Bài viết của một học viên Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 09-01-2026] Năm 2009, tôi đã xảy ra mâu thuẫn lớn với một đồng nghiệp tại cơ quan. Vì chạm mặt nhau hàng ngày, tôi phải chịu đựng ánh mắt lạnh lùng, lời lẽ cay nghiệt và thậm chí cả những lời lăng mạ bóng gió của cô ấy, khiến tôi ăn ngủ không yên. Tôi nhận ra nếu tình trạng này tiếp diễn sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe, nên tôi quyết định xin nghỉ việc.

Trong thời gian ở nhà nhiều hơn, một hôm, tôi để ý thấy cuốn sách Chuyển Pháp Luân trong phòng khách mà một người họ hàng đã mang đến trước đó. Vì tò mò, tôi bắt đầu đọc, càng đọc tôi càng bị cuốn hút. Khi đọc đến trang cuối, tôi vẫn muốn biết nhiều hơn nữa, sau khi gấp sách lại, tôi đã bật khóc. Tôi cảm thấy cuốn sách vô cùng trân quý và muốn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi cảm thấy nếu không tu luyện, sau này mình sẽ hối tiếc. Từ khoảnh khắc đó, tôi đã bước trên con đường tu luyện và trở thành một đệ tử Đại Pháp. Tôi cảm thấy vô cùng vinh dự và may mắn khi được là đệ tử Đại Pháp trong thời kỳ Chính Pháp.

Sư phụ đã truyền giảng các nguyên lý của vũ trụ và dạy chúng ta làm người tốt cũng như tu bỏ các chấp trước như thế nào. Sau hơn mười năm tu luyện, tôi đã có được sức khỏe tốt và tâm tính bình thản, buông bỏ cái tôi, học cách nghĩ cho người khác trước, và trở thành một người con hiếu thảo.

Trước khi bước vào tu luyện, tôi là người ích kỷ, coi mình là trung tâm, mọi thứ đều xoay quanh tôi. Từ khi còn nhỏ, tôi luôn muốn làm theo ý mình và từ chối làm bất cứ điều gì nếu mọi việc không theo ý mình. Người khác không bao giờ được chạm vào đồ đạc của tôi, cha mẹ không dám nói trái ý tôi vì sợ làm tôi giận. Đôi khi tôi không nói chuyện với cha mẹ cả mấy ngày liền nếu cảm thấy khó chịu. Vì thể chất cũng yếu nên tôi không bao giờ giúp cha mẹ việc nhà. Sau khi kết hôn, là một người nặng tình cảm, tôi luôn mong chồng đối xử tốt với mình. Khi cảm thấy bị thờ ơ, tôi thường buồn bã, dễ xúc động hay tức giận. Còn chồng tôi luôn cho rằng anh ấy đúng, nên chúng tôi cãi nhau suốt ngày.

Sau khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, tôi đã chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn để yêu cầu bản thân và nghĩ cho người khác trước. Tôi cũng lấy lại được sức khỏe, thân thể vô bệnh và tràn đầy năng lượng.

Tôi học được cách nhẫn nại và thấu hiểu chồng hơn. Khi anh ấy mắng, tôi không còn cãi lại nữa; thay vào đó, tôi lắng nghe với thái độ chân thành. Trong thời gian anh ấy làm việc tại công trường ở thành phố khác, vào những dịp anh nghỉ, tôi lo liệu mọi việc trong nhà mà không để anh phải động tay chân. Tôi để ý mua những món ăn và đồ ăn vặt mà anh thích. Khi giữa chúng tôi nảy sinh bất đồng hay mâu thuẫn, tôi đều hướng nội và tự ngẫm lại bản thân. Vì vậy, giờ đây chúng tôi hiếm khi cãi nhau. Chồng tôi đã nhận thấy những thay đổi ở tôi. “Vợ tôi thay đổi rồi. Cô ấy đang trở nên vị tha”, anh nhận xét với một người bạn.

Trước đây, hiếu thuận đối với tôi chỉ là một từ ngữ suông, tôi chưa bao giờ suy nghĩ nhiều về điều này, chứ đừng nói đến việc thực hành. Chỉ sau khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, tôi mới thực sự hiểu được ý nghĩa của nó và đưa vào hành động—nghĩ đến nhu cầu của cha mẹ, chủ động giúp đỡ việc nhà, mua đồ ăn ngon và quần áo cho cha mẹ, và trò chuyện cùng họ. Ngay cả khi cha mẹ mắng tôi hay thiên vị các anh chị em khác, dù cảm thấy tổn thương và buồn lòng, tôi vẫn tự nhủ phải buông bỏ chấp trước và quy chính theo Đại Pháp. Tôi tiếp tục đối xử tốt với cha mẹ, và tôi cũng đối xử với cha mẹ chồng y như vậy.

Trong những năm qua, chị gái tôi đã chuyển nhà vài lần. Mỗi lần chị chuyển đi, tôi đều giúp chị dọn dẹp nhà cửa và luôn chọn làm những việc khó nhọc, chẳng hạn như cọ rửa nhà vệ sinh hay di chuyển đồ đạc nặng. Dù vất vả, mệt nhọc, nhưng trong tâm tôi lại tràn ngập niềm vui.

Người nhà tôi ai cũng chứng kiến tôi đề cao tâm tính và sức khỏe như thế nào, và thừa nhận sự tốt đẹp của Đại Pháp.

Giờ đây nhìn lại, tôi cảm thấy xấu hổ về cách xử lý mâu thuẫn với người đồng nghiệp đó hồi năm 2009. Chị ấy lớn tuổi hơn tôi nhiều, vậy mà tôi lại đối đầu trực diện, khiến chị ấy phải buồn bực. Hồi đó, tôi thiếu tôn trọng, không chịu nhường nhịn, không chịu được sự bất công và chấp trước vào lợi ích cá nhân. Đối chiếu với tiêu chuẩn của người tu luyện Đại Pháp, tôi nhận ra mình đã hoàn toàn sai. Sau này, tôi biết được có một đệ tử Đại Pháp đã giảng chân tướng cho chị ấy, và chị ấy đã hoàn toàn tiếp nhận. Tôi rất mừng cho chị ấy vì đã lựa chọn chính nghĩa.

Đôi khi, tôi ngẫm nghĩ cuộc đời mình sẽ khác biệt ra sao nếu không có Đại Pháp. Có lẽ tôi đã bị cuốn vào những tranh đấu liên miên, chịu khổ cả về thể xác lẫn tinh thần, lãng phí cuộc đời, sống không có mục đích. Tôi thật may mắn khi đắc Đại Pháp và tu luyện—một cơ hội hiếm có ngàn năm mới gặp. Đại Pháp đã thay đổi tôi—tôi học được cách sống thiện lương, quan tâm đến người khác và tu dưỡng tâm tính. Tôi thực sự hy vọng sẽ có nhiều người hơn nữa hiểu được sự kỳ diệu của Pháp Luân Đại Pháp.

Thưa Sư phụ, con vô cùng biết ơn Ngài đã từ bi cứu độ. Con xin cảm tạ Sư phụ!

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/1/9/503900.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2026/2/4/232536.html