Bài viết của đệ tử Đại Pháp tại Trung Quốc Đại lục

[MINH HUỆ 08-05-2026] Sau nhiều năm tu luyện, với những vấn đề lớn về lợi ích, chúng ta đều có thể cảnh giác, có thể tu bản thân. Tuy nhiên, chính Pháp đi tới hôm nay, ngày càng tới hồi kết, chúng ta phải làm được:

> “ Tu đến chấp trước không còn dù một lậu thì mới có thể viên mãn chứ!” (Tu luyện không phải là chính trị, Tinh tấn yếu chỉ)

1. Tu tâm lợi ích từ những việc nhỏ

Công ty nơi tôi làm việc là doanh nghiệp tư nhân, chuyên trồng dưa và hoa quả. Hè năm ngoái, tôi mua giúp đồng tu một ít hoa quả của công ty. Sau khi tôi đưa tiền cho ông chủ, ông chủ chỉ nhận một chút tiền rất ít mang tính tượng trưng, số tiền còn lại ông chủ chuyển lại cho tôi qua Wechat. Tôi cảm ơn ý tốt của ông chủ, tôi nói là mua cho người bạn, trước đó, tôi đã nói với người bạn giá thị trường của công ty, và bạn tôi đã đưa tiền cho tôi rồi. Ông chủ nói: Chị mua cho ai là việc của chị, chỉ cần là chị mua thì tôi không lấy tiền. Tôi gửi lời cảm ơn ông chủ, tôi không nhận tiền của ông chủ, 24 giờ sau tiền đã được hoàn lại, tôi cho rằng chuyện này thế là xong. Nhưng ngày hôm sau ông chủ lại một lần nữa gửi lại tiền cho tôi qua Wechat. Là một người tu luyện, tôi biết nếu mua gì thì không thể không trả tiền. Nhưng tôi biết ông chủ là thành tâm không cần tiền của tôi, đối diện với ý tốt của ông chủ, nếu không nhận tiền thì lại sợ ông chủ không lý giải được, tôi chỉ đành nhận tiền trước vậy.

Ông chủ đã biết chân tướng Đại Pháp, ông chủ chưa từng can thiệp vào vấn đề tín ngưỡng của tôi. Trong công việc, ông chủ từng nói: Tôi vẫn rất tin tưởng chị. Tôi biết rằng khi ông chủ nói những lời này là đã công nhận đối với đệ tử Đại Pháp và tôn trọng Đại Pháp. Đây có thể là lý do chính khiến ông chủ không cần tiền khi tôi mua hoa quả, trong tâm tôi cảm ơn ông chủ, đặc biệt là trong bối cảnh Trung cộng đang đàn áp Đại Pháp mà ông vẫn có thể phân biệt thiện ác và lựa chọn cho mình một tương lai tốt đẹp.

Tôi và đồng tu đều biết rằng người tu luyện không thể lấy không của người khác thứ gì, từ trong Pháp tôi biết Pháp lý “bất thất bất đắc”, tôi và đồng tu nghĩ rằng nếu đưa tiền này ủng hộ cho điểm tài liệu thì sẽ là cách giải quyết tốt nhất, khiến nó phát huy tác dụng cứu người, đồng thời cũng tích phúc đức cho ông chủ, sau đó tôi đã đưa tiền ủng hộ cho điểm tài liệu.

Có lần, khi đang đóng học phí lớp ngoại khóa của con tôi, giáo viên đã ghi thiếu hai buổi học. Tôi đã chủ động liên hệ với giáo viên, đề nghị giáo viên xem lại có phải ghi thiếu hai buổi học không, sau khi kiểm tra thì giáo viên ngại ngùng nói với tôi đúng là ghi thiếu hai buổi học, mặc dù là việc rất nhỏ, nhưng tôi nhớ mình là người tu luyện, mọi việc phải chiều theo tiêu chuẩn của Đại Pháp mà yêu cầu bản thân mình, làm một đệ tử chân tu của Sư phụ.

2. Tu xuất tâm vị tha từ những việc nhỏ

Tôi là nhân viên kế toán. Tháng Tám năm ngoái, có lần công ty đối tác thanh toán tiền cho công ty chúng tôi, nếu theo cách làm của đối tác, tôi cảm thấy họ đã chuyển nhiều tiền hơn cho chúng tôi, tôi và đồng nghiệp là người thường đã nói về việc này, còn kiểm tra lại nhiều lần, đúng là bên đối tác đã tính sai. Đồng nghiệp nói: Chị không cần quan tâm, dù sao thì cũng là tự họ làm sai, lại không phải trách nhiệm của chúng ta, khi nào họ phát hiện ra lỗi thì sẽ tìm chúng ta.

Tôi là người tu luyện, tôi cảm thấy làm như vậy không đúng. Là một nhân viên kế toán, tôi biết nếu sai số tiền thì bên đối tác sẽ phải rất lo lắng và sẽ phải mất bao nhiêu thời gian để kiểm tra và đối chiếu đây, như vậy sẽ rất phiền phức. Nghĩ đến đây, tôi quyết định chủ động liên hệ với đối tác, tôi đã liên hệ với hai nhân viên kế toán phụ trách việc này vào thời điểm đó, họ đều nói việc này họ làm không sai, nhân viên phía đối tác chỉ quan tâm đến nhiệm vụ được giao, chỉ cần bản thân không sai là được rồi, chứ không quá coi trọng việc này, họ bảo tôi tìm người khác hỏi xem. Tôi lại liên hệ với một vị kế toán khác, tôi trao đổi sự việc này và muốn anh ấy kiểm tra xem khoản thanh toán như vậy đúng không? Người đó nói không sai.

Tôi tự hỏi: Đối tác cũng là một công ty chính quy, công việc của họ, lẽ nào họ không rõ bằng tôi sao? Ba người đều nói không sai, lẽ nào là tôi đã làm sai? Tuy nhiên, tôi tính thế nào cũng thấy đối tác không đúng, tôi lại gọi điện thoại cho đối tác để nói chuyện này, lần này đối tác mới nghe rõ ràng, nói rằng do họ làm sai, giữa họ với nhau trao đổi không rõ. Nếu như tôi không tu luyện Đại Pháp, có thể tôi cũng sẽ không chủ động liên hệ với đối tác, là Đại Pháp dạy tôi làm sao để trở thành một người tốt biết nghĩ cho người khác!

3. Tâm tật đố không dễ nhận ra

Trong người thường, bản thân tôi có nhiều tâm đã hình thành tự nhiên, không dễ nhận ra. Thông qua học Pháp, hiện tại tôi đã có thể nắm chắc được từng tư từng niệm trong tư tưởng. Nay tôi xin nói một chút về tâm tật đố của bản thân.

Con của đồng nghiệp thi đỗ vào một trường cấp III tư thục tương đối tốt, hơn nữa còn có thể được miễn học phí ba năm, tôi vui mừng cho đồng nghiệp nhưng trong tâm lại có một cảm giác khó nói. Sau đó, đồng nghiệp kể với tôi về chuyện con của chị ấy, nói rằng con chị ấy đột nhiên khó thích nghi với cuộc sống hà khắc của trường, trường học cũng không cho cha mẹ và học sinh gặp nhau. Con của đồng nghiệp không muốn học tại ngôi trường này, đồng nghiệp cũng rất phiền não vì chuyện của con, không biết phải làm sao.

Ngoài miệng, tôi phân tích tình huống của con đồng nghiệp, rất là vì tốt cho đồng nghiệp, nhưng trong tâm lại có một phần cười thầm, có một loại cảm giác tìm được sự cân bằng, tôi phát hiện đây là tâm tật đố, người khác không tốt thì tôi vui mừng, tâm tật đố rất mạnh mẽ, cuối cùng tôi đã tóm được nó. Tôi thầm nhủ: Cái tâm tật đố này không phải bản thân ta, ta không cần người, ta bài trừ người, thanh trừ và giải thể người! Tâm tật đố hãy chết, diệt tâm tật đố!

Khi đồng nghiệp lại kể với tôi về chuyện của con cô ấy, tôi liền khắc chế bản thân không được đưa ra ý kiến, tôi biết rằng cái tâm tật đố này của mình vẫn chưa hoàn toàn bị loại bỏ. Từ trong Pháp, tôi biết nếu tâm tật đố không vứt bỏ thì không thể viên mãn. Vậy nên tôi tự nói với mình, nhất định phải coi trọng tu bỏ cái tâm tật đố này. Chân tâm làm được: nếu người khác gặp việc tốt, thì phát tự nội tâm vui mừng cho người khác; nếu người khác gặp việc không tốt, thì không thể có tâm cười trên nỗi đau của người khác.

Hai năm trở lại đây, bản thân tôi thông qua học Pháp mới chân chính học được hướng nội tìm, học được tu từng ý từng niệm. Bởi vì con đường của chúng ta là con đường tu luyện, không có bất kỳ sự việc nào ngẫu nhiên, sự việc nào không liên quan gì đến bạn tuyệt đối sẽ không để bạn gặp phải. Chỉ cần chúng ta ghi nhớ Pháp bảo hướng nội tìm mà Sư phụ cấp cho chúng ta, thì khi gặp phải bất kỳ sự việc gì, đều liên quan đến đề cao trong tu luyện, cho dù trên bề mặt là đúng hay sai, việc tốt hay xấu thì đều là chuyện tốt. Chính là vì có một số tâm chấp trước của bản thân không thể bỏ nên tại một số phương diện vẫn đang bị can nhiễu. Đặc biệt là tâm thích ăn diện và làm đẹp của bản thân tôi, phía sau đó còn liên đới đến tâm thể diện, tâm hư vinh, tâm sắc dục, còn có tâm sợ hãi và tình với con cái, tâm tật đố, tâm an dật đang can nhiễu việc luyện công buổi sáng, khiến tôi không thể duy trì đúng giờ v.v. Hiện tại nhân tâm vẫn chưa hoàn toàn tu bỏ, từ nay về sau tôi vẫn cần phải thêm tinh tấn thực tu.

Bản quyền © 1999-2026 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2026/5/8/508468.html