Bảo trì tâm từ bi và giảng chân tướng bằng chính niệm
Bài viết của Niệm Từ, đệ tử Đại Pháp tại tỉnh Thiên Tân, Trung Quốc
[MINH HUỆ 16-06-2026] Năm 2003, một học viên Pháp Luân Đại Pháp đã giới thiệu cho tôi sách Chuyển Pháp Luân. Tôi mở sách ra đọc thì bị thu hút trước hai từ “tu luyện” đến mức không muốn đặt cuốn sách xuống. Tôi dành vài buổi tối để đọc sách, và khi đọc thì các trang phát ra ánh vàng kim. Từ đó tôi bước vào tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, thường học Pháp vào buổi tối vì khi đó rất yên tĩnh. Thời điểm đó, tôi chưa ngộ rõ Pháp lý; chỉ biết rằng mình nên trở thành người tốt.
Năm 2005, tôi bị tai nạn ở nơi làm việc là một nhà máy sản xuất dụng cụ ăn uống. Ba ngón tay ở bàn tay phải bị kẹt trong máy, nhưng tôi không thấy đau lắm. Tôi lập tức đến bệnh viện theo yêu cầu của giám đốc nhà máy. Kết quả kiểm tra cho thấy xương ở ba ngón tay bị gãy, tuy vậy tôi vẫn không thấy đau; tôi không bó bột hay uống bất kỳ viên thuốc nào, chỉ học Pháp và luyện công, và bàn tay phải của tôi đã hồi phục hoàn toàn chỉ trong một tháng. Thông qua trải nghiệm này, gia đình, bè bạn, và đồng nghiệp của tôi đã chứng kiến uy lực thần kỳ của Pháp Luân Đại Pháp.
Bảo trì tâm từ bi
Năm 2017, bạn của chồng tôi nói với tôi rằng chồng tôi ngoại tình. Tôi không tin và cũng không để ý đến. Sau này, một người bạn khác của chồng tôi gợi ý tôi nên đến nơi làm việc của chồng tôi để xem anh ấy đang làm gì. Tôi không hiểu nên một buổi tối nọ, tôi đem chuyện này nói với chồng. Không ngờ, anh ấy nổi giận đùng đùng đóng sập cửa lại và bỏ đi. Trong lúc vội vã, anh ấy không mang điện thoại theo. Điện thoại reo, tôi bắt máy và nghe giọng một người phụ nữ. Tôi bèn hỏi cô là ai, cô ta nhanh chóng cúp máy. Ngay lúc đó, chồng tôi quay về lấy điện thoại rồi lại bỏ đi trong cơn giận dữ.
Kể từ hôm đó, chồng tôi hiếm khi về nhà, và không nhận cuộc gọi của tôi. Tôi thiện đãi anh ấy mỗi khi anh ấy về nhà, nhưng trong tâm vẫn cảm thấy xót xa và oán hận vì suốt 12 năm kết hôn, chỉ một mình tôi chăm sóc con cái và mẹ chồng. Anh ấy bỏ mặc người nhà, không chu cấp, cũng không quan tâm đến sức khỏe, tinh thần hay điều kiện kinh tế của họ.
Mấy tháng sau, vào đêm giao thừa, chồng tôi trở về nhà một lát rồi lại rời đi. Tôi dâng sủi cảo lên Sư phụ trước, sau đó mời mẹ chồng dùng bữa. Tôi giữ tâm bình tĩnh và không nghĩ ngợi nhiều về vấn đề với chồng tôi. Tôi đón năm mới cùng hai con và mẹ chồng.
Lúc mẹ chồng bị gãy chân, chồng tôi không về nhà hơn 20 ngày. Thời gian đó, tôi vừa phải chăm sóc mẹ chồng vừa phải đi làm kiếm tiền đóng học phí đại học cho con. Quả thật rất vất vả! Ban đêm khi không thể ngủ được, tôi thức dậy học Pháp.
Một buổi tối, sau khi thức dậy học Pháp, đột nhiên chuyện của tôi và chồng hiện lên rõ mồn một. Tôi đột nhiên minh bạch, tôi nghĩ: “Đúng rồi! Sao có thể để người khác khiến mình động tâm như vậy? Đi ngủ thôi!” Ngay khi tôi nằm xuống, nguyên thần xuất ra và bay lên tầng thứ rất cao. Ở không gian đó có rất nhiều người mặc trang phục cổ xưa. Chỉ có tôi bay trên cao, còn họ đều đi lại bên dưới. Sau khi thấy tôi, tất cả họ đều quỳ xuống bái lạy tôi. Sau khi chủ nguyên thần trở lại thân thể, tôi cảm thấy vô cùng thư thái nhẹ nhàng, và vấn đề với chồng hoàn toàn không còn can nhiễu đến tôi, nó không thể động đến tôi được nữa.
Một thời gian sau, mỗi khi chồng tôi về nhà, anh ấy đều khóc và nói với tôi: “Anh xin lỗi vì những gì đã gây ra cho em”. Nhưng anh ấy vẫn rời đi để sống với cô ấy. Tôi muốn cứu chồng tôi, cứu người phụ nữ đó, và cứu cả gia đình. Tôi quyết định gửi cho cô ấy một tin nhắn: “Những gì cô đang làm chính là hại mình hại người. Chúng ta nên sống theo văn hóa truyền thống”. Tôi cũng bảo cô ấy rằng thiện ác hữu báo. Sau này cô ấy nói với chồng tôi: “Vợ của anh là một người tốt. Cô ấy rất thiện lương”.
Các con tôi hiện giờ cũng lớn khôn. Con trai kết hôn, tôi vay tiền để chi trả đám cưới cho cháu. Con gái cũng bước vào đại học. Tôi có thể xử lý tốt những việc này vì Sư phụ đã dạy tôi giữ vững tâm từ bi, ban cho tôi sức mạnh cần thiết để vượt qua gian khổ.
Sau khi sống ở ngoài tám năm, cuối cùng chồng tôi đã trở về nhà, bắt đầu hỗ trợ tài chính và quan tâm đến gia đình. Tôi trước sau vẫn đối xử thiện lương với anh ấy. Anh ấy hiểu Đại Pháp là tốt và ủng hộ việc tôi tu luyện, thậm chí còn hỗ trợ tôi giảng chân tướng cứu người.
Dưới sự dẫn dắt của Đại Pháp, tôi đã vượt qua tầng tầng khổ nạn, kiên định bước đi cho đến hôm nay.
Chính niệm chính hành
Hiện tôi làm bảo mẫu, hàng ngày chăm sóc trẻ cho một gia đình. Trước khi tôi đến, gia đình này đã thử 20 bảo mẫu nhưng không hài lòng. Tôi bảo họ rằng mình là học viên Pháp Luân Đại Pháp, nhưng họ vẫn thuê tôi (bất chấp cuộc bức hại đang diễn ra).
Tôi dụng tâm làm việc, chứng thực Pháp thông qua tác phong làm việc tận tụy. Khi cháu bé ngủ, tôi tranh thủ học Pháp và phát chính niệm. Bé rất thích tôi, và gia đình họ rất hài lòng.
Gia đình này sống ở khu dân cư có cổng an ninh, người lạ không thể vào được. Tôi xuất ra một niệm muốn cứu người trong khu dân cư này. Vì vậy, trong hơn sáu tháng, tôi đã phát tài liệu chân tướng cho từng hộ gia đình trong khu dân cư. Tôi không nghĩ đến việc có camera giám sát hay không, tất cả những gì tôi muốn là giúp họ minh bạch chân tướng Đại Pháp và hoàn thành sứ mệnh của đệ tử Đại Pháp.
Năm 2024, một hôm tôi đang bế cháu bé xuống cầu thang chơi thì tình cờ gặp hai cảnh sát. Tôi có cảm giác họ xuất hiện ở đây vì tài liệu chân tướng mà tôi đã phát. Tôi lập tức phủ nhận an bài bức hại và phát chính niệm: diệt trừ tà ác phía sau cảnh sát, không cho phép họ tham gia bức hại học viên Đại Pháp, để họ có một tương lai tươi sáng. Khi đó, tôi cảm thấy mình rất cao lớn và uy nghiêm.
Lúc tôi và cháu bé trở về, người mẹ hỏi: “Hai cảnh sát đã đưa bà ngoại đến đồn cảnh sát rồi, họ nói bà ngoại phát tài liệu. Dì à, dì phát tài liệu phải không?”
Tôi không trực tiếp trả lời cô ấy mà nói: “Những việc dì làm là ngay chính”.
Người cha nói: “Dì à, dì đừng sợ”.
Tôi nói: “Dì không sợ, vì những việc dì làm là điều tốt”.
Sau khi trở về từ đồn cảnh sát, bà của cháu bé nói cảnh sát hỏi bà ấy có tu luyện Pháp Luân Đại Pháp không. Bà ấy hỏi tôi: “Có phải chị đã phát tài liệu không?”
Tôi nói: “Tôi tu Chân-Thiện-Nhẫn, mọi điều tôi làm là ngay chính. Những thảm họa chúng ta trải qua hôm nay là nhắm vào tà đảng. Mọi người chỉ có thể được cứu nếu minh bạch chân tướng và tiếp nhận Đại Pháp”. Họ đều im lặng.
Hai tháng sau, bà của đứa trẻ gọi điện cho tôi và nói: “Cảnh sát sẽ đến nhà tôi hôm nay”. Tôi lập tức phủ nhận điều này vì sách Đại Pháp và máy phát nhạc của tôi đều ở nhà bà ấy. Tôi đã phát chính niệm nửa giờ đồng hồ để ngăn cảnh sát đến nhà bà ấy. Sau đó, bà của đứa trẻ gọi lại và nói: “Họ không đến nữa. Họ muốn tôi đến đồn cảnh sát”. Tôi biết Sư phụ đã bảo hộ tôi một lần nữa.
Tối hôm đó, tôi gặp bà của cháu bé và nói: “Hiến pháp bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng và tự do ngôn luận. Lần tới nếu họ gọi, chị đừng đi. Có lẽ họ muốn bức hại chị”. Bà ấy đồng ý và không bao giờ bị sách nhiễu nữa.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/6/16/511327.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/7/29/235317.html



