Hồi phục kỳ diệu sau 20 năm chịu đựng di chứng bại liệt
Bài viết của một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc
[MINH HUỆ 01-12-2025] Tôi sinh ra trong một gia đình nông thôn vào những năm 1960 và bị chẩn đoán mắc bệnh bại liệt từ khi còn rất nhỏ. Khi lên hai tuổi, tôi bị sốt cao không dứt. Cha mẹ tôi đã đưa tôi đi khắp nơi tìm cách chữa trị và tiêu hết tiền tiết kiệm của gia đình, nhưng tất cả đều vô vọng. Các bác sĩ lắc đầu thở dài, nói rằng virus xâm nhập vào dây thần kinh đã làm teo cơ chân, tôi sẽ bị liệt suốt đời. Kể từ đó, tôi không thể duỗi thẳng chân được nữa, cha mẹ phải thay phiên nhau cõng tôi mỗi khi đi dạo. Khi lớn hơn một chút, tôi phải dùng xe lăn để di chuyển.
Ký ức tuổi thơ của tôi tràn ngập những ánh nhìn kỳ lạ từ hàng xóm và sự chế giễu của những đứa trẻ cùng trang lứa. Tôi thường trốn vào một góc khóc thầm, tự hỏi: “Tại sao ông Trời lại bất công như vậy, bắt tôi phải bị liệt cả đời?” Khi lớn lên, tôi chật vật lắm mới học hết cấp hai và sống qua ngày nhờ vào tiền trợ cấp của chính phủ cùng sự hỗ trợ tài chính từ gia đình. Cơn đau ở chân luôn đeo bám tôi, đặc biệt vào những ngày mưa, chân tôi sưng lên như cái bánh bao. Chỉ cần chạm vào thôi cũng thấy đau.
Cha mẹ tôi đã già yếu trong khi các em tôi còn đang ở tuổi đi học, nên gánh nặng gia đình rất lớn. Tôi thường tự trách mình: “Đôi chân vô dụng này không chỉ kìm hãm mình, mà còn làm khổ cả gia đình.” Tôi đã thử châm cứu Trung y, phẫu thuật Tây y, thậm chí cả các bài thuốc dân gian và thảo dược, nhưng đổi lại chỉ là sự tuyệt vọng.
Vào năm 1999, tin tức về việc Pháp Luân Công có thể chữa bệnh và nâng cao sức khỏe được lan truyền rộng rãi. Tôi nghe mọi người nhắc đến điều này, nhưng vào thời điểm đó tôi lo lắng về cuộc bức hại của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ), nên không dám nghĩ thêm nữa. Nhưng đến năm 2003, một người họ hàng xa đến thăm tôi. Chị ấy là một học viên Đại Pháp và có mang theo vài cuốn sách Đại Pháp, trong đó có cuốn Chuyển Pháp Luân. Chị ấy nói: “Em à, Sư phụ Lý dạy con người trở nên lương thiện. Em có thể thử xem. Sư phụ rất từ bi và sẽ bảo hộ em.” Mặc dù không hoàn toàn tin lời chị ấy, tôi vẫn nhận sách và lén mở cuốn Chuyển Pháp Luân ra đọc vào một đêm nọ. Khi đọc bài giảng đầu tiên, tôi đã khóc.
Những pháp lý mà Sư phụ giảng giống như ngọn đèn thắp sáng trái tim tôi, vốn đã bị che lấp trong nhiều năm. Kể từ ngày đó, tôi bắt đầu học Pháp và luyện công. Ban đầu, chân tôi cứng như khúc gỗ, nên tôi hoàn toàn không thể luyện bài công pháp thứ năm. Tôi chỉ có thể ngồi trên xe lăn và bắt chước các động tác trong khi nhẩm niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” trong tâm. Người họ hàng đó đến mỗi tuần một lần, chị ấy dạy tôi phát chính niệm và giúp tôi đọc Pháp.
Trong vòng chưa đầy một tháng, phép màu đã xảy ra! Một buổi sáng nọ, tôi thức dậy và cố gắng đứng lên khỏi xe lăn. Dù chân tôi run rẩy, nhưng chúng thực sự đã có thể nâng đỡ cơ thể tôi. Đó là lần đầu tiên trong 20 năm qua tôi có thể đứng lên được! Gia đình tôi vô cùng kinh ngạc, mẹ tôi bật khóc và nói: “Đây là Bồ Tát hiển linh!” Tuy nhiên, trong tâm tôi biết rõ rằng đây là ân điển của Sư phụ.
Chẳng bao lâu sau, tôi đã có thể cử động chân chậm rãi với sự hỗ trợ của nạng và không còn phải phụ thuộc hoàn toàn vào xe lăn nữa. Người họ hàng đó động viên tôi: “Đây là Đại Pháp đang giúp em tiêu nghiệp. Nếu em kiên trì và đề cao tâm tính, cơ thể em sẽ tự nhiên hồi phục.”
Tôi cũng đã trải qua nhiều ma nạn trên con đường tu luyện. Năm 2008, tôi bị ngã khi đang đi đến điểm học Pháp. Chấn thương cũ ở chân trái tái phát, sưng to đến mức tôi không thể đi lại được. Truyền thông của ĐCSTQ vẫn bịa đặt những lời dối trá để bôi nhọ Đại Pháp mỗi ngày. Tôi dao động vì sợ làm liên lụy đến gia đình.
Tuy nhiên, tôi nhớ lại lời giảng của Sư phụ trong sách Chuyển Pháp Luân:
“nan hành, năng hành” (Bài giảng thứ chín, Chuyển Pháp Luân)
Tôi vẫn cắn răng kiên trì.
Mỗi ngày, tôi quỳ trên giường để học Pháp và hướng nội tìm những thiếu sót của bản thân. Tôi nhận ra ma nạn này là do tâm truy cầu muốn nhanh chóng hồi phục của mình gây ra. Tôi chưa thực sự buông bỏ chấp trước vào bệnh bại liệt. Tôi cũng có tâm hiển thị. Tôi sợ mất mặt và sợ ánh mắt của mọi người khi thấy tôi đi nạng. Dần dần, thông qua việc chia sẻ kinh nghiệm và thể ngộ với các đồng tu, cũng như phát chính niệm trong nhóm, các vết bầm tím trên chân tôi đã hồi phục và cơn đau ở chân cũng giảm bớt. Tôi vứt bỏ xe lăn và bắt đầu dùng một chiếc nạng khi đi ra ngoài.
Tôi thậm chí còn có thể đạp xe đến bưu điện vào năm 2010 để gửi tài liệu giảng chân tướng! Cảm giác như tôi đang bay vậy!
Hai mươi năm đã trôi qua, giờ đây tôi đã ngoài 60 tuổi. Chân tôi đã hoàn toàn hồi phục, tôi có thể đi lại vững vàng. Nếu không nhìn kỹ, bạn sẽ không bao giờ tin rằng tôi từng bị liệt và phải dựa vào xe lăn để di chuyển. Mùa đông năm ngoái, tôi giúp một người hàng xóm gánh nước lên núi. Đường đi dốc và trơn trượt, trong khi những người khác thở hổn hển, tôi lại thấy khá nhẹ nhàng. Khi người bạn thời thơ ấu đến thăm, cô ấy ngạc nhiên hỏi: “Sao chân cậu lại giống như người bình thường thế?” Tôi mỉm cười trả lời: “Đây là sự gia trì từ bi của Sư phụ!”
Hiện giờ mỗi sáng tôi đều luyện năm bài công pháp, đọc Tuần báo Minh Huệ, tham gia một nhóm học Pháp nhỏ tại địa phương, và giảng chân tướng để cứu độ chúng sinh. Thân thể tôi nhẹ nhàng, không bệnh tật, và tâm tính cũng không ngừng đề cao.
Những di chứng dai dẳng của bệnh bại liệt đã biến mất. Con xin cảm tạ ơn cứu độ của Sư phụ, cảm ơn các đồng tu đã giúp đỡ và khích lệ tôi. Tôi nhận ra rằng, trong suốt những năm qua, Sư phụ đã từng bước giúp tôi vượt qua mọi thăng trầm, loại bỏ chấp trước và nghiệp lực, biến tôi từ một người tàn tật luôn tự ti trở thành một đệ tử Đại Pháp khỏe mạnh và hữu ích.
Các đồng tu, tu luyện trong Đại Pháp là cơ hội thực sự khó được! Nếu chúng ta tin tưởng vững chắc rằng “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo,” chúng ta nhất định sẽ đạt được mục tiêu tu luyện trong thời kỳ Chính Pháp!
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/12/1/502459.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/1/6/232199.html


