Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 26-02-2025] Tôi đã tu luyện Pháp Luân Đại Pháp hơn 20 năm, hôm nay tôi muốn chia sẻ một số câu chuyện nhỏ trong quá trình tu luyện của mình.

Một hôm có một người phụ nữ đậu xe bên cạnh xe của tôi ở phía trước cửa nhà. Buổi chiều khi cô ấy đến lấy xe, tôi tình cờ có mặt ở đó. Nhìn thấy cô ấy, tôi đoán là cán bộ làm việc trong cơ quan nhà nước. Sau đó, không biết vì lý do kỹ thuật hay nguyên nhân gì khác, mà mặc dù khoảng cách giữa hai xe khá rộng, nhưng khi lùi xe cô ấy vẫn đụng phải xe tôi và để lại một vết xước lớn.

Cô ấy xuống xe và tìm cách lấy lòng tôi, cô ấy nói: “Ôi anh ơi, tôi đã làm xe anh xước một vệt dài như vậy, anh xem phải trả bao nhiêu tiền, tôi sẽ đền bù cho anh”. Tôi nói: “Chị không cần trả tiền cho tôi đâu, chị cũng không cố ý mà. Vết xước này không ảnh hưởng gì đến việc tôi lái xe, thôi cứ coi như không có chuyện gì cả”. Sau đó cô ấy rời đi.

Về sau người hàng xóm của tôi kể rằng cô ấy có quay lại đây một lần nữa tìm tôi, và họ bảo cô ấy: “Anh ấy là một người rất tốt bụng. Lúc đó anh ấy không đòi cô tiền thì chắc chắn sau này cũng không đòi đâu”. Kể từ đó, tôi hiếm khi thấy những người làm trong cơ quan nhà nước đậu xe trước cửa nhà chúng tôi.

Một lần khác, vợ chồng tôi lái xe đến nhà một đồng tu trong thành phố để giải quyết công việc. Khi tôi đi ngang qua một chiếc xe đang dừng ở ngã tư, thì bất ngờ chiếc xe đó phóng lên và đâm vào đuôi xe của tôi. Tôi nhanh chóng xuống xe để kiểm tra xem liệu chiếc xe có bị hư hỏng không, trong khi đó tài xế gây ra vụ việc vẫn ngồi yên trong xe một lúc lâu rồi mới đi xuống.

Khi anh ấy bước đến gần, tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người anh ấy. Anh ấy nắm tay tôi và nói: “Anh à, chúng ta giải quyết riêng việc này nhé. Anh muốn bao nhiêu tiền?” Tôi trả lời: “Tôi không lấy tiền của anh đâu, anh cứ về đi, nhưng sau này đừng uống rượu khi lái xe nữa”.

Anh ấy nói tiếp: “Không được, nhà anh ở đâu? Tôi phải bồi thường cho anh, tôi đã đâm vào xe anh mà”. Tôi nói: “Tôi không muốn lấy tiền của anh, anh cứ đi đi”. Anh ấy vẫn tiếp tục đôi co với tôi, mãi cho đến khi tôi đưa cho anh ấy số điện thoại của mình thì anh ấy mới chịu để tôi đi. Trên đường về nhà, vợ tôi hỏi: “Sao anh không giảng chân tướng Đại Pháp cho anh ấy?” Tôi trả lời: “Anh ấy đang say rượu, lúc đó anh có giảng thì chưa chắc anh ấy đã nghe hiểu”.

Chúng tôi về đến nhà không lâu thì người tài xế đó gọi điện thoại tới và khăng khăng muốn đến nhà tôi một chuyến. Tôi nói không cho anh ấy đến, nhưng anh ấy nói rằng mình đã tới gần cửa nhà rồi. Không còn cách nào khác, tôi đành phải để các con tôi ra đón. Lúc anh ấy bước vào nhà, tôi nhận thấy anh ấy đã tỉnh rượu và nói năng lưu loát hơn. Anh ấy vẫn một mực muốn đưa tôi tiền bồi thường.

Lúc này tôi nói với anh ấy: “Chúng tôi là những người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chúng tôi sẽ không lấy tiền của anh đâu”. Sau đó, chúng tôi đã giảng cho anh nghe rất nhiều chân tướng Đại Pháp, anh ấy cũng vui vẻ làm tam thoái (thoái xuất khỏi tổ chức đảng, đoàn, đội) và đồng ý đưa tài liệu chân tướng cho gia đình xem, để họ cũng hiểu sự thật và thoái xuất khỏi các tổ chức của tà đảng.

Trước khi rời đi, anh ấy nói thêm: “Tôi nói thật với anh, lần trước tôi say rượu và đâm người ta, anh ta đòi tôi bồi thường hơn 30 vạn nhân dân tệ (khoảng 4.000 đô la Mỹ). Tôi phải tìm rất nhiều người giúp đỡ hòa giải, cuối cùng đưa cho anh ta hơn 10 vạn tệ mới xong chuyện. Các anh thật khác biệt, thật sự rất khác biệt”.

Dũng cảm đối diện với tà ác, chính niệm hiển thần uy

Năm 2002, tôi bị cảnh sát địa phương bắt giữ phi pháp và bị đưa tới trung tâm tẩy não. Trước đó tôi đã nghe về việc nơi này bỏ thuốc vào thức ăn, vì vậy tôi thầm nghĩ: “Cho dù họ bỏ gì vào thức ăn cũng không vấn đề gì, đều biến thành việc tốt”.

Trong trại tẩy não, tôi luôn bảo trì đầu não thanh tỉnh trước những cuộc tẩy não liên tục, đồng thời giảng rõ chân tướng cho những người đến từ chính quyền.

Sau đó tôi luôn tranh thủ mọi cơ hội để giảng chân tướng Đại Pháp, tôi giảng cho tất cả mọi người, cho đến khi gặp được trưởng Phòng 610. Tôi giảng cho ông ấy nghe về cách Sư phụ Đại Pháp dạy các đệ tử làm một người tốt, trở thành một người tốt hơn nữa. Khi đó, ông ta không hiểu và hỏi: “Vậy tại sao họ (chỉ những người từ bỏ tu luyện) không giống như những gì anh nói?” Tôi trả lời: “Có lẽ là họ sợ. Để làm một người tốt ở Trung Quốc thực sự không dễ”.

Cuối cùng ông ấy nói: “Anh về đi, sau này sẽ không ai quấy rầy anh nữa”. Tôi hỏi tiếp: “Ông có quyền quyết định không?” Ông ấy trả lời: “Công an, kiểm sát, tư pháp chẳng là gì cả. Tôi mới là người quyết định cuối cùng!” Lúc đó tôi mới hiểu rằng hóa ra Phòng 610 lại có quyền lực lớn đến như vậy.

Năm 2004, tôi bị kết án oan 8 năm tù. Khi ở trong trại giam, tôi đã tuyệt thực để phản đối cuộc bức hại. Khi cảnh sát lôi tôi vào xe để đưa đi bức thực, trưởng Phòng 610 đứng trước mặt tôi và nói với những cảnh sát ở đó: “Nếu ai cũng làm được như anh ấy thì Trung Quốc sẽ thật sự tốt đẹp”.

Khi đến phòng giam, tôi phát ra một niệm: “Chỉ cần tôi hướng ánh nhìn đến đâu, tất cả tà linh đằng sau ác nhân toàn bộ đều bị giải thể”. Tôi đã đem sự mỹ hảo của Pháp Luân Đại Pháp giảng ra cho mọi người, bất kể đó là lính canh hay phạm nhân, và không ai làm hại tôi. Những người không muốn nghe chân tướng thì tránh xa tôi, còn những người muốn nghe chân tướng thì hầu hết đã thoái xuất khỏi các tổ chức đảng, đoàn, đội của Trung cộng.

Một lần, trưởng trại giam tìm tôi để nói chuyện. Trong lúc tôi giảng chân tướng cho ông ấy, một cảnh sát gần đó hét lên: “Anh biết ông ấy là ai không?” Tôi hỏi: “Ông ấy là ai?” Cảnh sát nói: “Là trưởng trại giam”. Tôi nói tiếp: “Tôi muốn đến Bắc Kinh để kiện Giang Trạch Dân, ông ấy có quyền cao hơn Giang Trạch Dân không?” Trưởng trại giam liền nói: “Không cần vội, không cần vội, anh cứ nói đi”.

Trong những ngày sau đó, các cai ngục khi gặp tôi thì không cười cũng không nói chuyện. Cho đến khi tôi bước ra khỏi cổng trại giam, không ai đánh đập hay đe dọa tôi, và hơn 90% phạm nhân trong khu phòng giam tôi ở đã thoái xuất khỏi ĐCSTQ.

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/2/26/491046.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/4/14/226224.html