Boston, Massachusetts: Giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp trong Lễ hội châu Phi
Bài viết của học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Boston
[MINH HUỆ 22-08-2025] Lễ hội châu Phi thường niên lần thứ 15 của Boston đã diễn ra tại Boston Common vào ngày 16 và 17 tháng 8 năm 2025. Âm nhạc sôi động cùng trang phục dân tộc và những gian hàng thủ công mỹ nghệ đã thu hút lượng lớn du khách. Các học viên tham gia sự kiện đã phổ biến cho mọi người về Pháp Luân Đại Pháp, trình diễn các bài công pháp và thu thập chữ ký cho bản kiến nghị kêu gọi các thượng nghị sĩ bang Massachusetts ủng hộ Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công.
Các học viên tham gia Lễ hội châu Phi thường niên của Boston hôm 16, 17 tháng 8 năm 2005.
“Sang năm tôi nhất định sẽ xem Shen Yun”
Một phụ nữ cho biết bà đã bị thu hút tới quầy thông tin. Một học viên đã nói với bà về việc Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đã bức hại các học viên Pháp Luân Công như thế nào và tội ác thu hoạch nội tạng sống của nó. Cô đưa cho bà một tờ rơi mô tả sự đàn áp xuyên quốc gia của ĐCSTQ đối với Pháp Luân Công và Đoàn Nghệ thuật Biểu diễn Shen Yun. Người phụ nữ đã ký tên và viết địa chỉ của mình vào bản kiến nghị kêu gọi các thượng nghị sĩ cùng dân biểu bang Massachusetts ủng hộ Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công.
Người phụ nữ chỉ vào bức ảnh Shen Yun trên tờ rơi và thốt lên: “Tôi luôn muốn xem chương trình này, tôi nghe nói đây là một chương trình hoàn hảo.” Khi biết Shen Yun và các nghệ sĩ bị ĐCSTQ phỉ báng vì chương trình có các tiết mục về cuộc bức hại Pháp Luân Công, bà cho rằng nếu Shen Yun bị công kích chỉ vì nói lên sự thật, thì mọi người càng nên đến xem các buổi biểu diễn để thể hiện sự ủng hộ. “Sang năm tôi nhất định sẽ đi xem Shen Yun”, bà cho hay.
“Cảm ơn vì đã cho chúng tôi biết sự thật”
Một đôi vợ chồng trẻ dừng lại ở quầy thông tin, và người chồng đọc bản kiến nghị về Đạo luật Bảo vệ Pháp Luân Công. Anh thắc mắc tại sao Pháp Luân Công lại bị bức hại. Một học viên đã giải thích Pháp Luân Công là gì, cuộc bức hại bắt đầu như thế nào, và các học viên đã phải chịu đựng những gì trong suốt 26 năm qua. Cô cũng mô tả việc cuộc bức hại đã vươn ra nước ngoài như thế nào.
Người chồng đã ký bản kiến nghị vì anh cho rằng đó là nghĩa vụ của mình. Anh đặt một vài câu hỏi, như “Tín ngưỡng bị cấm ở Trung Quốc sao?” và “Cơ Đốc giáo phát triển ở Trung Quốc như thế nào?” Người học viên đã thảo luận sâu với họ về hai vấn đề này và đưa cho họ một tờ rơi mới được cập nhật về sự đàn áp xuyên quốc gia của ĐCSTQ. Họ nhận tờ rơi và cho hay họ sẽ đọc kỹ. Trước khi rời đi, người chồng nói với các học viên: “Cảm ơn vì đã cho chúng tôi biết sự thật. Cảm ơn vì những gì các bạn đã làm.”
Một học viên nói chuyện với một phụ nữ Trung Quốc cùng hai con của cô khi họ dừng lại trước quầy thông tin. Người phụ nữ giữ im lặng, như thể cô muốn giữ khoảng cách.
Người học viên cho cô biết rằng người dân ở Trung Quốc không thể tự do tu luyện Pháp Luân Công, nhưng tại Hoa Kỳ thì có thể, và Pháp Luân Công được pháp luật Hoa Kỳ bảo vệ.
Sau đó, người học viên cho cô biết sự thật về vụ tự thiêu giả trên Quảng trường Thiên An Môn do ĐCSTQ dàn dựng. Người phụ nữ đã chăm chú lắng nghe và có vẻ trầm ngâm.
Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.
Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/8/22/498644.html
Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/8/25/229524.html