Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc đại lục

[MINH HUỆ 21-09-2025]

Tôi năm nay 74 tuổi, tôi lớn lên trong một ngôi làng ở vùng nông thôn, sau đó, tôi chuyển đến một thị trấn nhỏ để làm việc, rồi tôi lập gia đình và có hai người con. Tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1996.

Sau khi nghỉ hưu, vì quá chấp trước vào việc kiếm tiền, tôi cùng chồng đi làm ăn ở các thành phố khác. Trong suốt khoảng thời gian này, tôi đã buông lơi tu luyện, không theo kịp việc học Pháp và luyện công.

Ung thư tử cung giai đoạn cuối được chữa khỏi

Một hôm, tôi cảm thấy đau bụng, tôi đến bệnh viện để kiểm tra thì kết quả chẩn đoán khiến tôi bị sốc: ung thư tử cung giai đoạn cuối. Bác sĩ nói rằng việc phẫu thuật không còn khả thi nữa và đề nghị chỉ điều trị duy trì, bởi vì ông nghĩ tôi không còn sống được bao lâu nữa. Tin này khiến gia đình tôi vô cùng kinh hãi. Tôi vô cùng hối hận vì đã không trân quý cơ duyên tu luyện Đại Pháp.

Chúng tôi đành đóng cửa cơ sở kinh doanh, và tôi phải nhập viện điều trị. Trong thời gian ở đó, tôi nghe thu âm các bài giảng Pháp của Sư phụ và dùng tiêu chuẩn Chân-Thiện Nhẫn để đo lường bản thân. Tôi nhận ra mình đã hoàn toàn không thực tu. Sau đó, tôi bắt đầu tìm ra nhiều chấp trước như tâm oán hận, tâm cầu danh cầu lợi, tâm giữ thể diện và muốn kiểm soát người khác.

Tôi biết việc dùng thuốc không thể giúp mình khỏi bệnh, nên tôi đã ngừng uống và trở về nhà. Tôi toàn tâm toàn ý học Pháp, luyện công và đề cao tâm tính. Tôi trân quý thời gian Sư phụ kéo dài để tôi có thể tu luyện và giữ mình theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn. Dần dần, thân tâm của tôi được đề cao.

Chưa đầy một năm sau, các triệu chứng ung thư tử cung của tôi biến mất. Gia đình tôi thở phào nhẹ nhõm. Họ hàng, bạn bè và hàng xóm đều chứng kiến sự thần kỳ, phi thường và uyên thâm của Pháp Luân Đại Pháp. Chính Sư phụ từ bi vĩ đại của chúng ta đã không bỏ rơi tôi, cấp cho tôi thêm một cơ hội tái sinh.

Tế bào ung thư của chồng tôi biến mất

Chồng tôi năm nay 75 tuổi. Sau khi chứng kiến những cải biến to lớn cả về sức khỏe và tinh thần ở tôi, ông ấy thực tâm biết ơn Sư phụ vì đã cứu mạng vợ mình. Ông ủng hộ việc tôi tu luyện và bất kể việc gì, chỉ cần Đại Pháp cần, ông ấy đều dốc toàn lực thực hiện.

Khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) leo thang bức hại và lục soát nhà của các học viên, tôi cần chuyển sách Đại Pháp đến nơi an toàn. Tôi vừa nói với chồng, ông lập tức đồng ý giúp tôi không chút ngần ngại. Ông chất đầy sách Đại Pháp và tài liệu lên xe, chở tôi từ thành phố này sang thành phố khác. Dọc đường qua vài trạm kiểm soát vô cùng nguy hiểm, nhưng ông ấy không hề phàn nàn hay tỏ ra sợ hãi. Ông chỉ nhắc nhở tôi phải chú ý giữ an toàn.

Nhà tôi có một khoảng sân rộng với nhiều phòng. Chồng tôi thường nói: “Nếu có đồng tu nào bị bức hại phải dời nhà thì cứ đến nhà mình mà ở, dù 4 hay 5 người cũng không thành vấn đề. Đợi khi Sư phụ trở về Trung Quốc, thì mời Ngài ở nhà mình. Nhà mình có sân rộng thế này để dùng cho Đại Pháp.” Tại Trung Quốc ngày nay, cuộc bức hại của ĐCSTQ đối với Pháp Luân Đại Pháp được xem là ưu tiên chính trị hàng đầu, mức độ tà ác, điên cuồng chưa từng có, một người không tu luyện Đại Pháp lại có thái độ như vậy thì thật ngoài mong đợi. Bề ngoài, dường như ông ấy chỉ đang tỏ ra tử tế hoặc cảm thông, nhưng thực ra, ông đã lựa chọn đúng lập trường và vị trí của mình.

Hai năm trước, chồng tôi bị ngã trong lúc làm việc. Ông ấy rất đau và không thể ngồi xuống được. Con chúng tôi đưa ông đến bệnh viện. Trong quá trình khám, bác sĩ phát hiện ông bị chấn thương xương cụt và có một khối u trong bàng quang. Khối u được xác nhận là ung thư bàng quang. Ông đã trải qua phẫu thuật xâm lấn tối thiểu. Bác sĩ nói: “Thật may là ông bị ngã đã đến đây kịp thời. Nếu không, đến lúc ông cảm thấy đau đớn vì ung thư thì có lẽ đã quá muộn để điều trị.” Bác sĩ dặn một tháng sau quay lại bệnh viện hóa trị.

Nhưng một tháng sau, chồng tôi quyết định không thực hiện hóa trị. Ông ấy không muốn phải chịu đau. Tôi bảo ông: “Tùy ông thôi, tôi và các con không ép ông.” Vì từng trải qua hóa trị, tôi biết nó đau đớn thế nào. Những người sức khỏe kém thậm chí không thể sống sót qua nổi một đợt. Bản thân thuốc truyền vào đã là thứ độc hại. Biết bao người đã chết trong quá trình hóa trị chứ không phải vì bệnh.

Tôi nói với chồng: “Pháp Luân Đại Pháp là Phật Pháp tối cao. Ông đã ủng hộ Đại Pháp và giúp đỡ các học viên trong thời gian bị bức hại. Đó cũng là hành động tích đức hành thiện rồi. Lần này ông có thể trong họa được phúc, cũng là phúc báo mà ông đắc được. Sư phụ đang bảo hộ ông—giúp ông kéo dài sinh mệnh và ban cho ông phúc báo. Từ nay về sau, sinh mệnh của ông được Đại Pháp kéo dài, nên ông phải biết trân quý, chân thành niệm ‘Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo’ sẽ mang lại lợi ích cho sức khỏe của ông.” Ông ấy đã đồng ý.

Hơn một năm trôi qua, chồng tôi đã khỏe mạnh và có thể làm mọi công việc chân tay như trước. Cách đây một tháng, con của chúng tôi đưa ông đi khám tổng quát. Kết quả là không còn tế bào ung thư nào. Gia đình chúng tôi vui mừng khôn xiết. Tất cả chúng tôi đều biết đó là phúc báo từ Đại Pháp. Một lần nữa, người thân, bạn bè và hàng xóm của chúng tôi đã chứng kiến sự thần kỳ phi thường và tốt đẹp của Pháp Luân Đại Pháp.

Chính Sư phụ đã cứu mạng cả hai vợ chồng chúng tôi, lòng cảm ân của đệ tử không lời nào có thể diễn tả được. Chúng con xin cảm tạ ân cứu độ từ bi vô lượng của Sư phụ!

Bài chia sẻ lý tính giữa những người tu luyện thường chỉ phản ánh nhận thức của cá nhân trong trạng thái tu luyện tại thời điểm viết bài, thiện ý giao lưu trên tinh thần cùng nhau đề cao.

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/9/21/498607.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/11/6/231203.html