Hướng nội để đề cao từ những việc nhỏ nhặt trong cuộc sống
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Đài Loan
[MINH HUỆ 16-01-2026] Dưới đây là một số trải nghiệm tu luyện của tôi. Tôi đã hướng nội để loại bỏ chấp trước và đề cao bản thân.
Loại bỏ tâm nóng nảy
Vào ngày 2 tháng 11 năm 2025, tôi đi cùng một đồng tu khác đến điểm học Pháp nhóm của chúng tôi. Khi chúng tôi đến gần một ngã tư, đèn giao thông đang xanh và có hai chiếc xe phía trước. Chiếc xe đầu tiên dừng lại chờ rẽ trái, làm tắc nghẽn giao thông. Kết quả là, chúng tôi phải đợi tới lượt đèn xanh tiếp theo ở ngã tư đó. Người đồng tu kia trừng mắt nhìn chiếc xe đang rời đi và trách tài xế vì đã làm chúng tôi chậm trễ.
Tôi liền nói với đồng tu này về lời giảng của Sư phụ:
“Bất kể sự việc gì cũng có quan hệ nhân duyên;” (Bài giảng thứ tư, Chuyển Pháp Luân)
Tôi nói: “Có lẽ việc này xảy ra là do chúng ta có tâm nóng nảy. Chúng ta nên loại bỏ nó và đề cao bản thân. Như vậy, lần sau nếu gặp tình huống tương tự sẽ thấy nhẹ nhàng hơn.”
Bình tĩnh đối đãi với một đồng nghiệp đang tức giận
Một bác sĩ y học cổ truyền Trung Quốc từng nói: “Nếu một người thường xuyên tức giận, khí sẽ tích tụ ở ngực. Sau một thời gian, khí sẽ tạo thành vật chất, nếu nó đi vào ngực thì có thể hình thành khối u hoặc thậm chí là ung thư.”
Điều đó làm tôi nhớ lại chuyện đã xảy ra với mình hơn mười năm sau khi kết hôn. Tôi thường hờn dỗi và cảm thấy oan ức khi mọi việc không theo ý mình. Sau một thời gian, tôi thường xuyên cảm thấy khó chịu ở ngực trái, sau đó đã xuất hiện một khối u. Tuy nhiên, sau khi con trai tôi chào đời và tôi bắt đầu cho con bú, khối u đã biến mất và các tuyến sữa vẫn thông suốt.
Gần đây, ngực trái của tôi bắt đầu khó chịu trở lại. Tôi hướng nội và nhận ra rằng mình thường cảm thấy oán giận khi gặp mâu thuẫn hoặc nghĩ rằng mình bị đối xử bất công. Tôi cảm thấy ủy khuất thay vì tìm ra những thiếu sót của chính mình. Tôi oán giận những người mà tôi cho là đã gây ra sự bất công đó, và tâm trí của tôi không được bình yên. Tôi còn cách rất xa tiêu chuẩn của một người tu luyện chân chính. Sau đó, tôi bắt đầu tu luyện tinh tấn, đồng hóa với Pháp và giữ tâm bất động trước mọi việc. Sau một thời gian, cảm giác khó chịu đã biến mất.
Một ngày nọ, tôi xem lại danh sách các tài sản trong kho đã gần hết hạn sử dụng và không còn dùng được nữa. Tôi hỏi đồng nghiệp nộp báo cáo tại sao có ba tài sản mới hết hạn gần đây lại nằm trong danh sách thanh lý. Người đồng nghiệp gắt gỏng rằng những món đồ đó vô dụng, đã được lưu kho một thời gian và không thể tìm thấy. Anh ấy nói chúng tôi có thể hỏi hiệu trưởng để có quyết định cuối cùng.
Tôi bình tĩnh khuyên anh ấy đừng tức giận. Thấy thái độ thân thiện của tôi, anh ấy bình tĩnh lại vì biết rằng tôi chỉ đang làm theo quy định.
Từ bi với mẹ
Mẹ tôi đang phải chạy thận. Tôi khuyến khích bà thường xuyên niệm chín chữ chân ngôn “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” và nghe các bài giảng của Sư phụ. Tôi bảo bà rằng luyện công sẽ giúp cải thiện sức khỏe. Khi thấy khỏe, bà lại chép sách Chuyển Pháp Luân.
Sau khi cha tôi qua đời vào tháng 11 năm 2019, sức khỏe của bà cũng suy giảm. Tôi luôn nhắc bà thành tâm niệm những câu chân ngôn mà tôi đã dạy. Một hôm, mẹ bảo tôi rằng đêm qua Sư phụ đã chăm sóc cho bà.
Bà kể: “Mẹ không ngủ được nên cứ niệm mãi những câu con dạy. Sau đó, giữa đêm mẹ bị đau thần kinh tọa và thấy đau ở vùng thắt lưng. Trong khi tiếp tục niệm, mẹ thấy một chàng trai trẻ mặc đồ trắng cúi xuống điều chỉnh thân thể mẹ vài lần. Mẹ không hề sợ hãi chút nào. Ngay sau đó, lưng của mẹ hết đau và mẹ đã ngủ một giấc thật ngon và sâu.”
Ngày hôm sau, chúng tôi thuê một người giúp việc để chăm sóc mẹ. Khi người giúp việc đẩy xe lăn ra ngoài trời, mẹ tôi vô tình bị ngã xuống đất. Bà lại ngã một lần nữa khi người giúp việc tìm cách kéo bà dậy. Hai cú ngã làm đau vai phải của bà, khiến bà không thể chép Kinh văn được nữa. Sau đó, bà gặp khó khăn khi đứng, đi lại, ngồi lâu và nằm xuống. Bà thường xuyên cần được xoa bóp để giảm đau.
Khi tôi về thăm mẹ vào tháng 9 năm ngoái, bà đang nằm trên giường. Khi em gái tôi đỡ bà ngồi dậy ở mép giường, trông bà có vẻ không thoải mái. Tôi gợi ý rằng bà sẽ thoải mái hơn nếu ngồi vào chiếc ghế gần đó vì nó có chỗ tựa lưng. Mẹ tôi tỏ vẻ không hài lòng và nói: “Con lúc nào cũng chỉ nói thế thôi. Mẹ không làm theo lời con được.”
Em gái tôi an ủi bà rằng tôi có ý tốt. Tôi chợt nhận ra mình thường đánh giá mọi việc dựa trên những quan niệm cố hữu của bản thân. Tôi đã không thực sự suy nghĩ từ góc độ của bà. Tôi chưa đủ từ bi để cảm nhận nỗi đau của bà. Sau khi tôi quy chính lại những chấp trước của mình, mẹ tôi đã nói chuyện với tôi nhẹ nhàng hơn.
Phát hiện tâm phàn nàn về việc nhà
Tôi rất bận rộn với công việc và thường không có thời gian làm việc nhà trong tuần. Vào một ngày cuối tuần khi làm việc nhà, tôi đã bị sốc khi thấy một số tài liệu quan trọng chưa được điền. Tôi muốn phàn nàn, nhưng làm sao tôi có thể làm thế? Tôi cảm thấy xấu hổ vì sau một thời gian lâu như vậy, tôi vẫn còn quá nhiều quan niệm người thường.
Buông bỏ oán hận và giải quyết mâu thuẫn với đồng nghiệp
Trong năm học từ tháng 8 năm 2025 đến tháng 7 năm 2026, trường tôi đã tuyển nhiều giáo viên mới kiêm nhiệm chức vụ giám đốc hành chính và lãnh đạo để thực hiện các công việc hành chính cho các phòng ban khác nhau. Một ngày nọ, một giáo viên mới hỏi tôi cách xử lý đơn xin hoàn trả kinh phí. Lúc đó tôi rất bận, nên tôi bảo cô ấy xem hồ sơ của phòng mình từ những tháng trước. Cô ấy không vui và sau đó tỏ thái độ thù địch với tôi.
Tôi đã giải thích cho cô ấy lý do tại sao lúc đó tôi không thể giúp và xin lỗi, nhưng cô ấy không chấp nhận lời xin lỗi của tôi. Trong thời gian đó, tôi cảm thấy bị đối xử bất công và ngày nào cũng bị đau ngực. Tôi hướng nội và nhận ra rằng mình đã không nghĩ cho cô ấy. Tôi nên biết ơn cô ấy vì đã giúp tôi tìm ra những thiếu sót của mình. Tâm tôi trở nên bình hòa và không còn cảm thấy oan ức nữa. Cơn đau ngực cũng sớm thuyên giảm. Thực tế là, sau đó cô ấy đã xin lỗi tôi vì cách phản ứng của mình.
Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/16/503380.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/6/232564.html


