Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc Đại Lục

[MINH HUỆ 16-11-2025] Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1997 và đã trải qua nhiều thập kỷ thăng trầm. Tôi muốn chia sẻ một số trải nghiệm của mình để chứng thực vẻ đẹp và sự phi thường của Đại Pháp cũng như để phản bác lại những lời buộc tội vu khống đối với Sư phụ và Đại Pháp.

Biến cố sức khỏe của mẹ tôi

Năm 2009, chị gái tôi bị đưa tới trại lao động cưỡng bức lần thứ hai. Mẹ tôi, người có một cuộc đời đầy gian khổ, đã suy sụp. Bà không thể ăn ngủ và rơi vào tình trạng hôn mê. Chúng tôi đã gọi xe cấp cứu để đưa bà đến phòng cấp cứu. Bệnh viện quá đông nên ngay cả hành lang cũng chật cứng. Mẹ tôi phải nằm ngoài hành lang. Mãi sau khi một bệnh nhân xuất viện, bà mới có được một chiếc giường trong phòng bệnh lớn.

Khi một vài người đàn ông giúp chúng tôi nâng bà lên giường, tôi nhận thấy bà đã tiểu ra quần. Bởi cả hai chúng tôi đều tu luyện Pháp Luân Đại Pháp nhiều năm nên chúng tôi hiếm khi đến bệnh viện, do vậy điều này rất căng thẳng.

Đêm đầu tiên ở đó tôi hầu như không ngủ. Tôi quan sát mẹ được truyền dịch tĩnh mạch và thường xuyên kiểm tra bà. Khoảng 4 giờ sáng, bà thức dậy, nhưng bà vẫn còn lú lẫn và bắt đầu nói lớn. Tôi bảo bà giữ im lặng, vì bà đang ở bệnh viện và mọi người đang ngủ. Bà gần như quên ngay điều này, vì vậy tôi phải liên tục nhắc bà nhớ bà đang ở đâu. Khi trời hửng sáng, tôi giúp mẹ chuẩn bị xong và sau đó chạy ra ngoài mua bữa sáng cho bà. Sau khi ăn một miếng, bà quay đầu đi và khăng khăng đòi tôi mua cho bà một món phở đặc biệt thay thế.

Tôi phải ra ngoài lần nữa để tìm một số loại lá nhất định cho món phở, nhưng tôi không thể tìm thấy bất kỳ chiếc nào. Một người bán súp gà nói: “Để tôi luộc cho cô một ít mì.” Tôi mang mì đến cho bà, nhưng bà vẫn khó chịu và thậm chí không muốn nếm thử. Bà chỉ muốn có những chiếc lá đặc biệt đó trong súp.

Tôi có thể làm gì? Tôi chợt nghĩ đến hoành thánh. Vỏ hoành thánh chẳng phải được làm từ những miếng bột cán mỏng sao? Tôi tìm thấy một nơi để mua một ít, nhưng nơi đó chật cứng người. Tôi phải nài nỉ họ, sau đó họ mới làm cho tôi một ít vỏ. Sau khi phải ra ngoài vài lần, tôi kiệt sức và bắt đầu cảm thấy cáu kỉnh. Nhưng rồi tôi nhớ ra rằng mình là một học viên và trên đường về, tôi kìm nén cơn thịnh nộ, đọc thuộc các bài giảng của Sư phụ cũng như nhắc nhở bản thân duy trì tâm tính của mình. Khi tôi trở lại bệnh viện, mẹ tôi nếm thử một miếng và đẩy bát ra, thốt lên: “Mặn quá!”

Tôi để ý thấy những gia đình khác có một vài người con thay phiên nhau chăm sóc người già trong gia đình họ, trong khi tôi chỉ có một mình. Khi cha tôi đến vào ban ngày, tôi phải vội vã ra ngoài để mua nhu yếu phẩm cho mẹ. Tôi chạy đôn chạy đáo cả ngày!

Tệ hơn nữa, cha tôi, đồng tu ngoài 70 tuổi, bị trượt chân và ngã xuống cầu thang trong tòa nhà chung cư của chúng tôi, trẹo mắt cá chân nghiêm trọng đến mức bàn chân ông gần như quay ngược về phía sau. Chính niệm của cha tôi rất mạnh mẽ. Ông ngồi trên cầu thang, nghiến răng và cố gắng nắn bàn chân trở lại vị trí cũ. Sau đó, ông tập tễnh đến bệnh viện để thay ca cho tôi. Tôi khuyên ông nên nghỉ ngơi ở nhà, học Pháp nhiều hơn và tôi sẽ lo mọi việc ở bệnh viện. Dưới sự bảo hộ từ bi của Sư phụ, cha tôi đã bình phục sau vài ngày.

Vài ngày sau, các triệu chứng của mẹ tôi đã thuyên giảm, điều đó có nghĩa là tôi có thể có một chút thời gian để trò chuyện với những bệnh nhân khác. Đêm đó, một phụ nữ lớn tuổi ở cùng phòng bệnh vô tình làm vỡ phích nước. Tôi nắm lấy cây lau nhà và giúp bà ấy dọn dẹp. Bà ấy rất cảm động và khen ngợi tôi vì đã hiếu thảo (tận tụy), nói rằng bà ấy đặc biệt ghen tị với tôi vì đã thì thầm vào tai mẹ tôi. Thực ra, tôi đang đọc các bài thơ trong Hồng Ngâm cho mẹ nghe.

Phòng bệnh của mẹ tôi hướng mặt về hướng Đông-Tây, cạnh một dãy phòng bệnh hướng mặt về hướng Bắc-Nam. Do vậy, bệnh nhân trong các phòng bệnh đó có thể nhìn thấy nhau qua cửa sổ. Giường của mẹ tôi ở ngay cạnh cửa sổ và một phụ nữ lớn tuổi ở phòng bệnh hướng mặt về hướng Nam thường nhìn về hướng của chúng tôi. Một người thân đến thăm bà ấy tình cờ biết tôi, do vậy tôi đi qua để chào hỏi bà ấy. Sau đó, người phụ nữ lớn tuổi khen tôi với người thân của bà ấy: “Bạn của cháu thật hiếu thảo!”

Trong những ngày đó, tôi mải mê chăm sóc mẹ và không biết tại sao mình lại được khen ngợi nhiều như vậy. Có phải vì sự chăm sóc tận tình của tôi không? Bởi tôi đã cất công mua đồ cho mẹ? Hay vì bà ấy thấy tôi làm việc rất chăm chỉ mà không phàn nàn? Tôi không cảm thấy như mình đã làm bất cứ điều gì đặc biệt. Nhưng tôi thường hối hận vì không giữ gìn được tâm tính của mình và nói lại mẹ. Tôi thường nhắc nhở bản thân: “Lần sau hãy làm tốt hơn. Mình là đệ tử của Sư phụ.” Tôi chỉ có thể cố gắng hết sức với việc chiểu theo sự chỉ dẫn của Sư phụ.

Bởi vấn đề sức khỏe của mẹ tôi, tôi đã gọi cô Lâm, bác sĩ đã điều trị cho mẹ tôi trong thời kỳ đại dịch. Qua điện thoại, cô ấy nói: “Thật là một người con gái hiếu thảo! Mẹ của cô vẫn còn sống chứ?” Đã hơn 10 năm kể từ lần cuối mẹ tôi nằm tại bệnh viện của cô ấy. Trong số rất nhiều bệnh nhân, cô ấy vẫn nhớ chúng tôi. Tôi không ngờ cô ấy lại đánh giá cao tôi như vậy.

Một sự cố khác để lại ấn tượng sâu sắc đối với bác sỹ Lâm là khi tôi đến gặp cô ấy để lấy thuốc cho mẹ tôi. Có rất nhiều bệnh nhân và đợi thành hàng rất dài. Tôi lặng lẽ chờ đợi ở phía sau. Bác sỹ Lâm đưa cho người phụ nữ lớn tuổi từ nông thôn một danh sách dài các yêu cầu xét nghiệm. Có vẻ lo lắng, người phụ nữ nói: “Tôi không biết chữ. Các con tôi làm việc ở xa và tôi chỉ có một mình. Tôi không biết phải đi đâu để làm tất cả các xét nghiệm này.”

Bác sỹ Lâm mất kiên nhẫn đáp lại: “Hãy đi hỏi xung quanh đi. Có quá nhiều người đang chờ đợi. Tôi không có thời gian để chỉ cho bà đâu.” Người phụ nữ cố gắng giải thích, nhưng những người đằng sau bà ấy trở nên mất kiên nhẫn và bắt đầu hét vào mặt bà ấy nhanh lên.

Không có điều gì chúng ta gặp phải là ngẫu nhiên. Sư phụ yêu cầu chúng ta phải trở thành những người tốt trong mọi hoàn cảnh. Tôi biết sẽ khó khăn như thế nào đối với một phụ nữ lớn tuổi ở nông thôn tìm đường đi quanh bệnh viện, do vậy tôi đi tới chỗ bà ấy và nói: “Để cháu chỉ đường cho bà.” Ngay lập tức, mọi người ngừng nói và bắt đầu nhìn tôi với sự ngưỡng mộ. Người hét to nhất đã cười và thốt lên: “Vẫn còn nhiều người tốt hơn người xấu!”

Sau khi chỉ cho người phụ nữ đó đi xung quanh, tôi nhận ra thời gian hẹn của mình đã qua. Khi chúng tôi trở lại phòng bác sỹ, bác sỹ Lâm mắng tôi: “Cô đã ở đâu? Ai bảo cô bỏ lỡ cuộc hẹn của mình?” Sau khi tôi giải thích, cô ấy mỉm cười, liếc nhìn kết quả xét nghiệm của người phụ nữ và bắt đầu làm thủ tục nhập viện.

Người phụ nữ lớn tuổi sững sờ: “Tôi có rất nhiều việc ở nhà và tôi đã không chuẩn bị cho điều này.” Bà ấy nói ai đó từ thôn của bà ấy làm việc tại bệnh viện và nhờ tôi giúp tìm người đó. Bác sỹ Lâm biết người này và nói với tôi: “Cô thật tốt bụng!”

Trên đường giúp bà cụ tìm người cùng thôn, tôi kể cho bà ấy nghe về Đại Pháp và dạy bà ấy niệm hai câu chân ngôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo.” Bởi bà ấy lắng nghe, nên bà ấy nói: “Điều này dạy mọi người trở thành người tốt!” Bà ấy nhiều lần xin địa chỉ nhà tôi, nói rằng bà ấy muốn bảo các con của mình đến cảm ơn tôi. Tôi nói với bà ấy: “Bà không cần phải cảm ơn cháu. Chính Sư phụ Lý đã muốn chúng cháu làm điều này. Những người tu luyện Đại Pháp đều là người tốt!”

Sau khi cha tôi qua đời, người mẹ ốm yếu của tôi bị các triệu chứng của bệnh Alzheimer. Bà trở nên lú lẫn về tinh thần, đa nghi, thù địch và hoang tưởng. Đôi khi, bà sẽ thức dậy vào buổi sáng, than vãn lớn và thốt ra những lời lăng mạ gây tổn thương nhất. Đây là một khoảng thời gian đau lòng.

Tôi nhận ra rằng, với mỗi bài kiểm tra tâm tính, có một điều gì đó chúng ta cần loại bỏ để chúng ta có thể nâng cao cảnh giới tu luyện của mình. Chúng ta cần tu tâm từ bi, hòa ái và khoan dung. Hiện nay, tâm trí của mẹ tôi ổn định và bà trông giống như một đứa trẻ ngây thơ.

Mỗi người chăm sóc từng làm việc cho chúng tôi đều khen ngợi chị gái tôi và tôi rất tận tụy. Một trong số họ từng nói với tôi: “Tôi từng nghĩ mình rất hiếu thảo. Nhưng bây giờ khi tôi nhìn thấy gia đình cô, tôi biết cô vượt qua tôi!”

Người chăm sóc cuối cùng thốt lên: “Tôi hết lòng ủng hộ sự tận tâm của gia đình cô!”

Sư phụ đang bảo hộ mẹ tôi

Mẹ tôi hiện đã gần 90 tuổi. Người thân và bạn bè đều biết về sức khỏe của bà. Khi họ đến thăm bà trong những ngày lễ, họ đều đồng ý rằng lý do bà sống lâu như vậy là vì các con của bà đã chăm sóc bà rất tốt. Nhưng, trên thực tế, bí mật của chúng tôi là chúng tôi thường xuyên niệm hai câu chân ngôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo.” Chỉ có Phật Pháp thần kỳ mới có sức mạnh phi thường như vậy!

Khi đến giờ nấu ăn vào mùa thu năm ngoái, chị gái tôi bảo mẹ nằm trên giường và chị ấy vội vã vào bếp. Quạt thông gió của máy hút mùi đang bật, do vậy chị ấy không nghe thấy gì. Khi quay lại, chị ấy kinh hoàng khi thấy Mẹ đã ngã khỏi giường. Lưỡi bà tím tái và thè ra, mặt bà tái nhợt và bà có vẻ vô hồn.

Trong sự hoảng loạn, chị gái tôi đỡ bà dậy và tuyệt vọng kêu lên: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo. Sư phụ, hãy cứu mẹ con!” Lần thứ hai chị ấy nói điều này, mẹ rên rỉ nghèn nghẹt, lưỡi bà rụt lại và bà đã tỉnh lại.

Trong dịp Tết Nguyên đán năm 2026, tôi bảo chị gái bàn bạc điều gì đó với tôi trong bếp, để mẹ một mình trên ghế dài. Khi chúng tôi đang nói chuyện, tôi nghe thấy một tiếng uỵch lớn. Giật mình, tôi chạy vào phòng khách và chắc chắn rồi, mẹ đang nằm úp mặt trên sàn nhà. Tôi nhanh chóng hô lớn hai câu chân ngôn.

Tôi đỡ bà dậy và nhận thấy một vết cắt trên lông mày của bà. Bà không phát ra tiếng và mắt bà nhắm nghiền. Tôi vô cùng lo lắng. Sau khi điều trị vết thương cho bà, tôi quỳ xuống trước ảnh chân dung của Sư phụ, cầu xin Ngài cứu mẹ tôi. Tôi quan sát mẹ cẩn thận trong hai ngày tiếp theo và cảm thấy rất nhẹ nhõm khi không thấy điều gì bất thường.

Bất cứ khi nào chúng tôi di chuyển mẹ, chúng tôi đều thực hiện các biện pháp phòng ngừa. Nhưng ngay cả hiện giờ, tôi vẫn cảm thấy sợ hãi dai dẳng về cú ngã kinh hoàng của bà. Mẹ tôi đã gần 90 tuổi và bà đập đầu xuống sàn nhà. Nếu không có sự bảo hộ của Sư phụ, hậu quả có thể sẽ không thể tưởng tượng được.

Con xin cảm tạ Sư phụ!

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/11/16/502548.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/3/22/233379.html