Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Tứ Xuyên, Trung Quốc

[MINH HUỆ 19-07-2025] Tôi năm nay 80 tuổi, bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp từ năm 1995. Sau khi học thuộc sách Chuyển Pháp Luân và đọc các bài giảng gần đây của Sư phụ Lý, tôi đã phát hiện nhiều chấp trước mà bản thân trước đây không ý thức được. Bây giờ khi mâu thuẫn nảy sinh tôi hướng nội và tự xét lại bản thân thay vì tập trung vào thiếu sót của người khác.

Tôi sống một mình, nhưng vì hoàn cảnh đặc biệt nên anh trai đã chuyển đến sống cùng tôi vài năm trước. Khi vừa mới chuyển tới, anh ấy gần như hét vào mặt tôi mỗi ngày, và có những lúc dùng những ngôn từ nặng nề làm tổn thương tôi. Tuy nhiên, tôi đã làm theo tiêu chuẩn của người luyện công là: “đả bất hoàn thủ, mạ bất hoàn khẩu.” (Giảng Pháp tại Pháp hội Australia) và chịu đựng. Phương pháp này cũng có tác dụng ở một mức độ nhất định, nhưng tôi không hướng nội xem tại sao tôi lại ở trong một khổ nạn kéo dài như vậy. Anh ấy thậm chí còn cáo buộc tôi khi mất gì đó, khẳng định là tôi đã vứt nó đi. Anh ấy rất giận dữ.

Có lần anh ấy quát tôi hơn 30 phút vì một cuốn sách hướng dẫn điện tử. Lúc đó tôi đã phát chính niệm và mặc kệ anh ấy. Tôi tìm thấy cuốn sách và nói: “Nó ở đây! Vì sao anh lại la tôi?” Tôi muốn bịt miệng anh ấy lại và làm anh xấu hổ. Nhưng khi đó tôi nghĩ làm vậy chẳng phải bất thiện sao? Tôi thường giúp anh ấy tìm đồ nhưng tôi làm vậy vì không muốn bị đổ lỗi. Tôi đang cố chứng minh bản thân không có lỗi. Khi điều này xảy ra lần nữa, tôi bình tĩnh trấn an anh trai: “Nó không mất. Chúng ta sẽ tìm ra thôi. Đừng buồn nhé.” Thậm chí sau khi tôi biết anh ấy đã tìm thấy món đồ, tôi cũng không hỏi, nên anh ấy sẽ không cảm thấy xấu hổ. Tôi đã nghĩ đến cảm giác của anh.

Anh tôi cũng liên tục cằn nhằn và than phiền về mọi thứ. Điều này đã khiến tôi bực bội và khó chịu. Nó đã làm tôi đau khổ trong nhiều năm. Sau đó tôi nhận ra rằng việc này thật sự giúp tôi loại bỏ chấp trước về bực bội và khó chịu. Cuối cùng tôi đã vượt qua khảo nghiệm này.

Thông qua học Pháp, tôi nhận ra rằng bản thân có chấp trước thích nghe lời êm tai, và chỉ muốn thay đổi người khác chứ không thay đổi bản thân. Anh tôi đã thay đổi sau khi tôi thay đổi thái độ của mình. Anh ấy bắt đầu chào đón các học viên đến thăm tôi. Tôi đã hiểu được Pháp lý: “Tu nội mà an ngoại” (Tinh Tấn Yếu Chỉ). Hướng nội thực sự là một Pháp bảo của người tu luyện. Xin cảm tạ Sư phụ đã cho con cơ hội này để đề cao tâm tính. Sau khi học bài kinh văn mới của Sư phụ là “Kinh Tỉnh”, tại tầng thứ của mình, tôi hiểu rằng Sư phụ đã thấy những thiếu sót trong chỉnh thể của học viên, Ngài từ bi và khẩn thiết hy vọng chúng ta có thể đề cao nhanh chóng như một chỉnh thể. Ngài nghiêm túc dùng búa nặng thức tỉnh chúng ta để giúp chúng ta đạt được tiêu chuẩn trong giai đoạn cuối cùng của Chính Pháp. Ngài buồn đối với các học viên không tinh tấn. Dĩ nhiên, Pháp của Sư phụ có những hàm nghĩa sâu xa hơn mà tôi chưa lĩnh ngộ được nhưng mỗi lần đọc thì tôi đều khóc không ngừng.

Thông qua học thuộc Pháp, tôi nhận ra mình lười biếng, phụ thuộc và muốn thoải mái. Tôi sợ rắc rối và ích kỷ. Tôi luôn muốn những thứ dễ dàng cho bản thân mình.

Năm 2019, một học viên đến giúp tôi làm tài liệu giảng chân tướng. Cô ấy tinh tấn, nhanh nhẹn và không sợ khó khăn. Tôi in trong khi cô ấy đóng gáy và đóng gói. Chúng tôi phối hợp rất tốt. Nếu máy in trục trặc thì cô ấy chủ động xử lý. Việc này dễ dàng hơn nhiều khi làm một mình. Nhưng theo thời gian, tôi đã nảy sinh tâm phụ thuộc và sợ phiền phức mà không nhận ra.

Trước đây, tôi từng tự mình gửi danh sách tên những người muốn thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc. Khi người học viên này đến giúp, tôi đã dừng lại. Tôi nghĩ cô ấy có thể đánh máy nhanh hơn vì tôi đánh máy chậm và việc này khiến tôi mất thời gian học Pháp. Vì cô ấy chủ động đề xuất nên tôi đã đưa cho cô ấy các danh sách mà không nghĩ ngợi gì. Nhưng đây là tâm ích kỷ của tôi. Thực tế, cô ấy có nhiều việc nhà cần làm hơn tôi.

Hiện giờ tôi đang nỗ lực loại bỏ các chấp trước này. Tôi đã tự mình gửi danh sách bất kể có bao nhiêu tên. Trước đây, nếu có việc gì khó như sửa lỗi chính tả hay làm một việc tốn nhiều thời gian thì tôi sẽ để cô ấy làm. Hiện tôi đang tu luyện để loại bỏ kiểu tư duy này.

Gần đây, một học viên đã yêu cầu nhiều hơn các sách nhỏ và đề nghị cần có sớm hơn. Tôi không có đủ số lượng nên đã nhanh chóng in thêm hàng chục cuốn nhưng cần nhiều thời gian để đóng sách. Vì vậy vấn đề bây giờ là “thời gian”. Chưa đến ba tiếng nữa là đến giờ lấy tài liệu, và tôi không học Pháp tốt vào sáng hôm đó. Tôi phải chọn giữa học Pháp và đóng tài liệu. Tôi do dự nhưng sau đó nghĩ: “Mình nên nghĩ cho người khác trước. Nên cứu người trước. Nếu mình cứ khăng khăng học Pháp vì lợi ích cá nhân, chẳng phải là ích kỷ sao? Mình phải loại bỏ chấp trước này.” Vì thế tôi bắt đầu đóng gói và cắt tỉa, đảm bảo học viên có thể đến lấy đúng giờ. Trong quá khứ, tôi có thể nói: “Cứ lấy bao nhiêu tuỳ thích.” Lần này, tôi đã loại bỏ chấp trước lười biếng của mình.

Điểm sản xuất tài liệu của chúng tôi không chỉ hỗ trợ các học viên địa phương mà còn cho cả ở một huyện gần đó. Chúng tôi cần sản xuất hơn 400 cuốn sách nhỏ mỗi tuần. Đó là số lượng quá lớn đối với hai chúng tôi nên chúng tôi đã nhờ một cặp vợ chồng học viên khác đến giúp.

Có lần, vào hai ngày trước khi lấy tài liệu, cả hai máy in đều bị hỏng. Tôi hơi lo lắng nhưng tôi đã từng chứng kiến nhiều điều kỳ diệu trước đó vì Sư phụ luôn giúp đỡ chúng tôi. Mỗi khi có rắc rối tôi biết đó là can nhiễu. Tôi nghĩ: “Cứu người là cấp bách. Sư phụ chắc chắc sẽ giúp.”

Hai vợ chồng học viên đến nhà tôi và cả bốn chúng tôi đã cùng nhau làm việc với ba máy in. Vào chiều ngày thứ hai, chúng tôi đã hoàn thành công việc và thậm chí còn in dư thêm vài chục cuốn.

Bản quyền © 1999-2025 Minghui.org. Mọi quyền được bảo lưu.


Bản tiếng Hán: https://www.minghui.org/mh/articles/2025/7/19/496260.html

Bản tiếng Anh: https://en.minghui.org/html/articles/2025/8/6/229234.html