Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 18-01-2026] Gia đình chúng tôi từ già đến trẻ đều là đệ tử của Sư phụ, cả gia đình đều là đồng tu. Trước đây chúng tôi cũng từng đọc một số bài chia sẻ thế này, mới đầu cho rằng, người thân đều là đồng tu, hoàn cảnh đó chắc chắn rất tốt, mọi người đều là đồng tu, không có những phiền phức của gia đình có người thân là người thường. Trên thực tế, cả tôi và đồng tu người nhà đều đã đắc Pháp hơn mười năm, nhưng những việc vặt trong gia đình, và việc chung sống với người thân là đồng tu không hề suôn sẻ như tôi tưởng. Thời đầu xảy ra mâu thuẫn, tôi không biết xử lý thế nào, tôi bèn không giải quyết, không lên tiếng, bởi vì tôi không biết vấn đề xuất hiện ở đâu, tìm không ra chỗ đột phá. Biểu hiện mà tôi nhìn thấy là đồng tu người nhà sẽ đột nhiên nổi giận, vô duyên vô cớ nổi giận, tôi cũng không hiểu. Tôi cũng từng té ngã nhiều lần, mới tìm ra mấu chốt của vấn đề.

Tại sao mọi người đều là đồng tu mà còn nhiều mâu thuẫn đến thế? Bất kể là mâu thuẫn lớn hay mâu thuẫn nhỏ, giữa các đồng tu người nhà lúc nào cũng hục hặc, mâu thuẫn không dứt, không phải là vấn đề này, thì là vấn đề nọ; giữa các đồng tu người nhà với nhau đều ức chế trong tâm, không hiểu rốt cuộc ở đâu có vấn đề, rất phiền não. Mọi người đều cảm thấy làm thế nào cũng không đúng, nói gì sai nấy, làm gì sai nấy, mọi việc trong gia đình đều không như ý và không hài lòng. Kết quả là đủ thứ nhân tâm nổi lên, cảm thấy đồng tu người nhà không hiểu mình, oán trách hết thảy.

Khi tôi tìm thấy mấu chốt của vấn đề, sau khi kịp thời tu chính lại, thì hết thảy mọi việc đều thay đổi, toàn bộ đều trở nên tốt hơn, mọi thứ đều suôn sẻ. Tôi nhận ra, đó là: không được dùng quan niệm của mình yêu cầu mọi người xung quanh mình, trong đó có đồng tu và đồng tu người nhà, còn có người thường nữa, càng không thể dùng tiêu chuẩn của Pháp yêu cầu đồng tu và đồng tu người nhà, hoàn toàn không thể yêu cầu người khác, điều này hết sức quan trọng, tốt nhất là đối xử với đồng tu người nhà giống như người bình thường. Là người tu luyện, Pháp lý vĩnh viễn là yêu cầu bản thân và đối chiếu bản thân, coi người thân như một người bình thường biết chúng ta tu Đại Pháp là được, tôi nghĩ như vậy sẽ dễ dàng xử lý tốt mối quan hệ với đồng tu người nhà, kể cả xử lý tốt mối quan hệ với người nhà là người thường. Ngoài ra, khi coi họ như người bình thường, chúng ta sẽ luôn luôn chú ý đến từng lời nói và hành vi của mình, bởi vì điều này liên quan đến việc chúng ta có thể chứng thực Đại Pháp hay không, làm theo lời Sư phụ, chiểu theo tiêu chuẩn của Pháp yêu cầu bản thân, sẽ khá dễ bao dung người thân, và xử lý tốt mối quan hệ với người thân.

Đồng tu cũng là đệ tử của Sư phụ, chúng ta đều chiểu theo yêu cầu của Pháp và tiêu chuẩn của Pháp để tu chính những thiếu sót của mình, đề cao lên trên, nhưng hãy nhớ kỹ đồng tu người nhà không tu theo tiêu chuẩn và quan niệm của chúng ta.

Tôi rất hiểu, mỗi ngày chúng ta đều bận rộn, bất kể là công việc người thường hay các hạng mục cứu người hoặc chứng thực Pháp, hàng ngày chúng ta đều rất gian khổ, hơn nữa còn phải tự thu xếp thời gian học Pháp luyện công, còn có phát chính niệm, cân bằng tốt và làm tốt những việc này quả là không dễ. Vốn dĩ cân bằng những thứ này đã không dễ, lại thêm phải dành ra thời gian cho những việc vặt trong gia đình, nếu xử lý không tốt, thì sẽ khiến người thân không hiểu, oán trách, chỉ trích, đủ thứ mâu thuẫn đều theo nhau kéo đến.

Khi ở bên người thân (bất kể người nhà là đồng tu hay người thường), vì có tình thân khởi tác dụng, nên sẽ khiến chúng ta lơ là rất nhiều chi tiết, mà những chi tiết này càng khiến chúng ta khó cân bằng mối quan hệ với họ. Ví như, về tới nhà, cả người mệt mỏi, muốn nghỉ một lúc, luyện bù bài công pháp chưa luyện trước đó, hoặc phát bù chính niệm, nhưng nhìn thấy trong nhà là một đống hỗn loạn, đâu đâu cũng toàn đồ dơ, bồn rửa chén đầy chén bát. Đương nhiên, con người sống, ai không dọn dẹp nhà cửa, giặt đồ và nấu ăn chứ?! Đây là trạng thái sinh hoạt bình thường của con người, nhưng nếu nhìn thấy người thân của chúng ta (bất kể họ là đồng tu hay người thường) ở kế bên xem điện thoại, tựa như gia đình này không liên quan đến họ. Một hai ngày còn chịu được, nếu quanh năm đều như thế, thì chắc chắn chúng ta sẽ có một số suy nghĩ, như: Con (là đồng tu) sao không nghe lời? Sao không hiểu cho người khác? Tại sao không thể giúp mẹ rửa chén? Tại sao không thể giúp mẹ nấu ăn? Làm việc nhà? Mẹ không giục, thì tự con không động đậy? Tại sao con vứt quần áo đã thay lung tung? Tại sao không vứt vỏ trái cây đã ăn vào thùng rác? Tại sao? Tại sao? Gia đình này không phải của một mình mẹ, mẹ mệt thế, sao con không hiểu cho mẹ?! Sao con không quan tâm đến mẹ?! Bất kể chúng ta diễn vai gì trong gia đình, đều có sự ủy khuất của mình.

Trên thế giới này không có người nào nghĩ tất nhiên phải quan tâm đến chúng ta, phải tốt với chúng ta, phải cân nhắc đến chúng ta, phó xuất cho chúng ta, kể cả người thân, bạn bè và đồng tu. Mỗi cá nhân trên thế giới này đều đến vì Pháp, có thể trở thành người nhà là vì các mối quan hệ nhân duyên phức tạp, còn có yêu cầu của Chính Pháp chiểu theo an bài của Sư phụ mà trở thành người một nhà, mục đích là để hoàn thành sứ mệnh của chúng ta tốt hơn, giữa mọi người khích lệ lẫn nhau, cùng nhau tinh tấn.

Tại đây, tôi càng hiểu rõ tại sao Sư phụ bảo chúng ta vứt bỏ tình, coi người nhà hoặc đồng tu người nhà như người bình thường, hay như người bạn cùng phòng bình thường, bởi vì làm thế mới không dễ bị tình thân của người thường dẫn động. Chúng ta là đệ tử Đại Pháp, tôi hiểu rằng, đối với thân nhân bạn bè là người thường, chúng ta nhất định phải chú ý lời nói cử chỉ của mình, bởi vì từng cử chỉ của chúng ta đều liên quan đến Đại Pháp, chứng thực Pháp và cứu độ chúng sinh là sứ mệnh của chúng ta. Chúng ta ở bên đồng tu người nhà, đó là phối hợp, dù cho những gì chúng ta cùng làm với đồng tu người nhà không phải là hạng mục cứu người, nhưng chúng ta cũng cần phối hợp. Chúng ta chăm sóc tốt đồng tu người nhà, không so đo với họ, bao dung các việc vặt trong gia đình, buông bỏ cái tâm nhìn chướng mắt, buông bỏ cái tâm thích nói [người khác], buông bỏ chỉ trích oán trách, chăm sóc tốt đồng tu người nhà giống như người thường, thì họ sẽ có hoàn cảnh sinh sống tốt. Đồng tu người nhà làm công việc của họ, trong mọi tình huống, đều thoải mái làm tốt những gì họ cần làm, thể hiện ra diện mạo tinh thần tốt, trong hoàn cảnh của họ mà chứng thực Pháp cứu độ chúng sinh, hoàn thành sứ mệnh của họ, đây chẳng phải là một kiểu phối hợp sao? Ngược lại, nếu đồng tu người nhà về tới nhà, toàn nghe thấy cái này làm không đúng, cái nọ làm không tốt, cả nhà đều là oán trách và chỉ trích, không cần nghĩ, cũng biết đồng tu người nhà sẽ cảm thấy thế nào? Chúng ta sẽ cho rằng, đồng tu người nhà đã học Pháp rồi, sao còn như thế?!

Chúng ta càng không thể dùng Sư phụ và Đại Pháp để ép người, đồng tu người nhà là người đang tu, không phải Thần, họ đều có những thứ phải tu, có tu tốt và tu không tốt, là do Sư phụ và Đại Pháp đo lường, chúng ta dùng tiêu chuẩn của Đại Pháp để yêu cầu đồng tu người nhà nên thế này thế nọ, không xuất hiện mâu thuẫn mới lạ! Kỳ thực, nhiều lúc những biểu hiện của đồng tu người nhà thường là tấm gương phản chiếu chúng ta, có lẽ chính chúng ta có những thứ phải tu, để chúng ta kịp thời đối chiếu bản thân, có thứ phải tu thì sửa, không có thì nỗ lực hơn.

Chú ý đến những tiểu tiết trong cuộc sống, lời nói cử chỉ, nghe nhiều “Giải thể văn hóa Đảng”, thanh trừ những thói xấu được hình thành trong môi trường văn hóa Đảng, sau khi thanh trừ văn hóa Đảng nhiều rồi, dần dần sẽ hình thành thói quen đứng từ lập trường của người khác xem xét vấn đề.

Con gái của tôi, hiện tại đã là đệ tử Đại Pháp trẻ, ở nhà, cháu cũng có một số thói quen không tốt giống như những đứa trẻ người thường, tôi cố gắng làm tốt những việc trong nhà, nghĩ nhiều cho con, không bao giờ chỉ trích con, bởi vì tôi biết sự đề cao của con không phải là đề cao trong yêu cầu chỉ trích của tôi, dù sao thì tôi cũng cố gắng dẫn dắt con một cách trí huệ.

Năm ngoái, trong một lần chuyển cửa hàng, khi đóng gói sắp xếp đồ đạc, có kệ hàng cần tháo vít. Tôi nhìn kệ hàng, nhớ lại mười mấy năm qua luôn dọn nhà, không biết mình đã tháo lắp cái kệ này mấy chục lần rồi, ai đã từng dọn nhà đều biết, rất phí công sức, rất phiền, huống chi tôi đã dọn nhà nhiều lần đến thế, tự mình đóng gói sắp xếp đồ đạc, trong tâm làm sao có dư vị được?! Tự mình làm, sao không mệt được?! Sao không mong có người giúp được?! Đồng tu con gái ở phòng kế bên xem điện thoại, tôi kêu con nhiều lần, con giúp tôi khiêng đồ, rồi bỏ đi, lại đi xem điện thoại. Tôi không nói gì, càng không chỉ trích, nhưng trong tâm cảm thấy hơi khó chịu. Tôi biết việc phiền phức khó chịu này, ai muốn làm chứ?! Ngay lúc này tôi liền nghĩ ra, đây là con đường tu luyện của mình, tất cả phiền não đều lập tức biến mất. Việc này là của tôi, con đường tu hành là của tôi, tôi phải đi cho tốt quá trình này, tôi phải tháo từng con ốc ra, làm tốt từng việc, mệt rồi, thì tôi nghỉ một lúc, nghỉ xong, tôi lại làm. Tôi phải làm tốt những gì cần làm, tôi phải bao dung mọi thứ, tôi phải tu tốt bản thân, để cho đồng tu con gái ở nhà cảm thấy thoải mái, không ức chế, không chỉ trích, mà chỉ có quan tâm, giúp đỡ, khích lệ, cùng nhau tinh tấn.

Hiện tại, con gái khiến cho họ hàng bạn bè cảm thấy, đứa trẻ này rất lễ phép, lời nói cử chỉ có chừng mực, biết rất nhiều về văn hóa truyền thống, rất thông minh, thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan rất chính, cả ngày vui vẻ, giống hệt một thiên sứ ánh sáng. Tất cả cha mẹ người thường từng gặp đồng tu con gái đều cảm thấy tò mò, gia đình thế nào mà giáo dục con được như thế? Mọi người đều cảm thán, nếu con mình lớn rồi, có thể giống như con gái tôi thế này thì đủ rồi, họ đều mong mình cũng có đứa con như thế. Đây cũng là đồng tu con gái đã trợ Sư chính Pháp cứu độ chúng sinh trên con đường của con. Những người quen biết tôi thì biết tôi tu Đại Pháp, còn người thường không biết, họ chỉ biết con là do tôi nuôi dưỡng, vốn dĩ nhìn thấy trạng thái lạc quan của con gái chính là chứng thực Pháp.

Sư phụ cũng khích lệ chúng tôi. Một lần nọ, chúng tôi dùng bữa tại một quán cơm mà gia đình thường đến, đột nhiên bà chủ quán nói: “Tôi thích gặp hai mẹ con chị nhất, tôi muốn gặp con gái nhà chị, con bé này rất tốt, mỗi lần thấy hai mẹ con chị luôn vui vẻ, tôi cảm thấy như không có việc gì có thể làm khó hai mẹ con chị được.”

Còn nhớ một đồng tu nọ nói với tôi, đồng tu chồng của chị vẫn không tìm ra ý của chị, khi đó tôi cảm thấy rất lạ, và cũng không nghĩ nhiều; có vẻ như đồng tu chồng của chị ở nhà hay nói xấu, làm thế này không đúng, làm thế kia cũng không đúng, lúc nào cũng không nắm bắt được ý của chị? Ý gì? Quan điểm ư? Quan niệm ư? Xem ra đồng tu chồng của chị đi làm về chắc không thoải mái bằng lúc đi làm là bao. Quả thực mỗi người đều có khó khăn, trong lúc đồng tu chồng của chị đi làm, chị ở nhà trông con, trông con rất khổ, lại thêm việc nhà rườm rà, cân bằng tốt mọi việc thực sự không dễ! Nhưng đây là con đường tu hành của chị. Mong rằng đồng tu sớm buông bỏ cái tâm thích nói người khác, không nên dùng quan niệm của mình yêu cầu đồng tu người nhà, càng không nên dùng tiêu chuẩn của Đại Pháp yêu cầu đồng tu người nhà, chúng ta chỉ có thể dùng tiêu chuẩn của Đại Pháp yêu cầu bản thân, bao dung và phối hợp với mọi người xung quanh chúng ta; tuy rất khó, nhưng khi thực sự làm được, sẽ phát hiện mọi việc đều trở nên suôn sẻ, mọi mâu thuẫn đều được giải quyết.

Chúng ta hãy cùng tinh tấn, khích lệ lẫn nhau!

Trên đây là bài chia sẻ của tôi với mọi người về trải nghiệm tu luyện của mình, tầng thứ cá nhân hữu hạn, nếu có chỗ không phù hợp, mong các đồng tu từ bi chỉ rõ.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/18/501942.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/8/16/235537.html