy thiếu sót của mình.

Tôi cũng gặp phải những lúc khó khăn. Xe đạp bị hỏng, phía trước không có thôn làng, xung quanh cũng không có quán trọ nào. Tôi đành phải dắt bộ. Vào mùa đông, tôi phải dậy sớm, vì nếu đi muộn thì chợ sẽ tan. Khi trời lạnh và đường trơn trượt, đôi khi tôi phải vừa chạy vừa dắt xe. Trải qua xuân, hạ, thu, đông, trải qua tuyết, mưa, băng và sương giá, không gì có thể ngăn cản bước chân tôi đi giảng chân tướng và cứu người. Sau khi mua một chiếc xe máy điện, tôi đã có thể đi xa hơn.

Trong 20 năm qua, tôi không đếm được mình đã nói chuyện với bao nhiêu người, hay đã phân phát bao nhiêu tài liệu giảng chân tướng, bởi tôi nhận thức sâu sắc rằng chính Sư phụ đang làm điều đó. Tôi hiểu rằng Sư phụ đã trải đường sẵn cho mình.

Tôi đã đi lại quãng đường 100 km (62 dặm) để giảng chân tướng cho những người cao tuổi không thể ra khỏi nhà, họ đã nắm lấy tay tôi và cảm ơn tôi. Tôi nói với họ: “Ông bà nên cảm tạ Sư phụ! Chính Ngài đã yêu cầu tôi đến cứu ông bà.”

Ngày nay, hầu hết mọi người đều ghét ĐCSTQ. Chỉ cần bạn bước ra và giảng chân tướng, sẽ rất dễ dàng thuyết phục mọi người thoái Đảng. Ngày càng có nhiều người minh bạch chân tướng, một số người còn xin tờ rơi, sách giới thiệu nhỏ và bùa hộ mệnh, và một số người đã giữ bùa hộ mệnh trong nhiều năm.

Một cụ ông 84 tuổi ở chợ. Tôi đã kể cho ông nghe Pháp Luân Công mang đến phúc báo cho mọi người như thế nào. Ông lấy từ trong túi ra một chiếc bùa hộ mệnh, đưa cho tôi xem và nói: “Tôi luôn mang nó theo bên mình!” Một cụ ông 80 tuổi khác nói: “Mỗi sáng thức dậy, tôi đều niệm hai câu chân ngôn ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo’.”

Hai trải nghiệm thần kỳ

Tôi đã trải qua hai sự việc thần kỳ. Một sự xảy ra tại một hiệu thuốc. Tôi tình cờ gặp một người đàn ông trung niên và kể cho ông ấy nghe ĐCSTQ đã bức hại người dân Trung Quốc thông qua các phong trào chính trị khác nhau kể từ khi nắm quyền như thế nào. Ông ấy đồng ý thoái Đội Thiếu niên Tiền phong, một tổ chức thanh niên cộng sản mà ông đã gia nhập nhiều năm trước. Tôi đưa cho ông một cuốn sách giới thiệu nhỏ và ông ấy hào hứng hét lên: “Tôi sắp gặp may mắn lớn rồi!”

Sự việc còn lại xảy ra gần đây hơn. Tôi đến một khu chợ ở thị trấn để giảng chân tướng và gặp một cụ ông đang đi loạng choạng. Sắc mặt ông tối sầm, vẻ mặt đau đớn và bất lực. Tôi bước tới chào ông và hỏi: “Ông bị sao vậy?” Ông nói: “Tôi được chẩn đoán mắc bệnh nang thận, bệnh gan và bệnh lao. Tôi vừa xuất viện và nằm ở nhà mấy ngày nay. Hôm nay tôi ra ngoài hóng chút không khí trong lành.” Tôi hỏi: “Năm nay ông bao nhiêu tuổi rồi?” Ông nói ông 76 tuổi.

Tôi nói: “Để tôi chỉ cho ông một phương thuốc tốt cho sức khỏe nhé.” Ông vỗ vai tôi, lắc đầu và nói: “Tôi e là mình không sống được bao lâu nữa đâu!” Tôi liền giảng chân tướng cho ông. Ông đồng tình với những gì tôi nói và đáp: “Tôi đã trải qua tất cả những chuyện này rồi, nên tôi biết.” Ông đồng ý thoái Đội Thiếu niên Tiền phong. Tôi cũng nói với ông hãy thành tâm niệm hai câu chân ngôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo.”

Ba ngày sau, khi gặp lại ông, tôi thấy sắc mặt ông đã tốt hơn. Tôi nói: “Ông đã tiến triển tốt rồi đấy.” Tôi khuyến khích ông tiếp tục thành tâm niệm hai câu chân ngôn này.

Một tháng sau, tôi lại tình cờ gặp ông và nói: “Ông đã bình phục rồi!” Ông nói: “Vài ngày trước, người nhà đến thăm tôi và nói tôi đã khỏe hơn rồi.” Tôi đưa cho ông một cuốn sách nhỏ có tựa đề Trời ban phúc lành. Ông cầm lấy và nói: “Cuốn sách này sẽ mang lại cho tôi nhiều may mắn hơn nữa!” Ông mời tôi ăn tối. Tôi nói với ông: “Không cần đâu. Ông chỉ cần niệm hai câu chân ngôn đó là được. Sư phụ đã yêu cầu tôi đến cứu ông.”

Có người hỏi tôi: “Ông đã lớn tuổi như vậy, mà tình hình hiện tại lại căng thẳng thế này, tại sao ông vẫn làm việc này?” Tôi trả lời: “Sự an toàn của cá nhân tôi không quan trọng, hạnh phúc của mọi người mới là tâm nguyện của tôi!” Một người khác hỏi tôi: “Ông có được trả tiền không?” Tôi đáp: “Sư phụ của tôi đã ban cho tôi những điều tốt đẹp nhất rồi.”

Vợ tôi cũng là một học viên 70 tuổi và bà ấy đã không phải uống một viên thuốc nào trong suốt 27 năm qua. Các con chúng tôi không ở gần, nên bà ấy lo liệu mọi việc nhà, tạo điều kiện thuận lợi cho tôi làm tốt ba việc. Các con chúng tôi đều có gia đình hạnh phúc, cuộc sống viên mãn và chúng đều ủng hộ chúng tôi tu luyện Đại Pháp.

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/2/27/507238.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/19/233353.html