Cảnh sát nói: “Sư phụ của bà nói đúng!”
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc
[MINH HUỆ 24-03-2026] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997. Trải qua bao năm thăng trầm mưa gió, nhờ có sự bảo hộ của Sư phụ, tôi mới có thể bước đi đến ngày hôm nay.
Lúc mới bắt đầu đắc Pháp, tôi vui sướng đến nỗi mỉm cười cả ngày. Kể từ đó, tôi cảm thấy cuộc đời của tôi có ý nghĩa, cảm giác hạnh phúc ấy không thể diễn tả thành lời. Tôi háo hức học Pháp và tham gia nhóm học Pháp để xem video giảng Pháp của Sư phụ. Trong bất tri bất giác mà thân thể tôi trở nên khỏe mạnh, năng lượng dồi dào.
Lần đầu tiên tham gia nhóm học Pháp
Lần đầu tôi đến nhóm học Pháp chung, không hiểu sao, vừa nhìn thấy ảnh Pháp tượng của Sư phụ và tấm tranh Luận Ngữ treo trên tường, tôi liền muốn khóc. Khi đang ngồi đọc Pháp, tôi cảm thấy từng cơn nóng rát ở vừng thắt lưng nên vô thức mà cứ xoay người qua lại trong suốt cả buổi học.
Sau đó tôi nghĩ: “Mình đang học Pháp, sao có thể cứ lắc người qua lại như thế, như vậy là quá bất kính với Sư phụ rồi“. Mặc dù phần thắt lưng vẫn cảm thấy nóng rát, nhưng tôi cố nhẫn chiụ và khống chế bản thân phải ngồi im, không được cử động như thế nữa.
Trên đường về nhà, đột nhiên tôi cảm thấy một cảm giác nhẹ nhõm và dễ chịu chưa từng có ở thắt lưng. Trước đây, tôi không thể duỗi thẳng lưng, nhưng bây giờ có thể đứng thẳng người và cảm thấy rất thư thái. Tôi hiểu ra cảm giác nóng rát ở vùng lưng khi học Pháp lúc nãy chính là Sư phụ đang điều chỉnh thân thể cho tôi! Tôi bật khóc và thầm nói với Sư phụ trong tâm rằng: “Con nhất định sẽ tu luyện thật tốt!”
Lúc mới bắt đầu tu luyện, tôi không biết phải tu như thế nào nên cảm thấy lo lắng. Trong lúc học Pháp, tôi đọc thấy Sư phụ giảng:
“[Tôi] nói rõ cho chư vị một chân lý: toàn bộ quá trình tu luyện của người ta chính là quá trình liên tục tống khứ tâm chấp trước của con người.” (Bài giảng thứ nhất, Chuyển Pháp Luân)
Tôi minh bạch ra rằng tu luyện chính là không ngừng loại bỏ các loại tâm chấp trước và tôi luôn ghi nhớ thật kỹ điều này ở trong lòng.
Trước khi tu luyện, tôi luôn cảm thấy tự hào về bản thân, cho rằng bản thân mình thật ưu tú, mọi phương diện đều tốt hơn người khác. Sau khi học Pháp chiếu theo tiêu chuẩn của Đại Pháp để đo lường bản thân, đối chiếu lại hành vi và lời nói của mình, tôi mới giật mình. Hoá ra cái gọi là “ưu tú” ấy thực chất chỉ là sự khéo léo của người thường, tâm chấp trước của tôi nhiều đến mức tôi gần như còn không thể không thể tìm thấy chính mình nữa.
Phải làm sao đây? Chỉ bằng cách học Pháp cho nhiều thì mới có thể loại bỏ các chấp trước. Lúc học Pháp, tôi cảm giác như Sư phụ đang trực tiếp nói với tôi, và tôi gật đầu đáp lại. Càng học Pháp nhiều, tôi càng cảm thấy những gì Sư phụ giảng đều là thiên cơ, càng đọc càng thấy nội hàm thâm sâu hơn.
Giảng chân tướng cho cảnh sát
Một buổi sáng nọ, khi tôi và chồng chuẩn bị đi mua đồ ăn, vừa mở cửa ra, tôi đã thấy hai cảnh sát đang đứng chặn ở cửa nhà. Sau đó sáu, bảy cảnh sát xông vào nhà tôi. Tôi hoảng hốt và hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Họ không trả lời mà lao thẳng vào căn phòng có ti vi, bật nó lên và nói: “Chị đang xem NTDTV!” Tôi nói: “Đúng vậy!”
Tình cờ là chương trình trên NTD lúc đó đang phỏng vấn một học viên, anh ấy nói: “Trước khi tu luyện Đại Pháp, tôi là kẻ sát nhân. Ở trong tù, tôi gặp một học viên Pháp Luân Đại Pháp, nhờ anh ấy mà tôi biết đến Đại Pháp và bước vào tu luyện. Tu luyện Đại Pháp đã giúp cải biến tư tưởng và hành vi của tôi. Pháp Luân Đại Pháp thật tuyệt vời!”.
Thấy nội dung đó, cảnh sát lập tức tắt ti vi. Sau đó họ lục soát nhà tôi một cách phi pháp, không có lệnh khám xét, xới tung nhà tôi lên thành một mớ hỗn độn.
Sau đó họ đưa tôi đến đồn công an. Vừa tới đó, tâm sợ hãi của tôi nổi lên, trong lòng hoảng loạn. Tôi thầm cầu Sư phụ: “Xin Sư phụ cứu con. Con rất sợ”. Đột nhiên tôi cảm thấy tim mình đập mạnh “thình” một cái, rồi tôi không còn sợ nữa.
Một lát sau, hai cảnh sát cưỡng chế tôi ngồi lên ghế sắt và bắt đầu thẩm vấn tôi. “Chị lấy chảo vệ tinh ở đâu để xem NTD?”
Tôi đáp: “Ngoài đường bán đầy chảo vệ tinh, ai cũng có thể mua một chiếc mang về xem. Chương trình của NTD rất phong phú đa dạng, có thể thao, du lịch, ẩm thực, nuôi dạy con, và đương nhiên là có chương trình nói về chân tướng Pháp Luân Công. Các chương trình của đài NTD rất hay và đề cao sự thiện lương”.
Tôi nói với cảnh sát: “Sáng nay các anh chặn cửa nhà tôi, xông vào phòng xới tung nhà tôi lên, còn lấy tài sản của tôi đi. Tôi hận các anh lắm. Nhưng Sư phụ đã dạy tôi không oán hận các anh, đây là công việc của các anh, các anh cũng chỉ vì miếng cơm manh áo của gia đình, cho nên tôi cũng không hận các anh nữa”.
Cả hai cảnh sát vỗ bàn và đồng thanh nói: “Đúng vậy, đúng vậy! Sư phụ của bà nói đúng!”
Tôi nói iếp: “Tôi bị cảnh sát các anh bức hại và đưa vào trại lao động hai lần. Sau khi trở về nhà, tôi vẫn tiếp tục tu luyện Pháp Luân Công. Vì sao vậy?” Hai cảnh sát tròn mắt chăm chú nhìn tôi và hỏi “Vì sao?”
Tôi nói: “Nếu có người đã không tắm trong 10 ngày, rồi đi tắm nước ấm thoải mái, các lỗ chân lông đều mở ra, như vậy sẽ cảm thấy rất khoan khoái dễ chịu đúng không?
Họ nói: “Đương nhiên là dễ chịu rồi”.
Tôi nói: “Đó là cảm giác của tôi mỗi ngày sau khi luyện công xong. Các lỗ chân lông mở ra, toàn thân cảm thấy nhẹ nhàng thư thái. Các anh nói xem, việc tôi mong muốn có sức khỏe tốt thì có gì sai?”
Họ nói: “Không sai. Hoàn toàn không sai chút nào”.
Tôi tiếp tục: “Chúng tôi thực sự tu luyện bản thân, không tham gia chính trị. Chúng tôi chiểu theo lời Sư phụ dạy và nghiêm khắc yêu cầu bản thân làm cho tốt. Ví như, nếu giữa tôi và các anh xảy ra mâu thuẫn, Sư phụ dạy chúng tôi rằng:
“Đại quan tiểu quan biệt tưởng lạc Đối đích thị tha
Thác đích thị ngã
Tranh thậm ma” (Thùy thị thùy phi, Hồng Ngâm III)Tạm dịch:
“Quan ải lớn nhỏ chớ rớt lại
Cái đúng là họ
Cái sai là mình
Còn tranh gì nữa” (Ai thị ai phi (ai đúng ai sai), Hồng Ngâm III)
Có thể đạt được yêu cầu của Sư phụ quả thực sự rất khó, và tôi thường cảm thấy lo lắng khi mình không làm tốt. Các anh nói xem, nếu như ai ai cũng hành xử theo những gì Sư phụ chúng tôi dạy thì chẳng phải xã hội sẽ trở nên vô cùng tốt đẹp hay sao?” Họ trầm ngâm và gật gật đầu.
Đại Pháp đã ban phúc cho người nhà tôi
Sau khi con gái tôi kết hôn, hai vợ chồng con đi du lịch nước ngoài. Một hôm, khi hai đứa đang đi dạo trên đường, đột nhiên có một chiếc xe máy từ phía sau lao tới. Trên xe có hai người và người ngồi phía sau giật túi xách của con gái tôi. Con bé hoảng sợ và đứng ngây người ra không biết phải làm gì. Trong túi có hộ chiếu của hai vợ chồng, thẻ ngân hàng, tiền mặt và nhiều món đồ có giá trị khác.
Ở một đất nước xa lạ, hai vợ chồng con gái có thể làm gì được cơ chứ? Ngay khi hai đứa còn đang hoang mang thì một điều không thể tin nổi đã xảy ra: hai tên cướp đột nhiên ném cái túi xuống đường và bỏ chạy. Con gái chạy tới nhặt túi và thờ phào nhẹ nhõm. Sau khi về nhà, con bé nói với tôi: “Chúng con không thể nghĩ ra tại sao lại như vậy”. Tôi nói: “Là Sư phụ Đại Pháp đang bảo hộ các con đó!”
Hồi cháu gái của tôi còn nhỏ, cháu bị sốt và đưa vào bệnh viện để kiểm tra. Sau nhiều xét nghiệm, bác sĩ nói cháu bị nhiễm trùng máu. Nghe vậy tôi sợ đến lặng người, vì chị họ của tôi đã mất vì căn bệnh này. Tôi lo lắng đến mức đổ mồ hôi đầm đìa. Sau khi bình tĩnh lại, cả nhà chúng tôi cầu xin Sư phụ cứu cháu.
Tôi ôm cháu trong tay và không ngừng niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Và kỳ tích đã xuất hiện. Chỉ trong vòng một tuần, cháu gái của tôi đã hoàn toàn bình phục.
Toàn thể gia đình chúng tôi vô cùng biết ơn Sư phụ. Quả thực là dùng hết mọi ngôn ngữ của nhân loại cũng không thể diễn tả được lòng biết ơn của chúng tôi đối với Sư phụ!
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/3/24/508061.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/5/3/233865.html