Bài viết của đệ tử Đại Pháp tỉnh Hắc Long Giang, Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 24-02-2026]

Tôi bắt đầu bước vào tu luyện Đại Pháp từ tháng 10 năm 2021. Đại Pháp đã mang lại cho tôi sức khỏe cả về thân lẫn tâm, thay đổi quỹ đạo cuộc đời tôi, Đại Pháp đã cứu độ tôi.

Quan niệm biến dị

Từ khi còn rất nhỏ, tôi đã thích những câu chuyện thần thoại, luôn tưởng tượng trên trời trông như thế nào. Tôi thích xem Tây Du Ký, Tế Công, Bát Tiên Quá Hải, Phong Thần Bảng v.v.. xem đi xem lại nhiều lần vẫn không thấy chán.

Từ nhỏ tôi đã khá giống con trai, những người xung quanh đều gọi tôi là tomboy, nhưng tôi không thích cách gọi đó. Không phải vì lý do gì khác, mà là vì tôi cảm thấy mình không phải là “giả”, mà là một đứa “con trai” thực sự, chỉ là cấu trúc cơ thể khác với nam giới mà thôi. Cách ăn mặc, trang điểm, thậm chí kiểu tóc của tôi đều hoàn toàn giống con trai. Nhưng lúc đó tôi không biết rằng kiểu suy nghĩ biến dị này và những quan niệm hình thành sau này không phải là con người thật của mình, tôi còn cảm thấy vui vẻ với điều đó.

Kiểu suy nghĩ biến dị này của tôi dần phát triển theo độ tuổi, đến thời kỳ dậy thì, thì bắt đầu xuất hiện vấn đề. Khi đó tư tưởng không đúng đắn, tôi cũng không nhận ra đây là vấn đề nghiêm trọng. Vì vậy, khi học cấp hai, xung quanh tôi cũng có một số người giống như vậy, và dần dần tôi mất phương hướng, không còn bị thu hút bởi người khác giới một cách bình thường, mà ngược lại là thích người cùng giới.

Lần đầu biết đến Pháp Luân Công

Năm 1995, tôi 15 tuổi. Vì bà ngoại tôi sức khỏe luôn không tốt, mắc nhiều bệnh, bà phải uống rất nhiều thuốc. Mẹ tôi cũng có sức khỏe kém. Mỗi ngày tôi đều lo lắng cho họ. Một hôm, mẹ tôi nghe đồng nghiệp nói rằng tu luyện Pháp Luân Công có thể giúp con người trở nên tốt hơn, lại còn có thể chữa bệnh, tăng cường sức khỏe, bà lập tức xin được cuốn sách quý “Chuyển Pháp Luân”, rồi bắt đầu học luyện công cùng đồng nghiệp.

Sau khi luyện công, mẹ cảm thấy Pháp môn này rất tốt nên bảo bà ngoại tôi tu luyện theo. Bà ngoại biết Đại Pháp tốt, không cần uống thuốc, không cần tiêm mà vẫn có thể khỏi bệnh, nên bà cũng bước vào con đường tu luyện. Sau khi luyện công, quả nhiên sức khỏe của mẹ và bà ngoại đều tốt lên, không cần uống thuốc nữa, hơn nữa cơ thể ngày càng khỏe mạnh hơn.

Lúc đó, tôi chỉ biết Pháp Luân Công là một loại khí công, là để giúp con người trở nên tốt hơn, nên tôi rất ủng hộ mẹ và bà ngoại luyện công. Vì còn nhỏ, tôi không hiểu ý nghĩa thực sự của việc tu luyện, chỉ biết rằng mẹ và bà ngoại luyện công thì tôi cảm thấy yên tâm và an lòng. Tôi cũng biết có Pháp thân của Sư phụ bảo hộ, nên không còn lo lắng như trước nữa.

Lựa chọn trong cuộc bức hại

Năm 1999, tà đảng bắt đầu đàn áp Pháp Luân Công. Vì chúng tôi không nhận thức Đại Pháp một cách lý trí, nên không hiểu mục đích thực sự của Sư phụ là cứu độ con người, dạy con người tu luyện như thế nào, dẫn dắt con người lên tầng thứ cao; cũng không biết rằng tu luyện là một việc vô cùng nghiêm túc, sai lệch một chút cũng không được. Lúc đó, vì phải đi làm, mẹ tôi chỉ biết mỗi ngày luyện công, nhưng học Pháp không sâu. Do áp lực từ nhiều phía, mẹ đã ngừng tu luyện. Bà ngoại vì tâm sợ hãi rất nặng, nên trước người ngoài chưa bao giờ thừa nhận mình là đệ tử Đại Pháp, luôn nói với người khác rằng mình không luyện nữa, không dám chứng thực Pháp, chỉ lặng lẽ ở nhà học Pháp và luyện công. Vì không làm tốt những việc mà một đệ tử Đại Pháp nên làm, vài năm sau bà ngoại phát bệnh và qua đời.

Trong lòng mẹ tôi vẫn luôn biết Đại Pháp là tốt, và cố gắng chiểu theo tiêu chuẩn của Đại Pháp để làm người tốt. Năm 2007, tôi vào miền Nam làm việc; năm 2008, mẹ cũng đến, cùng làm chung một đơn vị với tôi. Một hôm, mẹ vô tình nhìn thấy một cuốn tài liệu giảng chân tướng trên mặt đất, bà cẩn thận nhặt lên và bỏ vào túi. Khi về ký túc xá của đơn vị, bà bắt đầu đọc. Tâm tu luyện của mẹ vẫn chưa bao giờ buông bỏ, bà vẫn muốn quay lại tu luyện, nên đến năm 2010, bà đã kiên quyết trở về quê để bắt đầu tu luyện lại từ đầu. Hiện nay, mỗi khi nhớ lại quyết định từ bỏ tu luyện khi đó, mẹ đều thấy đó là sai lầm, cảm thấy có lỗi và hổ thẹn với Sư phụ.

Dù tôi chưa từng thực sự bước vào tu luyện, nhưng tôi luôn ủng hộ mẹ tu luyện. Tôi cảm thấy chỉ khi mẹ tu luyện thì tôi mới không phải lo lắng về sức khỏe của bà, vì mọi việc đều có Sư phụ an bài. Cảm giác an tâm đó thật khó có thể diễn tả bằng lời.

Có lẽ trong cõi Thần minh đã có an bài từ trước. Trước đây tôi thường thấy bà ngoại đọc thuộc “Luận Ngữ”, đôi khi tôi cũng học Pháp cùng bà, cũng từng xem video giảng Pháp của Sư phụ. Tôi biết có những việc mình làm là không đúng, trong tâm cũng cố gắng làm theo yêu cầu của Sư phụ, như coi nhẹ lợi ích, làm việc thì nghĩ cho người khác trước, nhưng tôi lại không buông bỏ được tình cảm, cứ thuận theo chấp trước của bản thân, kết quả là lấy thân mình mà thử Pháp! Khi đó, tôi có rất nhiều chấp trước. Có lúc vô tình nhìn thấy ảnh Sư phụ trong sách, hoặc thấy vẻ mặt Sư phụ rất nghiêm nghị, tôi lại không dám nhìn. Vì lúc ấy, có thể Sư phụ đã bảo hộ tôi rồi, nhưng bản thân tôi lại không hề hay biết!

Sự điểm hóa của Sư phụ

Thời gian trôi qua từng ngày, tôi từ một thiếu niên trở thành người trung niên. Tôi biết mình đã từng đọc và nghe Sư phụ giảng Pháp, cũng biết Sư phụ từng nói rằng điều mà Thần linh phản đối nhất chính là đồng tính luyến ái, nhưng bản thân vẫn không thể kiềm chế hành vi của mình, bị nhiễm nhiều thói xấu của xã hội. Tôi bắt đầu tìm kiếm một nửa của mình, nhưng kết quả đều không đi đến đâu, cuối cùng chia tay trong không vui. Khi đó mẹ tôi khuyên rằng làm việc phải thuận theo ý Trời, không được làm trái Thiên ý. Nhưng tôi không để tâm, lúc ấy chỉ nghĩ rằng mình thích thế nào, vui thế nào thì sống như vậy.

Sau này, khi ở bên một người bạn nữ, rất nhiều chuyện đều không thuận lợi, bây giờ tôi đã hiểu nguyên nhân là gì. Lúc đó tôi không ngộ ra, Sư phụ vẫn luôn điểm hóa, luôn nhắc nhở tôi, nhưng tôi lại chấp trước. Rõ ràng biết đó là sự điểm hóa và cảnh tỉnh của Sư phụ, nhưng tôi lại không coi trọng, vẫn tùy tiện làm những việc không hợp lẽ thường, từng bước đi vào vực sâu, mà bản thân còn tưởng đó là điều tốt đẹp, là “hạnh phúc”.

Trong giấc mơ, Sư phụ điểm hóa cho tôi; trong cuộc sống hiện thực Ngài cũng điểm hóa cho tôi. Trải qua nhiều lần được Sư phụ nhắc nhở, tôi mới bừng tỉnh. Nếu cứ tiếp tục đi như vậy thì chẳng khác nào bước vào con đường không còn lối thoát, thực sự sẽ phải xuống địa ngục. Những việc mình làm đều không còn là hành vi của một người bình thường nữa, đã lệch khỏi con người rồi, vậy chẳng phải sẽ xuống địa ngục sao?! Cuối cùng, trong tình thế bất đắc dĩ, tôi mới buộc phải quay đầu, dừng lại bên bờ vực! Cảm tạ Sư phụ đã không từ bỏ một đệ tử không nên thân như con!

Sau nhiều lần lấy thân mình thử Pháp, va vấp đến mức đầu rơi máu chảy, tôi mới hiểu thế nào là hành vi thực sự của con người. Từ những bài giảng của Sư phụ, tôi hiểu rằng những hiện tượng không tốt trong xã hội, như đồng tính luyến ái, là do đạo đức xã hội suy đồi, là biểu hiện xuất hiện khi xã hội loài người bước vào thời kỳ mạt pháp, là hành vi mà Thần không cho phép.

Từ năm 1997 đến năm 2021, tôi luôn qua lại với nữ giới. Mãi đến tháng 10 năm 2021, khi tôi thực sự bước vào tu luyện Đại Pháp, tôi mới sửa lại trạng thái không đúng đắn này. Tôi để tóc dài và bắt đầu mặc các loại trang phục nữ tính. Cảm ơn Sư phụ đã giúp con có được sự thay đổi từ bản chất!

Chân tu Đại Pháp

Trong giai đoạn đầu tu luyện, khi mới bắt đầu đả tọa, tôi chỉ có thể ngồi đơn bàn nhưng đã có thể định trụ lại được. Có một lần khi đả tọa, tôi cảm thấy Pháp Luân quay rất nhanh tại vị trí lưng nơi tôi bị đau, đồng thời còn có luồng gió mát “vù vù” phát ra. Tôi biết đó là Pháp thân của Sư phụ đang thanh lý thân thể cho tôi.

Năm nay tôi đã 46 tuổi. Từ khi bắt đầu luyện công, tôi luôn coi mình là một người tu luyện. Từ nhỏ tôi đã luyện tập thể thao, nhưng nếu không tu luyện thì từ đầu đến chân tôi không có chỗ nào là khỏe mạnh. Từ khi có thể ghi nhớ sự việc, kể từ lúc bà ngoại và mẹ tôi bắt đầu tu luyện, trong khoảng thời gian đó tôi chỉ đi bệnh viện vài lần, truyền dịch vài lần, sau đó không đi kiểm tra nữa, nên có nhiều bệnh không gọi được tên y học. Trước khi tu luyện, tôi từng mắc viêm mũi dị ứng và hen suyễn; mắt bị cận thị, đau mắt hột, loạn thị, lại còn thường xuyên khô mắt, cay mắt, chảy nước mắt; hạch bạch huyết sưng to, sau gáy có cục u gân, vai vận động không linh hoạt; cột sống cổ có vấn đề; cổ tay bị chấn thương, không dùng lực được; cơ thắt lưng bị tổn thương do lao lực; da dị ứng; đau thắt ngực; thiếu máu; huyết áp thấp; gan nhiễm mỡ; vùng đùi hay bị co giật; đầu gối phù nề; xương ống chân bị tổn thương; cổ chân thường xuyên bị trật do thói quen…

Năm 2022, Sư phụ đã giúp tôi thanh lý cục u ở sau gáy, và việc tiêu nghiệp đều diễn ra khi tôi nghỉ ngơi. Có một ngày, tôi cảm thấy sau gáy không thoải mái, cơ thể mệt mỏi. Đến buổi tối, phía sau cổ nổi lên một cục to bằng lòng bàn tay, mắt thường cũng thấy được, lại còn rất cứng. Lúc đó tôi gần như không dám cử động cổ, đau vô cùng. Nhưng tôi không coi đó là bệnh, tôi biết rõ đó là Sư phụ đang giúp tôi tiêu nghiệp, nên cũng không để tâm, mà cho rằng đó là việc rất tốt — tiêu đi một phần nghiệp lực. Trong lòng tôi cảm tạ Sư phụ.

Năm 2023, vào một buổi chiều thứ Sáu, khi tôi đang coi thi, tôi cảm thấy lưng đau như bị trật khí, đau đến mức không dám thở mạnh. Tôi biết, đó cũng là Sư phụ đang giúp tôi tiêu nghiệp.

Đến tối thứ Sáu, cơn đau càng trở nên dữ dội hơn, tôi không dám ngẩng đầu lên, cả lưng cong xuống, hai vai phải giữ cứng không dám thả lỏng. Lúc đó, trong đầu tôi xuất hiện một thuật ngữ y học: Viêm cột sống dính khớp. Điều này khiến tôi càng hiểu rõ hơn rằng mình là người tu luyện, có Sư phụ, tôi chỉ đi theo con đường tu luyện mà Sư phụ an bài, ngoài ra tôi kiên quyết không thừa nhận bất cứ điều gì khác. Tôi biết Sư phụ không chỉ đang giúp tôi tiêu nghiệp, mà còn để tôi hiểu rằng nếu ở trong xã hội người thường thì đây là một căn bệnh rất khó chữa. Lần này cũng là khi tôi nghỉ cuối tuần, Sư phụ giúp tôi tiêu nghiệp, đến thứ Hai thì tôi đã hồi phục hoàn toàn, có thể đi làm bình thường. Nếu là người thường, bệnh viêm cột sống dính khớp sao có thể khỏi triệt để chỉ trong ba ngày? Tại đây, con thật sự cảm tạ Sư phụ! Cảm tạ sự từ bi cứu độ của Sư phụ!

Từ khi tu luyện đến nay, có lúc tôi bị chảy máu khi đi vệ sinh, có lần còn ra những cục máu giống như mủ. Khi gặp những tình huống như vậy, phản ứng đầu tiên của tôi là cảm tạ Sư phụ đã giúp đệ tử tiêu nghiệp. Một đệ tử nghiệp lực nặng như tôi, Sư phụ thay tôi gánh chịu mà vẫn không từ bỏ tôi. Con vô cùng cảm ân sự từ bi cứu độ của Sư phụ, con xin cúi đầu bái tạ Sư phụ!

Đầu năm 2023, tôi xem bài viết “Vì sao có nhân loại” của Sư phụ trên Đài truyền hình Tân Đường Nhân. Qua những lời cảnh tỉnh liên tục của Sư phụ đối với nhân loại, tôi ngộ ra rằng Chính Pháp đã tiến đến giai đoạn cuối. Là một đệ tử Đại Pháp, cần làm tốt ba việc: học Pháp, luyện công, phát chính niệm và giảng chân tướng — càng về cuối càng phải tinh tấn hơn.

Những điều kỳ diệu trong tu luyện

Từ khi tu luyện đến nay, đã xảy ra rất nhiều điều kỳ diệu, ở đây chỉ xin kể một ví dụ.

Trước khi tu luyện, tôi làm công việc dạy bơi. Sau khi tu luyện, tôi tiếp xúc với rất nhiều phụ huynh và học sinh. Khi có cơ hội, tôi nói với họ về chân tướng, chia sẻ sự tốt đẹp của Đại Pháp và sự tà ác của Trung Cộng. Một số phụ huynh và học sinh tỏ ra đồng tình với Đại Pháp.

Do ảnh hưởng của dịch bệnh, từ năm 2020, các hồ bơi liên tục đóng rồi mở, khiến doanh nghiệp của chúng tôi bị ảnh hưởng nặng nề, việc kinh doanh gặp nhiều khó khăn. Khoảng tháng 6 năm 2022, khi tôi tu luyện chưa đến một năm, mô hình kinh doanh của công ty thay đổi, nên tôi đã xin nghỉ việc (vì khi vào làm ở đây, tôi biết chủ tịch công ty cũng là người tu luyện Đại Pháp nên mới đến. Sau này do sự đàn áp của chính quyền, tôi không rõ ông ấy còn tu luyện hay không). Nhiều người khuyên tôi: “Đừng vội, cô đã làm ở đây gần mười năm rồi, không nên dễ dàng nghỉ việc”, ý họ là nên chờ công ty bồi thường. Nhưng trong lòng tôi nghĩ: Mình là người tu luyện, không thể làm những việc như vậy, không thể nhận những khoản tiền không chính đáng. Hơn nữa, trước đây chủ tịch cũng từng tu luyện, tôi đến đây là vì ông ấy. Giờ công ty đã đổi chủ, nên tôi cũng không còn muốn làm ở đây nữa. Trong kỳ nghỉ đó, tôi hầu như không nhận thêm học sinh mới, chỉ nhận những trường hợp thật sự không thể từ chối, và cũng giới hạn để họ hoàn thành khóa học trong kỳ nghỉ. Đồng thời, tôi cố gắng thông báo cho những học sinh đã đóng học phí trước đó, để họ nhanh chóng hoàn tất khóa học trước khi năm học mới bắt đầu.

Vì tôi đã dạy ở đây hơn tám năm, tích lũy được khá nhiều học viên, nên chuyện nghỉ việc không phải chuyện dễ dàng; còn việc làm bán thời gian tại công ty này lại càng không thể. Vì vậy, tôi đã trao đổi với công ty: Sẽ làm việc đến ngày 31 tháng 8 năm 2022, sau kỳ nghỉ hè sẽ dạy nốt các lớp còn lại theo hình thức bán thời gian, rồi rút lui hoàn toàn. Tôi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cho chuyện nghỉ việc.

Ngày 25 tháng 8 năm 2022, tôi bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại. Đó là chị gái của một đồng nghiệp của mẹ tôi, cô ấy là giáo viên tại một trường trung học, đang thiếu một giáo viên thể dục và hỏi tôi có hứng thú không. Lúc đó, suy nghĩ đầu tiên của tôi là đây là một việc tốt — ở trường học tôi có thể giúp nhiều học sinh hơn hiểu được chân tướng. Tôi cũng nghĩ rằng đây là sự an bài từ bi của Sư phụ, tạo cho tôi một môi trường tu luyện để có thể giúp đỡ nhiều người hơn. Vì vậy tôi đã đồng ý.

Ngày 26 tháng 8 năm 2022, tôi đến trường bắt đầu công việc. Khi tôi kể chuyện này với những người xung quanh, họ đều cảm thấy rất kỳ diệu. Ngay cả khi cố ý sắp xếp, cũng khó có thể chuyển tiếp trơn tru đến như vậy. Tôi thật sự cảm thán rằng Sư phụ là Đấng toàn năng!

Sau khi làm việc tại trường, đôi lúc khi ở cùng đồng nghiệp, tôi cũng khéo léo nói với họ về một số hiện tượng trong xã hội hiện nay, về sự suy giảm đạo đức, về những hành động xấu xa của tà đảng Trung Cộng. Những người thường xuyên tiếp xúc với tôi hầu như đều nhận ra bản chất lưu manh của tà đảng Trung Cộng, có người còn vượt tường lửa để xem tin tức.

Truyền chân tướng

Tuy tôi là giáo viên thể dục, nhưng còn kiêm nhiệm công việc tại phòng giáo dục – kỷ luật của trường, thường xuyên phải phát thanh để nhắc nhở quy phạm hành vi của học sinh. Đôi khi trong giờ học, tôi cũng kể cho các em nghe một số câu chuyện nhỏ trong văn hóa truyền thống.

Một ngày vào giữa tháng 3 năm 2023, khi đang luyện công, tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ: Tại sao không tận dụng giờ giải lao hoặc thời gian trống khác để dùng hệ thống phát thanh quảng bá văn hóa truyền thống của chúng ta? Khi ý nghĩ này xuất hiện, tôi biết đó là Sư phụ đang điểm hóa cho mình, an bài một môi trường tu luyện tốt để tôi có thể cứu giúp nhiều người hơn. Buổi tối, tôi nghe các chương trình phát thanh về văn hóa truyền thống, sau đó chuyển thành văn bản và chia sẻ lại qua hệ thống phát thanh của trường. Về sau, có một lớp học chủ động đề xuất sử dụng giờ nghỉ trưa để phát thanh cho mọi người. Từ một học sinh ban đầu, dần dần thành hai, ba em, và hiện nay đã có sáu em học sinh thay phiên nhau phát thanh nội dung văn hóa truyền thống vào giờ nghỉ trưa. Có một học sinh nói với tôi: “Thưa cô, từ khi tham gia phát thanh, em luôn đối chiếu hành vi của mình với cách làm của người xưa để sửa đổi bản thân.” Tôi cũng nhận thấy sự thay đổi rõ rệt ở sáu em học sinh này. Hành vi và cách cư xử của các em đã trở nên chuẩn mực hơn rất nhiều. Đó là sức mạnh của Đại Pháp.

Là một người tu luyện, tôi luôn cố gắng nghiêm khắc yêu cầu bản thân theo tiêu chuẩn của Đại Pháp. Nhưng có những lúc tôi chưa tinh tấn, buổi sáng thường không muốn dậy để luyện công. Trong lòng tôi thường nghĩ, như vậy là phụ sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, không biết cảm ân và báo đáp; Sư phụ đã chịu đựng thay đệ tử quá nhiều, còn bản thân tôi lại không chịu nổi chút khổ nhỏ này. Sư phụ dạy rằng phải có thể chịu khổ trong những cái khổ, đồng thời phải có tâm đại nhẫn, nhưng đối với tôi lại rất khó. Sau này tôi nghĩ lại, so với những người tu Đạo trước đây, việc tu luyện Đại Pháp thật sự quá may mắn. Sư phụ đã chuẩn bị sẵn một con đường hoàn chỉnh cho đệ tử, ngay từ đầu đã có thể tu luyện ở tầng thứ rất cao. Chỉ là bản thân tôi chưa thật sự buông bỏ cái tôi, chưa thực sự ngộ ra, nhân tâm còn quá nặng, tính lười biếng quá lớn, chỉ muốn nhận mà không muốn cho đi — như vậy thì không phải là một đệ tử Đại Pháp chân chính. Nhưng tôi tin rằng mình nhất định sẽ làm tốt theo yêu cầu của Sư phụ.

Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, tôi cố gắng thực sự làm tốt ba việc mà một đệ tử Đại Pháp cần làm. Mỗi khi có cơ hội, tôi lại giảng chân tướng cho phụ huynh, đồng nghiệp và học sinh xung quanh, hoặc phát các tài liệu liên quan. Chỉ khi bản thân học Pháp tốt, loại bỏ được các chấp trước, tu dưỡng tốt chính mình thì mới có khả năng giúp đỡ nhiều người hơn. Vì tôi thường xuyên chia sẻ các bài kinh văn của Sư phụ với trưởng bộ phận của mình, nên một ngày nọ, cô ấy đột nhiên hỏi tôi: “Cô này, có phải cô tu luyện Pháp Luân Công không?” Tôi mỉm cười trả lời: “Đúng vậy, sao chị biết?” Ngay khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy trong lòng vô cùng nhẹ nhõm. Trong những ngày sau này, mỗi khi có cơ hội trông lớp, tôi lại chia sẻ với các em học sinh về văn hóa truyền thống và âm nhạc giao hưởng Shen Yun.

Sau khi tu luyện, tôi cảm nhận được sự từ bi vĩ đại của Sư phụ. Nghiệp lực của đệ tử không chỉ được Sư phụ gánh chịu rất nhiều, mà còn được phân ra ở các tầng khác nhau để giúp đệ tử đề cao bản thân. Là một đệ tử, đó là điều vô cùng vinh dự và hạnh phúc. Tôi muốn nói với Trời, Đất, Thần linh và con người rằng: “Tôi là đệ tử Đại Pháp, tôi là người có Sư phụ, tôi là người may mắn nhất!”

Do học Pháp chưa sâu, tầng thứ còn hạn chế, nên những điều tôi chia sẻ chỉ là nhận thức trong phạm vi của mình. Nếu có chỗ nào chưa phù hợp, mong các đồng tu từ bi chỉ chính.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://big5.minghui.org/mh/articles/2026/2/24/8E-505378.html