Bài viết của đệ tử Đại Pháp ở Đại lục

[MINH HUỆ 19-07-2026] Năm 24 tuổi, tôi may mắn bước vào tu luyện Đại Pháp. Sau khi tu luyện, trong công việc tôi chiểu theo tiêu chuẩn tu luyện Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân, tận sức làm tốt nhất công việc của mình. Ở mỗi vị trí công tác, tôi đều được lãnh đạo tin tưởng, thường được bình chọn là nhân viên xuất sắc hoặc được thăng chức, quan hệ với đồng nghiệp cũng rất hòa hợp. Trong công việc khi gặp khách hàng khó tính, đối mặt với những lời mắng chửi vô lý, tôi cũng có thể làm được không tranh cãi với họ, có thể chiểu theo Pháp lý: “Đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu” (Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney) để yêu cầu bản thân.

Nhưng khi đối mặt với mâu thuẫn trong gia đình, tôi không dễ dàng làm được như vậy, đôi khi còn lặp lại nhiều lần. Sau đây tôi xin chia sẻ với đồng tu thể hội tu luyện của bản thân trong gia đình.

Trong quá trình trưởng thành, tôi đã hình thành một quan niệm không tốt, đó là tìm một người chồng yếu hơn mình, để trong gia đình mọi việc đều do mình quyết định. Quan niệm này hình thành bởi vì mẹ tôi trong gia đình không có địa vị, cả đời sống rất khổ. Tôi ở nhà cũng giống như mẹ, không được coi trọng, đó chính là quan niệm trọng nam khinh nữ ở nông thôn. Vì vậy mẹ đã chọn cho tôi một người chồng yếu hơn tôi về mọi mặt, sau khi kết hôn tôi có thể tự quyết mọi việc cho bản thân và gia đình. Dưới sự chi phối của quan niệm đó, sau khi kết hôn, tôi quản hết mọi việc chồng làm, hơn nữa đều phải nghe theo tôi. Do lâu dài như vậy, chồng tôi có thành kiến rất sâu với tôi, oán hận tôi rất nặng, chỉ vì anh ấy không thể mạnh hơn tôi, nên đành dồn nén sự bất mãn trong tâm, chỉ là tôi không biết mà thôi. Do chúng tôi sống xa nhau trong thời gian dài, nên mâu thuẫn biểu hiện ra không quá nghiêm trọng.

Năm 2022, chúng tôi không còn sống xa nhau nữa, sau khi ở cùng nhau tôi phát hiện sức khỏe của anh ấy không tốt như trước, hơn nữa tính khí cũng nóng nảy hơn, thường xuyên vô cớ nổi giận. Có lúc tôi không nhẫn được liền cãi nhau với anh ấy, sau đó lại rất hối hận vì không giữ vững tâm tính. Từ khi sống cùng chồng, mâu thuẫn nảy sinh liên tiếp.

Thông qua không ngừng học Pháp tu tâm tính, hướng nội tìm, tôi đã nhìn thấy vấn đề tồn tại của bản thân. Làm vợ thì nên dịu dàng, quan tâm chồng, không nên được lý mà không tha người, áp chế khí chất nam tính vốn có của chồng. Sau khi nhận thức ra, tôi bắt đầu dùng tiêu chuẩn của người tu luyện yêu cầu bản thân, không còn mạnh mẽ với chồng nữa, không tranh cãi với anh ấy, mọi việc để anh ấy quyết định.

Nhưng sau một thời gian, tôi phát hiện khi anh ấy gặp chuyện, thì thái độ với tôi dường như càng gay gắt hơn, tôi càng không tranh cãi và để anh ấy quyết định, anh ấy càng mất lý trí. Tôi chỉ cần nói một câu, anh ấy liền nói: “Cô cái gì cũng không nghe tôi.” Kỳ thực, nguyên nhân tôi nói là vì nhìn thấy cách xử lý hoặc quan điểm của anh ấy có vấn đề, tôi chỉ có ý tốt nói ra nhận xét của mình, không hề muốn ép anh ấy phải theo tôi, nhưng anh ấy lại luôn cho rằng tôi mạnh mẽ, và đang quản anh ấy. Đôi khi tôi nghĩ: Lúc mình chưa tu luyện, có thái độ với anh thế đó, anh còn đỡ hơn. Bây giờ để anh quyết mà anh vẫn như vậy, hay là mình nên mạnh mẽ quản như trước? Nghĩ lại, tôi là người tu luyện, tôi phải chiểu theo tiêu chuẩn người tu luyện yêu cầu bản thân, không thể dùng quan niệm tự ngã của người thường để yêu cầu bản thân.

Sau khi hướng nội tìm, tôi tìm thấy tâm coi thường chồng, tâm chứng thực bản thân, tâm tranh đấu, tâm hiển thị, tâm oán hận, toàn là tâm ích kỷ của vị ngã vị tư. Tu luyện bao nhiêu năm mà tâm tật đố vẫn còn nặng như vậy, sau khi nhận ra vấn đề này, tôi tăng cường chú ý tới những tâm không tốt đó, chú ý từng ý từng niệm của mình, phải làm người thiện, vô oán vô hận, lấy khổ làm vui! Về sau khi chồng đối mặt với lời nói thiện ý của tôi mà nói năng khó nghe, tôi dần dần có thể bất động tâm, thản nhiên đối mặt với biểu hiện của anh ấy. Tôi một lòng nghĩ cho anh ấy, không mong cầu điều gì.

Một hôm tâm trạng anh ấy không tốt, không chấp nhận được những lời không hay mà anh trai tôi nói với anh ấy, trên bàn ăn anh ấy trút sự bất mãn với anh trai lên tôi. Để xoa dịu cảm xúc của anh ấy, tôi nói: “Trên đầu ba thước có thần linh, nếu anh ấy nói quá đáng với anh, anh ấy sẽ phải cho anh đức, anh sẽ nhận được phúc báo. Nếu ngược lại anh mắng anh ấy, oán hận anh ấy, anh lại đẩy đức cho anh ấy.” Bất ngờ chồng tát tôi một cái vào má phải, rồi lại tát một cái vào má trái, vừa đánh vừa nói: Thế này tốt không? Tôi mỉm cười nói: Anh có muốn tát thêm một cái nữa không? Anh ấy vừa nói vừa bỏ đi, ý là anh trai tôi không làm được như tôi. Kỳ thực, lúc đó trong não tôi cũng muốn nảy sinh niệm đầu tức giận, nhưng với nét mặt mỉm cười của tôi, niệm đầu không tốt kia đã tan biến trong khoảnh khắc. Tôi có thể làm được “đả bất hoàn thủ” (Giảng Pháp tại Pháp hội Sydney) trong cuộc sống với chồng. Đây là nhờ học Pháp trong thời gian dài, Pháp lý của Sư phụ đã bén rễ sâu trong tâm tôi [nên] mới có thể làm được như vậy.

Nhìn lại, tôi có được cuộc sống bình yên và hạnh phúc như ngày hôm nay, đều là vì tôi may mắn bước vào tu luyện Đại Pháp mà có được. Nếu không bước vào tu luyện Đại Pháp, tôi nhất định sẽ chịu ảnh hưởng từ gia đình gốc, vì để đạt được dục vọng của mình mà đau khổ vật lộn trong tranh tranh đấu đấu. Mong những người thiện lương có thể phá trừ những lời dối trá của Trung Cộng, thường niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”! Có được cuộc sống hạnh phúc và tương lai tươi đẹp!

Tạ ân Sư tôn hồng truyền Đại Pháp, dẫn dắt chúng con bước trên con đường phản bổn quy chân!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/7/19/501624.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/18/235569.html