Đóa sen thanh khiết giữa thế gian ô trọc
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục
[MINH HUỆ 17-09-2025] Tôi xin viết ra câu chuyện của một vài đồng tu bên cạnh tôi để chia sẻ cùng mọi người.
“Xã hội bây giờ chỉ có người luyện Pháp Luân Công là đáng tin cậy!”
Địa phương tôi có một khách sạn, bên trong có phòng trà. Vì ông chủ phòng trà là lãnh đạo một đơn vị quan trọng trong huyện nên việc kinh doanh rất tốt, nhà bếp mỗi ngày cần mua rất nhiều thực phẩm. Người phụ trách mua thực phẩm là vợ chồng em trai của ông chủ, mỗi ngày họ đều bớt xén hơn 50 tệ từ tiền mua rau. Bà chủ biết rõ nhưng nể mặt không nói. Lâu dần, ông chủ cũng không chịu nổi nữa. Một hôm, bạn của ông chủ bảo ông ấy: “Anh mời một người luyện Pháp Luân Công đến, để cô ấy giúp anh chợ búa cơm nước, đảm bảo sẽ không bớt xén tiền của anh đâu.” Ông chủ hỏi: “Người luyện Pháp Luân Công có đáng tin không? Em ruột tôi còn bớt tiền của tôi nữa là.” Người bạn nói: “Tôi nói cho anh biết nhé, xã hội bây giờ ngay cả bạn bè thân thích cũng không tin được đâu, duy chỉ có người luyện Pháp Luân Công là đáng tin thôi!” Ông chủ hỏi: “Sao anh biết?” Người bạn nói: “Bởi vì Pháp Luân Công học Chân-Thiện-Nhẫn, nếu anh không tin, anh cứ mời cô [tên] (học viên Pháp Luân Công) đến làm thử thì biết.”
Thế là ông chủ mời học viên Pháp Luân Công mà người bạn giới thiệu đến phòng trà, giao toàn bộ việc đi chợ, nấu nướng cho cô ấy. Ban đầu ông chủ còn chưa yên tâm, nhưng khi thấy mỗi ngày khi ăn cơm, các món trên bàn phong phú hơn trước, hơn nữa màu sắc, hương, vị đều đầy đủ, khách hàng cũng khen ngon, ông chủ liền yên tâm.
Mấy năm sau, kinh tế xã hội đi xuống, việc kinh doanh của phòng trà cũng ảm đạm dần. Một hôm, khi phát lương cho người học viên, ông chủ cười gượng nói: “Bây giờ làm ăn khó khăn quá, sau này biết làm sao đây?” Học viên Pháp Luân Công nhận 3.000 tệ tiền lương, không chút do dự lấy ra 1.000 tệ đưa cho ông chủ và nói: “Hiện giờ ngành nghề nào cũng khó khăn, 1.000 tệ này trả lại cho ông, nếu ngày nào đó ông không cần tôi làm ở đây nữa, tôi sẽ nghỉ việc ngay để đi tìm việc khác.” Sự thiện lương và bao dung của người học viên khiến ông chủ vô cùng cảm động, liền cười nói: “Nếu ngày nào đó phòng trà của tôi không duy trì được nữa, tôi hy vọng cô có thể đến nhà tôi giúp tôi việc cơm nước, tôi coi cô là bạn rồi đó.” Ông chủ này đã thực sự hiểu ra những lời bôi nhọ của ĐCSTQ đối với Pháp Luân Công hoàn toàn là dối trá lừa gạt người đời, ông đã thoái xuất khỏi tất cả các tổ chức của ĐCSTQ, lựa chọn cho mình một tương lai tốt đẹp.
“Bố con cũng là người bị hại”
Chồng của đồng tu A giữ chức lãnh đạo tại một đơn vị cấp xã. Trung Quốc đại lục hiện nay là chốn đèn đỏ rượu xanh, xã hội tha hóa toàn diện, đàn ông phụ nữ mà không ngoại tình thì bị coi là kẻ không có bản lĩnh. Chồng của đồng tu A cũng không ngoại lệ. Khi anh đề nghị ly hôn với cô, cô không đồng ý, nhưng con trai cô lại nói: “Mẹ à, bố muốn ly hôn thì mẹ ly hôn với ông ấy đi, đừng đi theo ông ấy mà chịu ủy khuất nữa.” Đồng tu A bình thản nói với con trai: “Thực ra bố con cũng là người bị hại.” Người con trai không tin mẹ lại nói ra những lời như vậy, liền hỏi mẹ: “Bố phản bội mẹ, mẹ mới là người bị hại, sao ông ấy lại thành người bị hại được?” Đồng tu A nói: “Bởi vì bố con bị thuyết vô thần làm mê mờ, là thuyết vô thần hại ông ấy. Nếu bố con tin có Thần, ông ấy sẽ không làm như vậy. Bởi vì làm chuyện như thế tội nghiệp rất lớn. Cho nên bố con mới là người bị hại. Mẹ không đồng ý ly hôn với bố con cũng là không muốn con trở thành đứa trẻ trong gia đình đơn thân, nhà chúng ta ba người trọn vẹn êm ấm mới là tốt nhất.” Con trai nghe xong những lời này của mẹ thì rất cảm động, hỏi mẹ: “Vậy mẹ xử lý chuyện này thế nào?” Đồng tu A nói: “Mẹ sẽ chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn mà Sư phụ dạy để đối đãi với việc này.”
Đồng tu A lần đầu hẹn người thứ ba kia đi uống trà, vô cùng bình hòa và thiện ý khuyên nhủ đối phương rằng: “Tình cảm giữa tôi và chồng trong mắt đồng nghiệp cơ quan và bạn bè thân thích đều rất tốt, mọi người đều biết chồng tôi rất yêu tôi. Bây giờ cô có thể bước vào cuộc sống của anh ấy, chẳng qua là vì cô đang còn trẻ, nếu cô thực sự muốn đến với chồng tôi, tôi có thể nói cho cô biết, trong tương lai không xa, cô chính là tôi của hiện giờ. Bởi vì cô sẽ không trẻ mãi. Hơn nữa sau khi cô ly hôn với chồng, con cái cô sẽ nhìn nhận cô thế nào? Đến một lúc nào đó, nếu chồng tôi lại bỏ cô mà đi, cô sẽ đối mặt với chồng con mình sao đây?”
Tuy nhiên những lời gan ruột của đồng tu A không thức tỉnh được người thứ ba kia. Lần thứ hai, đồng tu A dẫn theo chồng hẹn người thứ ba ra uống trà, trước mặt chồng, cô nói với người thứ ba: “Nếu tình cảm của hai người thực sự đã đến mức không thể tách rời, tôi nguyện ý rút lui để tác thành cho hai người.” Lúc này chồng đồng tu A nói với người thứ ba: “Tôi với cô chỉ là đùa giỡn chút thôi.” Nói xong liền quay người bỏ đi. Người thứ ba ngồi ngây ra đó, nước mắt lưng tròng nhìn đồng tu A. Đồng tu A cũng không ngờ chồng mình lại nói ra những lời như vậy, liền bảo người thứ ba: “Em à, đừng buồn, chị hy vọng em có thể tỉnh ngộ, may mà em vẫn chưa ly hôn với chồng, đừng chìm đắm theo sự trượt dốc đạo đức của xã hội nữa, hãy chăm sóc tốt cho con cái của mình, để bọn trẻ có một mái nhà ấm áp.” Người thứ ba nghe xong những lời này của cô, bèn nói với cô: “Chị, em thực sự xin lỗi chị, lần trước chị khuyên em, em không tin lời chị nói, hôm nay anh ấy chính miệng nói chỉ là chơi bời với em thôi, cuối cùng em cũng hiểu rồi. Cảm ơn chị đã đại lượng bao dung, chị không mắng em, cũng không đánh ghen với em, càng không làm chuyện này ầm ĩ lên, em thực sự vô cùng cảm ơn chị.” Đồng tu A nói: “Em gái, muốn nói cảm ơn thì nên cảm ơn Đại sư Lý Hồng Chí, nhà sáng lập Pháp Luân Công, là Sư phụ đã dạy chúng tôi chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn để làm người tốt.” Đồng tu A lại nói cho người thứ ba chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp, bảo cô ấy nhớ kỹ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, tam thoái bảo bình an. Người thứ ba đã thoái xuất khỏi các tổ chức của tà đảng.
Kể từ đó, chồng của đồng tu A thực sự không qua lại với người thứ ba nữa. Đồng tu A hiện nay con cháu đầy đàn, cả nhà hòa thuận vui vẻ. Trong những năm tà đảng bức hại Pháp Luân Công nghiêm trọng nhất, cấp trên từng ép chồng đồng tu A ly hôn với cô, và dọa rằng nếu không ly hôn thì đừng đi làm nữa. Chồng của đồng tu A nói: “Tôi không đi làm cũng được, vì rất khó tìm được người vợ tốt như cô ấy.”
“Hôm nay may mà gặp được học viên Pháp Luân Công các chị!”
Cô Z làm môi giới nhà đất nghiệp dư, mấy năm trước, một chủ nhà nhờ Z giúp bán căn nhà của bố chồng cô ấy. Giá rao bán là tám, chín vạn tệ, cô Z thấy giá cả hợp lý, vị trí và tầng lầu cũng khá tốt nên nhận lời giúp bán. Chủ nhà nghe nói cô Z đồng ý bán giúp thì bảo cô Z đưa tiền đặt cọc. Lúc ấy trong tay cô chỉ có 500 tệ, chủ nhà nói đưa 500 tệ là được.
Trên đường về nhà cô Z gặp đồng tu B. Cô Z kể cho đồng tu B về giá của căn nhà, đồng tu B nói đang muốn mua một căn, nhờ cô Z dẫn đi xem. Xem xong thấy rất ưng, liền gọi điện bảo chồng đến xem. Chồng bà B xem xong cũng thấy rất ưng ý. Ngay khi họ chuẩn bị mua căn nhà này, chủ nhà lập tức đổi ý đòi 12 vạn, đồng tu B bàn bạc với chồng rồi cũng đồng ý. Sau đó chủ nhà lại yêu cầu đồng tu B trả trước 10 vạn. Hôm sau, đồng tu B ra ngân hàng rút hết số tiền chưa đến kỳ hạn, còn vay mượn thêm họ hàng một ít, đưa tiền cho chủ nhà và ký hợp đồng, còn lại 2 vạn sẽ thanh toán sau khi sang tên. Ngày thứ ba, cô Z và vợ chồng bà B hẹn chủ nhà đến đại sảnh làm thủ tục sang tên thì vợ chồng chủ nhà lại nói không bán nữa. Cô Z hỏi chủ nhà sao lại không bán? Chủ nhà khóc nói: “Nhà này là của bố chồng tôi, nhà chồng tôi còn mấy chị em gái nữa, hôm qua tôi nói với họ là tôi bán nhà của bố chồng, họ rất tức giận. Chúng tôi cãi nhau một trận, họ nói nếu tôi không trả lại nhà thì sẽ lấy mạng tôi.” Cô Z nói với chồng của đồng tu B: Chúng em là học viên Pháp Luân Công, không thể làm khó cho người ta. Chồng bà B cũng rất tốt, nói: “Thôi được, bảo cô chủ trả lại tiền cho chúng ta đi.” Cô Z nói với chủ nhà: “Chị này là người học Pháp Luân Công, chị ấy sẵn lòng nhượng bộ, cô trả lại số tiền hôm qua cho chị ấy đi.” Chủ nhà nghe xong vô cùng kinh ngạc, vì nếu theo hợp đồng, bên A giữa chừng không đồng ý bán nhà thì phải đền bù gấp đôi số tiền cho bên B, hơn nữa bên B đã trả 10 vạn rồi. Chủ nhà vừa khóc vừa nói với đồng tu B: “Hôm nay em thực sự gặp được người quá tốt rồi, nếu không thì mấy chị em nhà chồng sẽ không buông tha cho em đâu.” Đồng tu B nói với chủ nhà, bà làm được như vậy là vì bà tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, là Sư phụ Pháp Luân Công dạy đệ tử Đại Pháp chiểu theo Chân-Thiện-Nhẫn làm người tốt, nên bà mới làm được như thế. Chủ nhà nghe xong bèn hỏi đồng tu B: “Vậy trên tivi nói Pháp Luân Công tự thiêu như thế nào đó, lẽ nào là giả sao?” Đồng tu B nói, vụ tự thiêu ở Thiên An Môn là do Giang Trạch Dân tự biên tự diễn để bức hại đệ tử Đại Pháp, vu oan cho Pháp Luân Công. Và chỉ ra mấy điểm nghi vấn trong vụ tự thiêu cho chủ nhà: Ví như người kia trên thân tưới xăng, người bị bỏng hơn 90%, nhưng tóc lại còn nguyên không tổn hại gì; còn nữa, có người uống xăng trong tình trạng gần như hôn mê được cấp cứu trong bệnh viện, nhưng lại đối đáp trôi chảy với phóng viên trong chương trình Tiêu điểm; chai Sprite bị nung trong lửa mà vẫn nguyên vẹn, quá là không chân thực! Chủ nhà nghe xong gật đầu nói: “Hóa ra đúng là giả nhỉ.” Tiếp đó đồng tu B lại bảo chủ nhà tam thoái bảo mệnh, cô ấy rất vui vẻ làm tam thoái.
Chủ nhà vô cùng cảm khái, người Trung Quốc ngày nay, anh chị em, vợ chồng, cha mẹ vì lợi ích mà có thể từ mặt người thân, vậy mà học viên Pháp Luân Công lại có thể buông bỏ lợi ích cá nhân. Chủ nhà cảm kích khôn nguôi, liên tục nói với đồng tu B: “Cảm ơn chị nhé, đại tỷ.” Đồng tu B nói: “Cô nên cảm ơn Sư phụ Đại Pháp!” Chủ nhà nói theo: “Cảm ơn Sư phụ của chị!”
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/9/17/497812.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/30/231520.html



