[Chúc mừng Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới] Cuộc đời tôi được tái sinh
Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục
[MINH HUỆ 29-05-2026] Hơn 40 năm trước, từ một người phụ nữ trẻ trung, tràn đầy sức sống, chỉ trong một tháng tôi trở thành một người bệnh nan y, không còn sức sống, mỗi ngày đều bị cơn đau hành hạ. Hơn một thập kỷ sau, cuộc đời tôi hoàn toàn hồi phục. Điều gì đã gây ra một sự thay đổi lớn như vậy?
Hiện nay tôi đã 69 tuổi, và đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp gần 30 năm. Trong quá trình tu luyện, tôi đã trải qua vô số điều thần kỳ.
Rơi vào thảm cảnh
Tôi sinh ra vào những năm 1950 ở một thị trấn xa xôi, nghèo khó của Trung Quốc. Khi còn nhỏ, mặc dù gia cảnh khó khăn, nhưng tôi hiếm khi mắc bệnh, nếu bị cảm lạnh hoặc sốt cao, thì cũng có thể vượt qua mà không uống thuốc hoặc đến bệnh viện. Khi trưởng thành, tôi có một công việc và gia đình mà bạn bè trang lứa đều ngưỡng mộ. Chồng tôi làm việc cho một công ty xuất nhập khẩu, đối xử với tôi hết sức ân cần, chu đáo. Anh thường đi công tác, mang về cho tôi những món quà mà thị trấn nhỏ của tôi không có, khiến các đồng nghiệp của tôi rất ganh tỵ. Cuộc đời của tôi suôn sẻ và vô lo.
Sau đó con gái ra đời mang niềm vui đến cho tôi, nhưng cũng thay đổi hoàn toàn cuộc đời của tôi.
Trong thời gian ở cữ, nhà tôi có khách đến thăm suốt ngày. Tôi ngồi dậy để tiếp chuyện họ. Tuy nhiên đến cuối ngày, tôi mệt mỏi đến mức phần lưng dưới như muốn gãy gập, nằm liệt trên giường không dậy được. Từ đó trở đi, tôi không thể tự ngồi dậy được nữa, phải dùng tay bám vào chiếc rương đặt trên giường sưởi mới có thể ngồi dậy, rồi dựa vào thứ gì đó để ngồi một lát. Tôi không biết phải làm sao, chỉ mong mình có thể trở lại trạng thái như trước. Nhưng không lâu sau, tôi mắc một căn bệnh còn nghiêm trọng hơn.
Một đêm đang ngủ, tôi nóng đến mồ hôi đầm đìa, trong tâm bứt rứt, cảm giác oi bức khiến tôi tỉnh giấc. Tôi liền thò tay chân ra khỏi chăn cho đỡ nóng, rồi ngủ thiếp đi. Đang ngủ, tôi đột nhiên cảm thấy tay chân như bị điện giật, khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Sau khi tỉnh dậy, tôi cảm giác có luồng khí lạnh lan tỏa từ ngón tay và gan bàn chân cho đến tận xương cốt. Từ đó trở đi, tay chân tôi lúc nào cũng lạnh toát. Tôi còn bị viêm khớp dạng thấp sau sinh, một căn bệnh mãn tính gây suy nhược cơ thể và không thể chữa khỏi. Từng là một người có sức khỏe tốt, tôi không thể chấp nhận điều này, nằm trên giường mà nước mắt cứ tuôn rơi, tôi khóc đến nỗi mắt luôn bị khô.
Lúc đó, tôi chỉ mới hơn 20 tuổi và không thể chấp nhận cả đời như vậy. Tôi bắt đầu uống đủ loại thuốc, chạy chữa khắp nơi, nhưng đều không hiệu quả. Ngược lại, thuốc còn khiến lượng sữa của tôi giảm đi, thân thể sưng phù. Tôi cảm thấy tuyệt vọng, suốt ngày buồn bã.
Hồi đó, chúng tôi sống trong một căn nhà một tầng và không có lò sưởi. Sáng mùa đông, tay tôi chạm vào thứ gì cũng đều lạnh toát, tôi phải đeo găng tay khi nấu ăn. Mùa hè đi giày phải lót miếng đệm bông, vào những đêm oi bức vẫn phải đắp chăn bông dày khi đi ngủ.
Mười năm sau, chúng tôi chuyển đến một căn hộ chung cư. Điều kiện sống được cải thiện, nhưng sức khỏe của tôi đã suy giảm đến mức ngay cả làm việc nhà đơn giản cũng khó khăn, quét nhà không thể cúi lưng; giặt quần áo phải đặt chậu giặt lên bàn ăn; ngồi phải ngồi ghế có tựa lưng, nếu không có thì cũng phải dùng cánh tay chống đỡ cơ thể. Lúc xem TV, tôi phải dùng thuốc nhỏ mắt để mắt không bị khô. Tôi chỉ biết cắn răng chịu đựng, sống lay lắt qua ngày.
Cuộc đời được tái sinh
Em trai tôi làm việc ở một kho trung chuyển và dự trữ ngũ cốc trong huyện, thu mua ngũ cốc vào mùa thu và dự trữ vào mùa đông, mùa hè không có nhiều việc nên công ty thường cho nghỉ phép. Cậu ấy rảnh rỗi nên muốn dành thời gian học khí công, và được bạn cùng lớp giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp.
Một hôm, em trai giới thiệu cho tôi về Pháp Luân Đại Pháp, cũng như hiệu quả thần kỳ trong việc loại bỏ bệnh tật và cải thiện sức khỏe. Hồi đó, tôi hoàn toàn không có khái niệm gì về Pháp Luân Công cũng như khí công, liền nghĩ vì cậu ấy nói là tốt nên mình sẽ thử xem, mình cũng không còn gì để mất nữa. Một niệm đơn giản ấy đã tạo nên bước ngoặt cho cuộc đời tôi.
Theo chỉ dẫn của em, khoảng 6 giờ tối ngày 22 tháng 12 năm 1997, tôi đến gõ cửa căn nhà một tầng đơn sơ, bên trong có khoảng sân nhỏ. Một người đàn ông tốt bụng ngoài 60 tuổi mời tôi vào nhà. Trong nhà chật kín người, tất cả đều đang tập trung xem video. Tôi lặng lẽ bước vào và xem cùng họ. Tôi thấy người giảng bài rất quen, nhưng không nhớ là đã gặp ở đâu, tôi cũng không nghĩ nữa mà tiếp tục xem bài giảng. Sau khi xem hết chín bài giảng, tôi cảm thấy các bài giảng có nội hàm thật thâm sâu, toàn là những điều mình chưa từng biết đến. Tôi nghĩ: “Pháp Luân Công thật tuyệt vời. Mình bắt đầu muộn rồi”.
Trước khi kịp nhận ra, chỗ đau lưng dưới của tôi đã khỏi, tay chân cũng không còn lạnh nữa, tôi vui mừng khôn xiết. Có lần đang xem ti vi, mắt tôi lại bắt đầu khô. Theo thói quen tôi lấy chai thuốc nhỏ vào mắt. Vừa nhỏ vào thì mắt tôi đau rát như bị nhỏ nước ớt vậy. Tôi nghĩ: “Lẽ nào mắt mình đã khỏi nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp? Mình không cần dùng thuốc nhỏ mắt nữa sao?” Vừa nghĩ thế, cơn đau lập tức biến mất. Từ đó trở đi, mắt tôi chưa từng bị khô trở lại. Tôi vô cùng vui mừng, các căn bệnh mắc phải từ lúc ở cữ đã không cánh mà bay. Cuối cùng tôi đã có thể sống một cuộc sống bình thường.
Sau khi bước vào tu luyện Đại Pháp, thân thể tôi dần dần hồi phục, dung mạo ngày càng trẻ trung. Đồng nghiệp thường nhận xét: “Sao chị trẻ quá vậy? Vóc dáng cứ như thiếu nữ vậy”. Mặc dù đã gần 70 tuổi, nhưng tôi trông như mới hơn 50 tuổi.
Thiện niệm mang đến Thần tích
Trước khi tu luyện, tôi bị u xơ tử cung. Bác sỹ khuyên tôi nên phẫu thuật cắt bỏ, nhưng tôi không để tâm vì nó không gây phiền phức cho tôi. Không lâu sau khi bắt đầu tu luyện, một hôm đột nhiên tôi bị đau ở bụng dưới, càng ngày càng đau, một lúc thì muốn đi vệ sinh. Lúc ngồi trong nhà vệ sinh, tôi trải qua một cơn đau dữ dội ở bụng dưới. Sau khi đi vệ sinh xong, cơn đau biến mất hoàn toàn. Tôi nhìn thấy một mẩu thịt trong bồn cầu, lớn hơn ngón tay cái một chút. Đột nhiên tôi nghĩ đây có thể là u xơ tử cung đã tự bong và thải ra khỏi thân thể. Tôi quả thực không dám tin, cảm thấy thật thần kỳ.
Anh tôi sống ở vùng nông thôn. Gần đến tết, em gái tôi mượn được một chiếc xe hơi, rủ tôi đến thăm anh. Lúc đó, tôi tu luyện chưa đến một tháng, đột nhiên xuất hiện các triệu chứng cảm lạnh nặng, ho, sốt, và đau nhức xương, nằm trên giường buồn ngủ rũ rượi. Hồi đó mượn được một chiếc xe hơi không dễ dàng gì, em gái liền hỏi tôi liệu ngày kia có thể đi cùng cô ấy không. Tôi nói: “Ngày mai chị sẽ ổn”. Đúng là ngày hôm sau, tôi đã hoàn toàn bình phục.
Không lâu sau khi tôi bắt đầu tu luyện, nước bắt đầu bị rỉ từ bồn tắm của căn hộ tầng trên và nhỏ giọt xuống cạnh bồn tắm nhà tôi. Nước nhỏ ngày càng nhanh, làm ướt một khoảng lớn trên trần nhà. Tôi đặt chậu dưới sàn để hứng nước. Chồng tôi định lên bảo hàng xóm tầng trên không dùng bồn tắm cho đến khi chỗ nước bị rò rỉ được sửa.
Nhưng tòa chung cư chúng tôi không có hệ thống cung cấp nước liên tục, chỉ cấp theo giờ cố định, do vậy nhà nào cũng dùng bồn tắm để trữ nước. Tôi khuyên chồng nên nghĩ cho người hàng xóm, như thế sẽ bất tiện cho họ nếu không trữ nước trong bồn tắm. Chúng tôi chỉ cần đặt chậu hứng nước nhỏ giọt là giải quyết được. Cũng thật thần kỳ, nước bắt đầu chảy chậm rồi cuối cùng ngừng hẳn. Nhờ một niệm nghĩ cho người khác của tôi đã giúp tránh được mâu thuẫn với người hàng xóm.
Nhà chồng tôi có bảy người con, bốn gái ba trai. Khi bố mẹ họ mất, có để lại cho họ vài chục nghìn tệ. Chị cả chịu trách nhiệm chia tiền thừa kế, chị ấy không nhận phần cho mình mà chia đều hết cho các em. Chồng tôi không hài lòng vì anh ấy cảm thấy mình luôn đối xử tốt với bố mẹ, nên xứng đáng nhận nhiều hơn. Trước mặt mọi người, anh ấy không nói gì, nhưng về đến nhà, anh ấy càng nghĩ càng bực mình, đòi đi tìm chị cả nói cho ra nhẽ, thậm chí còn tuyên bố rằng nếu chị cả đến nhà chúng tôi thì không cho vào, đòi đoạn tuyệt quan hệ với chị ấy. Tôi nói: “Bình thường anh đối xử tốt với bố, đó là đạo hiếu, là việc nên làm. Bố mẹ sống tiết kiệm nên dành được khoản tiền này cho các anh chị em của anh. Nếu không để lại số tiền này, mà bố mẹ có nợ nần, anh không những không được chia tiền mà còn phải góp tiền vào trả nợ, vậy anh có góp không? Bố đã nuôi anh cả đời, anh không phải mất đồng nào để báo hiếu. Thêm nữa, chị cả chia tiền cho mọi người nhưng bản thân chị không giữ một đồng. Chị ấy không làm gì sai cả.” Sau đó, chồng tôi không than phiền về chị cả nữa.
Nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, sức khỏe tôi tốt hơn, tâm tính cũng được đề cao, khi đối mặt với khó khăn, tôi trở nên bao dung và rộng lượng hơn, không còn tính toán được mất cá nhân. Tôi sống chiểu theo Pháp lý của Đại Pháp, nhìn nhận mọi việc từ góc độ của người khác để đối đãi, giảm bớt mâu thuẫn với gia đình, hàng xóm. Đây chính là uy lực của Đại Pháp, là sức mạnh của Chân-Thiện-Nhẫn.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/29/510329.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/6/3/234578.html



