Trải nghiệm tu luyện khi tham gia hạng mục và trong gia đình
Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở New Zealand
[MINH HUỆ 07-11-2025]
Con xin kính chào Sư phụ tôn kính!
Xin kính chào các đồng tu!
Tôi đã tu luyện được 28 năm. Tôi nhớ trước đây chỉ mới viết một bài tâm đắc thể hội, vì luôn cảm thấy việc tu luyện của bản thân khá bình lặng, không có gì ấn tượng để chia sẻ. Tuy nhiên, giờ đây tôi nhận ra rằng viên dung với chỉnh thể là điều cần thiết, vì thế tôi vi khi được chia sẻ với mọi người một vài thể hội tu luyện của mình khi tham gia các hạng mục và trong hoàn cảnh gia đình.
Tu bỏ tâm hiển thị trong các hạng mục
Tôi ở nhà nội trợ. Tôi và con chuyển đến New Zealand để tiện cho việc học hành của con. Khi đến quốc gia xinh đẹp và tự do này, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn Sư phụ. Tôi lập tức lên mạng để tìm thông tin về điểm luyện công và liên hệ được các học viên ở đó.
Tôi đến New Zealand vào tháng 1 năm 2014. Đến tháng 4, Thần Vận đến biễu diễn ở đó và đang thiếu người đi gửi các tờ thông tin đến hộp thư. Khi biết rằng có một số học viên ban ngày đi làm, ban đêm lại đi phát thư, tôi vô cùng cảm động. Vì thế, tôi bắt đầu ngày ngày lái xe chở vài học viên lớn tuổi khác đi gửi tờ thông tin vào hộp thư. Vì gia đình tôi khá giả, tôi không cần đi làm, nên tôi với tâm cảm ân tích cực tham gia vào nhiều hạng mục Đại Pháp. Tuy nhiên, tôi đã nảy sinh tâm hiển thị rất mạnh mà bản thân không tự biết.
Tháng 1 năm 2019, tôi đưa con sang học tại một ngôi trường ở Bắc Mỹ. Tôi nấu ăn cho căng-tin trường học. Bởi nấu ăn vốn là sở trường của tôi, nên làm công việc này tôi cảm thấy rất thoải mái và vui vẻ, trong lòng tràn đầy lòng biết ơn vì có thể đóng góp năng lực nhỏ bé của mình cho hạng mục Đại Pháp. Tuy nhiên lâu dần, tôi đã không kịp thời tu tâm tính, tâm hiển thị của tôi đã trở nên ngày càng mạnh, tâm tật đố cũng nổi lên.
Đến một hôm, trong khi đang lái xe chở một học viên khác cùng đi đến buổi tập dượt của Đoàn nhạc Thiên Quốc, cô ấy chia sẻ vềt tâm hiển thị của cô ấy. Chỉ lúc đó tôi mới nhận ra bản thân tôi cũng có tâm hiển thị rất mạnh– loại tâm này sẽ khiến người ta sinh ra một cảm giác sai rằng bản bản thân thông minh, có năng lực và chính niệm mạnh,…
Tôi chính xác là kiểu người đó– không tự cảm nhận được mình có tâm tật đố, thậm chí còn cho rằng bản thân đang tu tốt lắm, coi “làm việc” là tu luyện.
Có một lần, đầu bếp nhờ một học viên người Canada làm món sủi cảo cho khách chứ không bảo tôi giúp. Cô ấy thậm chí còn không cho người khác giúp, bảo rằng làm không đẹp sẽ ảnh hưởng đến mỹ quan của món ăn. Điều này khiến tôi không vui. Sau đó khi biết rằng món sủi cảo mà đồng tu đó làm không được ngon, tôi thật sự thấy vui thầm trong lòng– Đây chẳng phải là tâm tật đố hay sao?
Một lần khác, đầu bếp đã nhờ tôi làm giúp món ăn ngon cho khác. Mặc dù tôi đã nói rằng: “Không vấn đề, chỉ là chút việc nhỏ thôi mà”. Nhưng tôi lại nghĩ rằng: “Vì trước đây họ không nhờ mình giúp, nên bây giờ mình sẽ không giúp họ“. Cái suy nghĩ ấy mới bất thiện làm sao! Tôi âm thầm quyết tâm loại bỏ chấp trước xấu xa này.
Năm 2023, The Epoch Times (Thời báo Đại Kỷ Nguyên) điều phối quảng bá Thần Vận. Đây cũng là lần đầu tiên mà tôi tham gia tổ chức buổi triển lãm và quản lý hậu cần. Dưới sự gia trì của Sư phụ và sự khích lệ của các học viên khác, tôi đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ hỗ trợ quảng bá Thần Vận. Có nhiều học viên giúp tôi quản lý kho, họ đều có công tác người thường. Sau giờ làm việc, họ mới đi tới kho để sắp xếp đồ đạc; sau khi sắp xếp gọn gàng mọi thứ thì mới trở về nhà, lúc ấy đã rất muộn. Vì nhiều nguyên nhân, nhà kho phải chuyển chỗ nhiều lần, nhưng không ai kêu ca dù chỉ một lần, mà đều âm thầm phối hợp với nhau.
Năm 2025, trong hoạt động quảng bá Thần Vận năm 2025, tôi một lần nữa chỉ tham gia vào khâu bố trí buổi triển lãm. Mỗi tuần cần xuất kho và nhập kho vài lần và mỗi lần đều có vấn đề trong khâu điều phối. Ban đầu, mỗi khi phát hiện vận đề, tôi đều nói ra những lo ngại của mình và phàn nàn rằng các học viên khác vẫn chưa làm tốt. Sau đó, tôi nhận ra nói như thế là sai vì mỗi người đều có một góc độ suy nghĩ khác nhau và suy nghĩ của tôi chưa chắc là đúng. Tôi bắt đầu chú ý vào việc tu bỏ tâm hiển thị, nhìn nhiều hơn vào ưu điểm của người khác. Về sau, khi vấn đề xuất hiện, tôi âm thầm viên dung, không nói ra nữa và học các nghĩ cho người khác trước.
Nhìn thấy các học viên dùng thời gian rảnh của mình để sắp xếp kho hàng gọn gàng, tôi vô cùng khâm phục. Mỗi học viên đều có một sở trường, đều có những điểm đáng để tôi học hỏi. Khi tìm ra những thiếu sót của bản thân, tôi cảm thấy tâm tính của mình cũng đã được đề cao.
Cùng lúc đó, người điều phối của the Epoch Times đã nhờ tôi hỗ trợ một số việc liên quan đến nhập liệu quảng cáo ở toà soạn. Vì trước đây tôi không biết sử dụng máy tính, cơ hội này đã giúp tôi nâng cao đáng kể sự chú tâm và nhẫn nại. Khi những người khác hiểu lầm hoặc không hiểu mình, tôi cũng không còn để bụng nữa mà học cách dùng tâm thái thiện lương mà đối đãi.
Đột phá tâm an dật
New Zealand là một đất nước đặc biệt với khí hậu dễ chịu, bốn mua đều như mùa xuân. Không có áp lực về tài chính hay công việc, môi trường quá thoải mái khiến dễ bị giải đãi và lười biếng trong tu luyện. Biểu hiện bề ngoài rõ rệt nhất chính là buồn ngủ.
Nhớ lại khi mới đắc Pháp, tôi cảm thấy buồn ngủ khi luyện công buổi sáng. Sau khi vượt qua được thì tôi lại cảm thấy buồn ngủ khi phát chính niệm vào ban đêm và thường rất khó kiên trì thức đến được 12 giờ, có lúc 11 giờ rưỡi đã không chịu nổi và ngủ thiếp đi.
Sau khi chuyển đến New Zealand, sự can nhiễu từ việc buồn ngủ trở nên nghiêm trọng – thậm chí cả khi đang học Pháp hoặc lái xe tôi cũng có thể ngủ gật.
Vào một năm nọ, trong khi Thần Vận đang lưu diễn ở New Zealand, người điều phối đã tổ chức mọi người học Pháp tập thể qua mạng vào các buổi sáng trong tuần. Vì chúng tôi đọc đồng thanh, nên mọi người phải rất tập trung, từng chữ từng chữ đều phải đọc rõ, nếu không sẽ đọc sai. Việc học Pháp tập trung này đã giúp tôi đột phá rất nhanh. Mỗi buổi sáng, chúng tôi học một bài giảng, sau đó lại học tiếp trong các nhóm nhỏ hơn – việc này giúp gia tăng thêm thời gian học Pháp của chúng tôi.
Tôi sắp xếp thời gian biểu của mình dày hơn, để tôi bận rộn hơn, không cho bản thân có cơ hội lười nhác. Tôi cũng tham gia nhóm phát chính niệm ba lần mỗi ngày ở gần lãnh sự quán Trung Quốc và cảm thấy trường không gian của mình trở nên thanh tịnh và sáng sủa hơn.
Một lần, khi tôi tham gia Pháp hội Hoa Kỳ, tôi có nghe một học viên chia sẻ về cách mà cô ấy đột phá việc này nhờ chỉ ngủ ba đến bốn tiếng mỗi ngày. Tôi rất xúc động và quyết tâm vượt qua quan buồn ngủ này. Hiện nay bản thân tôi cũng đã có tiến bộ, ngủ từ 4 hoặc 4 tiếng rưỡi là đủ, ngủ nhiều hơn lại cảm thấy không thoải mái.
Một hình thức biểu hiện khác của tâm an dật là đi muộn – đi học Pháp muộn, đi luyện công muộn, tham gia hoạt động tập thể hoặc diễn tập cũng đi muộn. Tệ hại hơn cả là hành vi của tôi gây ảnh hưởng đến con tôi, nó làm việc cũng trở nên chậm chạp, không vội vàng hay sốt ruột gì cả.
Tôi đã xem phim “Trở lại thành Thần” ba lần và cảm động sâu sắc. Trong phim, Phượng Hoàng trên thiên thượng đã đến muộn khi tham gia Đại hội cầu Trời và sau đó giáng trần. Sau khi đắc Pháp, việc tu luyện của cô ấy bị can nhiễu – chủ ý thức yếu, học Pháp bị can nhiễu, tâm tình dễ bị tác động và thậm chí những nỗ lực chứng thực Pháp của cô ấy cũng bị can nhiễu.
Một vị thần khác trên thiên thượng là một vị thần vĩ đại, từng tham gia vào trận chiến giữa Thần và ma kéo dài suốt chín nghìn ngày đêm, sau đó cũng hạ phàm, nhưng vì đến muộn cũng không đắc được Pháp. Chậm trễ là một thói quen xấu, vô cùng nghiêm trọng. Trong tu luyện không có chuyện nhỏ. Tôi đã quyết tâm loại bỏ thói quen chậm trễ không tốt này của mình, cố gắng dù làm việc gì cũng không chậm trễ.
Tu luyện không có chuyện nhỏ. Trước đây tôi cho rằng mình rất tốt bụng, yêu thương và thích giúp đỡ người khác, tôi cho rằng đó là điều tốt. Nhưng giờ đây, tôi ngộ ra rằng chiếu theo Pháp lý của tầng cao hơn để đo lường thì chưa chắc đã đúng. Người tu luyện phải dùng tiêu chuẩn cao để yêu cầu bản thân.
Giờ đây, tôi cố gắng nghĩ cho người khác nhiều hơn. Ví dụ, khi mọi người tổ chức đêm hội, tôi thích ở nhà yên tĩnh nghỉ ngơi một mình và không tham gia. Lúc đó, tôi tự hỏi bản thân rằng: “Mình đang làm điều này là vì bản thân hay người khác? Nếu là vì người khác, thì tôi phải tham gia và viên dung chỉnh thể”.
Khi học Pháp nhóm, thay vì nghĩ về những gì thuận tiện cho bản thân, tôi nghĩ về những gì thuận lợi cho người khác. Nếu đến sớm, tôi sẽ đỗ xe hơi của mình ở xa một chút, để nhường chỗ gần hơn cho những học viên đến sau.
Trong các hoạt động tập thể, người điều phối phân công công việc, họ bảo gì tôi sẽ làm nấy, cố gắng phối hợp một cách trọn vẹn. Khi thấy một số học viên thích đi làm “tam thoái” (thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc và các tổ chức liên đới của nó) hoặc thu thập chữ ký nhưng lại không thích cầm cờ, tôi liền chủ động nhận cầm cờ. Khi cầm cờ, tôi thường nhẩm Pháp hoặc phát chính niệm để giúp chúng sinh minh bạch chân tướng. Tôi đã ngộ ra rằng ở hải ngoại, việc viên dung chỉnh thể trong các hạng mục là quan trọng nhất.
Đề cao tâm tính trong gia đình – tu xuất tâm vì người khác
Tôi là một bà nội trợ. Chồng tôi không tu luyện và quan hệ gia đình tôi chưa bao giờ êm ấm. Sư phụ từ bi và vĩ đại đã giúp tiêu trừ một phần nghiệp lực cho các đệ tử và chỉ để lại một ít đặt tại các tầng khác nhau cho chúng ta đề cao tâm tính.
Tuy nhiên, trong cuộc sống hàng ngày, khi mâu thuẫn xuất hiện tôi thường quên mất mình là người tu luyện và không thể xử lý tình huống với một tâm thái bao dung và trầm tĩnh. Tôi thường không thể giữ vững tâm tính khi mâu thuẫn đến. Trong xã hội người thường, chúng tôi là vợ chồng, nhưng từ góc độ Pháp lý mà xét, chúng ta đều hiểu rằng con người sống trên thế gian này không phải để hưởng thụ cuộc sống của người thường mà là để hoàn thành sứ mệnh trợ Sư cứu độ chúng sinh.
Đôi khi, tôi không vượt quan tốt là vì tôi coi bản thân là một người thường–muốn được chồng quan tâm chăm sóc và có một cuộc sống thoải mái. Điều này cho thấy rằng tôi vẫn chưa minh bạch Pháp lý, nên mới có tâm oán trách. Trên bề mặt, chồng tôi có nhiều thiếu sót, tam quan bất đồng với tôi, nhưng từ Pháp lý cao tầng mà xét, tư duy của người thường vốn phản đảo lại với lý của Thần. Thực sự là anh ấy đang giúp tôi tu luyện.
Tôi từ chỗ nhẫn chịu trong nước mắt, đến chịu dựng nhưng âm thầm phàn nàn trong tâm, rồi đến thầm nhẩm Pháp trong tâm thì mới có thể nhẫn được. Thế nhưng tôi vẫn không thực sự chuyển biến bản thân từ tận gốc rễ. Khi con tôi đến với Thần Vận, chồng tôi đã kịch liệt phản đối. Nhưng trong quá trình này, anh ấy thực ra là đang giúp tôi tăng cường chính tín với Sư phụ và Đại Pháp. Miễn là tôi kiên định tin vào Sư phụ, thì kỳ tích sẽ xảy ra. Nghĩ lại, tôi nên cảm ơn chồng mình vì anh ấy đã đến để giúp tôi tu luyện và đề cao.
Tháng 6 năm nay, khi con tôi về nhà nghỉ hè 11 ngày, quá trình đề cao tâm tính của tôi vô cùng gian nan. Nếu kỳ nghỉ của con tôi kéo dài hơn một chút nữa, tôi có lẽ sẽ cảm thấy mình sắp gục xuống mất–áp lực tinh thần của tôi đã đạt đến cựu hạn. Chuyến bay của con tôi hạ cánh lúc 5 giờ sáng. Chồng tôi mời bạn bè đến nhà đánh bài cho đến hơn 11 giờ đêm và không thể thức dậy để ra sân bay đón con. Anh ấy nói sẽ đi nhưng vẫn nằm lỳ trên giường không chịu dậy. Khi các phụ huynh khác gửi tin nhắn thông báo rằng con cái của họ đã ra khỏi cổng đến, tôi vẫn còn ở nhà chờ chồng dậy. Cuối cùng, tôi đã một mình tức tốc lái xe đến sân bay để đón con.
Trong kỳ nghỉ hè của con, gia đình ba người chúng tôi đi du lịch 3 ngày trên Đảo Nam. Vào ngày thứ hai, chồng tôi bị phạt 300 đô vì hai lần vi phạm luật giao thông. Tôi nhận ra đây là do tâm tính của tôi có vấn đề tạo thành. Trong khi lái xe đi chơi, chúng tôi đi qua một đường hầm một chiều. Khi đang chờ đèn xanh, một chiếc xe hơi của một người phụ nữ trẻ tuổi từ phía sau chạy vượt lên. Tôi nói: “Giới trẻ bây giờ thật không biết phép tắc gì. Cô ấy không nên vượt lên trước xe chúng ta, hơn nữa vượt lên rồi thì bây giờ lại lái xe rất chậm như thế“.
Chồng tôi liền nói: “Em là người tu luyện, sao lại có thể nghĩ như thế nhỉ? Tâm em đang bất mãn kìa”.
Tôi không thừa nhận. Tôi muốn vượt lên trước xe cô gái kia nhưng chồng tôi không cho. Tôi tức giận và nói: “Vậy anh tự lái đi, em không lái nữa”. Thực ra là tôi chỉ muốn anh ấy đồng tình với tôi và nói điều gì đó dễ nghe. Kết quả là, vào buổi chiều hôm đó, lúc quay về chúng tôi bị cảnh sát phạt tiền.
Vào buổi sáng ngày con chúng tôi quay lại trường, tôi đã làm cơm xong và nướng một chai hạt thông cho cháu mang theo. Chồng tôi bước vào bếp và nói rằng nó không được thơm, sau đó lấy xẻng xào thức ăn ra và nói rằng anh ấy sẽ đảo lại. Tôi kìm nén sự bất mãn của mình và nói rằng: “Anh xào một nửa thôi”. Cuối cùng, anh ấy đã xào hết và chúng đều trông như bị cháy.
Tôi học Pháp và sau một hồi thì tâm tôi bình tĩnh lại và không còn xáo trộn nữa. Nhìn lại, tôi nhận ra rằng cái tình của tôi dành cho con quá nặng nên trong lòng mới khó chịu. Trên bề mặt nhìn thì là chồng tôi không đúng, nhưng thực ra anh ấy đang giúp tôi loại bỏ cái tình đi.
Trong 10 ngày đó còn xuất hiện một kỳ tích: nhờ Sư phụ ban phúc, hộ chiếu của con tôi đã thuận lợi đổi được hộ chiếu mới và có thể quay trở lại trường đúng hạn.
Tôi cố gắng chuẩn bị bữa sáng cho chồng và cùng anh ấy thé thăm nhà bạn bè. Tôi nghĩ rằng trước mặt bạn bè anh ấy có thể không dám đề cập đến việc vợ mình tu luyện Pháp Luân Công. Khi bạn bè anh ấy hỏi về trường học của con, anh ấy cũng không dám nói cháu học ở trường đại học nào. Áp lực tâm lý của anh ấy hẳn là cũng rất lớn.
Vì không tu luyện nên anh ấy không thể hoàn toàn hiểu được chúng tôi. Tôi nên thấu hiểu cho anh ấy nhiều hơn.
Tôi vô cùng biết ơn Sư phụ. Tôi biết ơn Sư phụ sâu sắc vì Ngài đã an bài con đường tu luyện của tôi. Mọi thứ xung quanh tôi – dù tốt hay xấu – đều là hảo sự, đều là sự an bài để giúp tôi đề cao.
Lời kết
Có thể trở thành đệ tử Đại Pháp là một vinh diệu to lớn đến nhường nào. Con vô hạn cảm ân Sư phụ từ bi khổ độ.
Từ nay về sau, trong cuộc sống hàng ngày của mình, tôi sẽ luôn nhớ bản thân là người tu luyện, quy chính từng ý niệm, khắc ghi lời dạy của Sư phụ và hướng nội tìm mỗi khi mâu thuẫn xảy ra, xem mình chưa làm tốt ở điểm nào cũng như chấp trước nào gây ra điều đó. Tôi sẽ đề cao tâm tính và bước đi thật tốt trên chặng đường tu luyện cuối cùng này.
Nếu như có điều gì không phù hợp với Pháp, kính mong các đồng tu từ bi góp ý.
(Bài chia sẻ được chọn đọc tại Pháp hội New Zealand 2025)
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/7/502196.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/9/231251.html


