Bài viết của đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Đại Lục

(Tiếp theo Phần 1)

[MINH HUỆ 29-07-2015]

Những thần tích trong thời gian Sư phụ Lý Hồng Chí truyền Pháp

Vào lúc 1 giờ 30 chiều Chủ nhật, ngày 21 tháng 2, một ngày trước khi bắt đầu lớp học, Sư phụ đã mở một buổi thuyết giảng về khí công cho hơn 800 học viên tại Cung văn hóa nhà máy Thép Lăng, với thời gian là 2 tiếng 30 phút. Trong thời gian này, Sư phụ vừa giảng giải cho học viên các Pháp lý của Pháp Luân Đại Pháp và khí công, vừa phát công điều chỉnh thân thể cho học viên, khiến các học viên tham gia lớp truyền thụ nhận được lợi ích rất lớn. Rất nhiều người tại hội trường cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, trạng thái tinh thần tốt hẳn lên. Trước khi lớp học bắt đầu, Sư phụ đã tổ chức một buổi thuyết giảng về khí công cho toàn thể học viên, đây chính là sự ưu ái của Sư phụ dành cho các học viên tham dự lớp truyền thụ tại Thép Lăng.

Lớp truyền thụ Pháp Luân Công chính thức khai giảng, Bài giảng thứ nhất bắt đầu vào tối ngày 22 tháng 2, từ 18 giờ 30 đến 21 giờ 30. Bài giảng thứ chín kết thúc vào tối ngày 28 tháng 2, tổng cộng tám ngày.

Khi Sư phụ Lý Hồng Chí bước lên bục giảng, Ngài chỉ cầm một mảnh giấy trắng rất nhỏ và bắt đầu bài giảng. Đầu tiên, Sư phụ giới thiệu một chút về bản thân cho các học viên nghe, sau đó giảng Pháp lý của Pháp Luân Đại Pháp và lý luận về khí công. Khi nghe Sư phụ giảng những Pháp lý thâm sâu và tri thức uyên bác, phần lớn các học viên tham gia lớp học đều bị thuyết phục và thỉnh thoảng đáp lại bằng những tràng pháo tay. Tất cả học viên trong hội trường đều cảm nhận được trường năng lượng mạnh mẽ ở những mức độ khác nhau. Mỗi khi kết thúc bài giảng, Sư phụ đích thân dạy học viên động tác các bài công pháp của Pháp Luân Công, đôi khi Sư phụ còn trực tiếp bước xuống bục giảng đi đến giữa các học viên để nắm tay dạy động tác, cho đến khi mọi người đều học xong hết mới thôi. Và như thế, trong thời gian mở lớp, mỗi ngày sau 10 giờ 30 Sư phụ mới có thể rời khỏi Cung văn hóa quay về nghỉ ngơi. Về đến khách sạn, Sư phụ còn phải đọc thư và bài tâm đắc thể hội của các học viên.

Trong lớp truyền Pháp của Sư phụ tại Thép Lăng, Sư phụ dùng ngôn ngữ đơn giản dễ hiểu để giảng Pháp lý thâm sâu, cùng công lực thần kỳ khiến thân tâm của các học viên thụ nhận được lợi ích. Cho đến hôm nay, các học viên chúng tôi vẫn nhớ về khoảng thời gian hạnh phúc năm ấy, trong lòng vẫn cảm động mãi không thôi. (Ghi chú: Chữ “tôi” trong bài dưới đây không nhất định là cùng một học viên):

1. Có duyên gặp một lần, bệnh đau lưng của tài xế đã không cánh mà bay

Trên đường đón Sư phụ đến Lăng Nguyên, tài xế Tào nói với Chủ tịch Liên đoàn lao động: Chủ tịch A này, tôi bị bệnh đau lưng mấy năm rồi, hễ lái xe liên tục là đau, trị thế nào cũng không khỏi, gần đây còn bị nặng hơn.

Chủ tịch A nói: Vậy anh theo luyện khí công xem sao, biết đâu có thể khỏi được.

Họ chỉ nói chuyện ngẫu nhiên với nhau, nhưng Sư phụ ngồi ở đằng sau nghe được. Khi ấy Sư phụ không nói gì, chúng tôi cũng không thấy Ngài làm bất cứ điều gì. Cho đến khi xe về đến khách sạn Thép Lăng, tài xế Tào Thuận Dân sắp rời đi, thì Sư phụ mới nói với anh ấy rằng: Tốt rồi, từ nay về sau lưng của anh sẽ không còn đau nữa. Sau khi tài xế Tào nghe xong rất ngạc nhiên, và luôn miệng nói “Cảm ơn Ngài, cảm ơn Ngài!” Những người có mặt tại thời điểm đó rất vui, nhưng cũng không bận tâm lắm.

Ba ngày sau, khi Sư phụ đang trên lớp giảng bài ở Cung văn hóa Thép Lăng, thì hai vợ chồng tài xế Tào đã đến trước cổng Cung văn hóa đợi Sư phụ từ sớm. Anh ấy nói lưng của mình xác thực đã khỏe lại rồi, anh ấy đến đây để trực tiếp cảm ơn Sư phụ Lý Hồng Chí. Bệnh đau lưng của tài xế Tào tình cờ được chữa khỏi, mọi người gọi đó là một phép lạ.

2. Ba người không thể luyện khí công

Sư phụ có yêu cầu nghiêm khắc đối với những người tham gia lớp truyền thụ Pháp Luân Công, không phải tất cả mọi người đều có thể tu luyện Pháp Luân Công. Vì vậy, Sư phụ tận dụng thời gian trước khi mở lớp khoảng 30 phút trong ngày 21 để xem xét lại tất cả những phiếu đăng ký của học viên. Sau khi Sư phụ nghiêm túc kiểm tra, từ trong hơn 780 phiếu đăng ký đã lấy ra ba tấm phiếu, đó là Tập AA ở bệnh viện Thép Lăng, Lưu AA ở nhà máy cán thép, còn có một tên khác ghi chú không rõ, tổng cộng ba người không phù hợp tham dự lớp học, rồi bảo người phụ trách Cung văn hóa Thép Lăng thông báo cho ba người ấy đừng tham gia lớp học, và hoàn lại phí đăng ký cho họ. Sư phụ yêu cầu nhân viên công tác kiên nhẫn khuyên ba người đó, khuyên họ đừng luyện Pháp Luân Công, tốt nhất cũng đừng luyện bất kỳ công pháp nào khác, nếu họ vẫn khăng khăng luyện khí công, điều này sẽ mang đến ảnh hưởng không tốt cho bản thân họ, thậm chí là gia đình họ.

Sau đó mọi người tìm hiểu và biết rằng, trước đây ba người này đều đã luyện qua công pháp khác, hơn nữa còn bị rối loạn về thể chất và tinh thần ở những mức độ khác nhau, trong công việc và cuộc sống gia đình đều thể hiện bất thường. Sự việc này khiến cho lãnh đạo Liên đoàn Lao động Thép Lăng và nhân viên công tác tham gia tổ chức lớp học đều cảm thấy rất ngạc nhiên và không tưởng tượng nổi, cảm thấy Sư phụ thật thần kỳ, phiếu đăng ký của ba người này chẳng có gì khác biệt so với phiếu đăng ký của những người khác. Vậy làm sao mà Sư phụ lại nhìn thấy rằng ba người này không thể luyện khí công nhỉ? Hơn nữa còn rất chính xác!

3. Sư phụ mang theo Giấy chứng nhận tham dự lớp học vừa khớp với số lượng người đăng ký

Học hội Đại Pháp yêu cầu mỗi người phải có một Giấy chứng nhận tham dự lớp học để mang theo mỗi khi đến lớp, Giấy chứng nhận tham dự lớp học do Học hội Đại Pháp đem đến. Phía ban tổ chức dự kiến có 200 người tham dự. Nhưng sau khi trải qua tuyên truyền, số lượng đăng ký lên đến hơn 700 người, vậy những người đó sẽ không có Giấy chứng nhận, làm thế nào đây? Những người tham dự đều rất lo lắng. Nhưng bất ngờ là sau khi Sư phụ đến, Ngài nói với mọi người rằng đã đem đến hơn 700 Giấy chứng nhận, vừa khớp với số lượng người đăng ký. Điều này thật sự khiến tất cả mọi người tham gia vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, rốt cuộc thì những người hữu duyên đều có thể nghe được Pháp.

4. Sư phụ tiên đoán biết chúng tôi sẽ gặp khó khăn trắc trở

Sau khi Sư phụ giảng xong Bài giảng thứ tư, đặc biệt giảng tới nội dung Công pháp Phật gia và Phật giáo v.v. Có một vị lãnh đạo hệ thống chính trị trong Thép Lăng cảm thấy không tiếp thu nổi, ông ấy cho rằng Pháp Luân Công tuyên truyền “mê tín phong kiến”, những lời phê bình và chỉ trích của cá nhân vị lãnh đạo ấy xác thực gây nên áp lực rất lớn cho lãnh đạo Liên đoàn Lao động. Sau khi kết thúc buổi họp chính trị thường ban của công ty, lúc đó hai vị nguyên Chủ tịch công đoàn đã đến khách sạn viếng thăm Sư phụ Lý Hồng Chí.

Sau khi mở cửa, Sư phụ nhiệt tình chào hỏi và mời họ ngồi, chưa đợi họ nói, Sư phụ đã chủ động mở lời: Hiện nay đã giảng đến Bài giảng thứ tư, vị lãnh đạo của công ty chư vị không thể tiếp thu một số nội dung của bài giảng này, liệu hôm nay chư vị có gặp vấn đề khó khăn không? Tôi sẽ đưa chư vị xem Giấy chứng nhận và tư chất của Hiệp hội nghiên cứu công pháp của chúng tôi, chư vị có thể photo hồ sơ, cũng có thể đưa cho Bộ phận pháp luật của đơn vị chư vị xác minh xem sao, ngoài ra bộ phận tuyên truyền cũng có thể đến đây để thực hiện một cuộc phỏng vấn với tôi.

Những lời của Sư phụ khiến họ rất ngạc nhiên! Sao mà Sư phụ có thể biết được nội dung vừa họp xong kia chứ! Vì chỉ có hai người họ là đại diện Bộ phận Liên đoàn Lao động tham dự cuộc họp, không thể có ai đó nói trước với Sư phụ chuyện này được!

Lại nói, Sư phụ lấy ra một số chứng chỉ đã chuẩn bị sẵn và đưa cho họ. Giấy chứng nhận bao gồm:

“Giấy chứng nhận Pháp nhân Hiệp hội quốc gia” do Bộ Nội vụ quốc gia cấp.

“Giấy chứng nhận Công phái trực thuộc Hiệp hội nghiên cứu khoa học khí công Trung Quốc” do Hiệp hội nghiên cứu khoa học khí công Trung Quốc cấp.

“Giấy chứng nhận Khí công sư trực thuộc Viện nghiên cứu khoa học khí công Trung Quốc”, “Giấy chứng nhận đủ tư cách thu phí và Giấy phép doanh nghiệp tổ chức lớp khí công toàn quốc” đã đăng ký và được cấp bởi Cục Quản lý Công thương Bắc Kinh.

Ngoài ra còn có một số Giấy chứng nhận giải thưởng và tư chất khác. Sau khi xem xong những chứng chỉ này, áp lực trong suy nghĩ của họ lập tức tan biến, điều này tiến thêm một bước chứng minh rằng Pháp Luân Công Trung Quốc là một tổ chức Hiệp hội hợp pháp đã đăng ký với quốc gia, và việc tổ chức lớp học Pháp Luân Công trên toàn quốc cũng hoàn toàn hợp pháp.

Sau đó bộ phận báo chí của Thép Lăng đã tiến hành phỏng vấn Sư phụ, ký giả Tiểu Hồ đã viết một bài báo cáo với hình minh họa trên tờ “Báo Thép Lăng”. Tiếp theo đó, Liên đoàn Lao động Thép Lăng, Bộ phận Báo chí Thép Lăng, Bộ phận Tư pháp Thép Lăng đã lần lượt xem qua các bản sao Giấy chứng nhận và tư chất có liên quan đến Pháp Luân Công và Sư phụ Lý Hồng Chí, điều này khiến cho vị lãnh đạo hệ thống chính trị ấy không thể phàn nàn thêm bất cứ điều gì nữa.

5. Máy ảnh không thể chụp ảnh

Khi Sư phụ lên lớp đã nhấn mạnh trước với học viên rằng, phải tập trung tinh lực nghe giảng, không được chụp ảnh Sư phụ. Chỉ cho phép Liên đoàn Lao động Thép Lăng sắp xếp người chuyên môn thực hiện việc chụp ảnh và quay video tại hội trường, những nhân viên khác bao gồm cả học viên đều không thể chụp ảnh trong khi Sư phụ giảng bài, nếu không nghe lời nhắc nhở, thì dẫu có chụp cũng không chụp được hình ảnh nào hết.

Khi bắt đầu lớp học, đặc biệt là ngày thứ nhất, một số học viên không có coi trọng lời của Sư phụ, một số khác cũng không tin, vô cùng thất lễ đứng ngay chính giữa bục giảng mà chụp ảnh lúc Sư phụ đang giảng. Khi ấy, đèn flash và âm thanh bấm chụp tách tách của máy ảnh vừa ảnh hưởng đến các học viên đang chăm chú lắng nghe vừa ảnh hưởng đến Sư phụ giảng bài.

Mỗi lần xảy ra tình huống như vậy, Sư phụ đều đề nghị họ ngưng chụp, bảo rằng việc làm này của cá nhân học viên đã gây ảnh hưởng đến trật tự lớp học. Ngài đặc biệt nhắc nhở, phàm đã không cho phép thì dẫu có tự ý chụp trong hội trường, thì máy ảnh của chư vị cũng chụp không ra ảnh nào đâu!

Khi Sư phụ góp ý, ban đầu có rất nhiều người không tin, nhưng thực tế đã được chứng minh, hễ ai tự ý chụp đều không chụp được bất kỳ một tấm ảnh nào. Ví như có một vị học viên đến từ Cục Quản lý thủy sản Cẩm Châu, học viên này ngồi ở hàng thứ ba trong hội trường và đã tự ý chụp ảnh vài lần. Nhưng đến ngày hôm sau mang máy ra tiệm ảnh để rửa, mới phát hiện trong cuộn phim không có lưu lại bất kỳ hình ảnh nào hết, có như vậy mới khiến anh ấy hoàn toàn tín phục.

6. Sư phụ vẽ lại chính xác tượng nữ Thần trên núi Hồng Sơn

Khi Sư phụ Lý Hồng Chí tổ chức lớp học ở Thép Lăng, về cơ bản, Ngài chỉ giảng Pháp dạy công vào buổi tối, và không có nhiều hoạt động vào ban ngày. Trong thời gian này, Liên đoàn Lao động Thép Lăng từng mấy lần mời Sư phụ đi đến suối nước nóng, nhưng lần nào Sư phụ cũng lịch sự cảm ơn và từ chối. Tuy nhiên, khi họ đề xuất đi tham quan di chỉ văn hóa Hồng Sơn Ngưu Hà Lương ở Lăng Nguyên, thì Sư phụ rất vui vẻ đồng ý.

Sáng ngày 25 tháng 2, Sư phụ đến di chỉ văn hóa Hồng Sơn. Bởi vì khi ấy Phòng triển lãm di chỉ văn hóa Hồng Sơn đóng cửa, nên chỉ có thể quan sát một chút trên đỉnh núi cái gọi là đài đất và đài tế tự. Đơn giản là sau khi xem một vòng, không có ai giới thiệu cho Sư phụ tình hình tổng quan của khu văn hóa Hồng Sơn, lúc này Sư phụ bèn nói đây là những di chỉ còn sót lại của xã hội mẫu hệ cách đây 5.500 năm đến 7.000 năm. Rồi Ngài ngồi xuống, dùng một thanh cây vẽ lại hình tượng nữ Thần cho mọi người xem, tóc của nữ Thần chải qua bên phải, mắt rất to. Sư phụ còn vẽ một khung hình thang, để giải thích với mọi người về địa thế địa hình ở khu vực này, về kinh tế và phục sức của nhân loại thời xưa ấy v.v. Cùng nhiều tình huống khác nữa. Những điều này, từ hình dáng và cấu tạo của di chỉ Hồng Sơn cùng hình ảnh nữ Thần Hồng Sơn, tất cả đều vô cùng tương thích với Phòng triển lãm văn hóa Lăng Nguyên.

Sư phụ đã vén mở tấm màn bí mật về văn hóa Hồng Sơn và vẽ ra bức tượng nữ Thần khiến cho mọi người trong chuyến tham quan cảm thấy kỳ lạ vô cùng.

7. Truyền thuyết cổ được xác minh

Sư phụ nói với chúng tôi rằng, có người tu đạo trong núi ở Lăng Nguyên, đã tu hơn 3.000 năm, nhưng chư vị đừng tìm cô ấy, dù chư vị có tìm cũng không thấy được. Chúng tôi nghe xong cảm thấy rất kỳ lạ, bởi vì truyền thuyết này đã được cổ nhân lưu truyền ở Lăng Nguyên. Tuy nhiên, dưới sự đầu độc của thuyết vô Thần từ Trung Cộng, con người ngày nay đều coi đó là chuyện hài mà thôi. Lời của Sư phụ đã xác minh tính chân thật cho truyền thuyết cổ xưa này.

8. Học viên Giáp: Bệnh nhân ung thư thời kỳ cuối đã hồi sinh từ trong tuyệt vọng

Năm nay tôi 73 tuổi, từ nhỏ cơ thể đã yếu nhược và nhiều bệnh. Sau khi trưởng thành, tôi kết hôn và làm dâu nhà chồng, gia đình đông người nên tôi phải làm việc rất cực nhọc, lại bị bắt nạt, dẫn đến thân thể đầy bệnh. Năm 1991, tôi cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực, thiếu máu nặng, nên tôi đến Bệnh viện Thừa Đức kiểm tra, khi bác sỹ vừa nhìn thấy tấm phim chụp liền bị sốc và nói: Bệnh nghiêm trọng quá, là ung thư vú giai đoạn hai. Bệnh tiến triển quá mức bên ngực phải, còn bên trái đã bị ung thư, các tế bào ung thư lan rộng như một con cua lớn bám chặt vào vùng ngực tôi, còn có một vòng tròn nhỏ xung quanh. Thời điểm ấy Bệnh viện Thừa Đức không thể làm phẫu thuật, chỉ còn cách đến Thẩm Dương để làm phẫu thuật cắt bỏ. Bác sỹ nói với người nhà rằng: Sống nhiều nhất là không quá ba năm. Tôi vô cùng chán nản, không biết bản thân sẽ ra đi vĩnh viễn vào ngày nào đây.

Đến tháng 1 năm 1994, tôi đến nghe thử “Lớp truyền thụ Pháp Luân Công đầu tiên ở Thép Lăng”. Bắt đầu là bài báo cáo khí công của Sư phụ, tôi cảm thấy Sư phụ giảng quá hay, tôi càng nghe càng muốn nghe, càng nghe càng thấy thoải mái. Trong tâm nghĩ: Vị khí công sư này đến từ đâu nhỉ, rõ ràng là một vị Phật từ trên cao giáng xuống đây rồi. Tôi bước ra từ lớp học, thân thể nhẹ nhàng và vô cùng sảng khoái. Đến buổi học thứ ba, tôi không cần người nhà đưa đi nữa, tôi tự đi được, tự về được, điều này khiến tôi đặc biệt vui sướng và không thể diễn tả bằng lời. Từ trong Pháp lý của Sư phụ giảng, tôi hiểu được bệnh kia rốt cuộc là chuyện gì, tôi vâng lời Sư phụ, chiểu theo “Chân-Thiện-Nhẫn” mà làm, và tôi cũng bỏ hết thuốc. Pháp mà Sư phụ giảng quá tốt, tôi cảm thấy nghe một lần không đủ. Nên nhờ sự ủng hộ của gia đình, tôi liên tiếp tham gia sáu lớp học của Sư phụ ở các nơi như: Lăng Nguyên, Cẩm Châu, Đại Liên, Cáp Nhĩ Tân và Trường Xuân. Trải qua 20 năm, nhờ sự bảo hộ của Sư phụ, tôi luôn bước đi ổn định và vững chắc trên con đường tu luyện, chiểu theo “Chân-Thiện-Nhẫn” mà tu tâm tính, đề cao tầng thứ.

9. Học viên Ất: Chỉ một câu nói của Sư phụ đã chữa lành chân cho tôi

Vào ngày 31 tháng 12 năm 1993, trong lúc đạp xe, tôi bất cẩn bị ngã và gãy chân, toàn bộ chân bị sưng, khi ấy biết Sư phụ sắp đến Thép Lăng truyền Pháp, tôi đã rất lo lắng. Buổi tối ngày 21 tháng 2 năm 1994, tôi nhẫn chịu cơn đau và đi đến trước cổng khách sạn đón Sư phụ. Thời điểm đó chị Lưu, đệ tử đi cùng Sư phụ, đã hỏi tôi rằng: Anh bị sao thế? Tôi bèn kể vắn tắt một chút về tình trạng của bản thân. Chị Lưu nói: Anh tĩnh lại một chút nhé. Một lúc sau, tôi cảm thấy như có một cái gì đó “xoạc” từ đầu xuống đến chân, rồi tôi cảm thấy vô cùng thoải mái, có thể động đậy được chân mà không đau lắm. Sư phụ truyền Pháp đến ngày thứ ba, nhìn thấy tôi vẫn khập khiễng bước đi với cây gậy, Ngài hỏi tôi thế nào rồi, tôi lại nói một lần nữa tình trạng của mình, Sư phụ nói: “Con nhảy, nhảy lên xem.” Tôi vâng lời Sư phụ, và nhảy lên, càng nhảy càng thoải mái, giống như đang cưỡi mây đạp gió vậy, chân không còn đau cũng không khập khiễng nữa, tôi vô cùng vui sướng.

Sư phụ bình dị dễ gần, diện mạo tường hòa, để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc khó quên. Khi chúng tôi được dùng bữa cùng Sư phụ, thỉnh thoảng Ngài gắp thức ăn cho chúng tôi, còn tặng cho mỗi người chúng tôi một tấm danh thiếp, và tôi vẫn còn giữ cho đến ngày hôm nay.

10. Học viên Bính: Ân Sư vĩnh viễn khó quên

Nhà tôi có bốn người, hai đứa con còn đi học, vợ thì bệnh nặng, cô ấy nằm liệt giường quanh năm, thỉnh thoảng thần trí không tỉnh táo, cô ấy còn bỏ ăn mấy ngày liền. Chỉ có một mình tôi đi làm, vừa nuôi gia đình, vừa phải đưa vợ đi chữa bệnh.

Khi Sư phụ đến Thép Lăng truyền Pháp, tôi đã nhìn thấy hy vọng, nên tôi đưa cả nhà đến nghe Pháp. Sau khi buổi học thứ nhất kết thúc, Sư phụ đến trước mặt tôi nói: “Gia đình con khó khăn, sẽ hoàn lại học phí của vợ con, nhưng cho phép con đưa cô ấy đến lớp nghe giảng.” Rồi Sư phụ nhắc lại ba lần rằng, nhất định phải đến nghe Bài giảng thứ ba nhé, điều này khiến chúng tôi vô cùng cảm động.

Nhưng đến Bài giảng thứ ba thì cô ấy không thể đến được. Sau khi kết thúc Bài giảng thứ tư, tôi vẫn phải dùng xe đạp đẩy cô ấy về nhà với sự giúp đỡ của hai con nhỏ. Khi cả nhà chúng tôi chuẩn bị ra về, vừa đi đến cổng hội trường, thì gặp Sư phụ đang bước nhanh về phía chúng tôi, lúc đến trước mặt, thì Ngài không nói gì mà chỉ nhìn cô ấy. Sau khi chúng tôi về đến nhà thì vợ bắt đầu ói liên tục không dứt, cô ấy ói ra toàn là máu và mủ. Ngày hôm sau, cô ấy bắt đầu có thể ăn được đôi chút, cũng không nằm liệt giường nữa, thân thể chuyển biến rõ rệt.

Khi lớp truyền Pháp kết thúc, chúng tôi đến thăm Sư phụ, trước lúc rời đi, Sư phụ gọi tôi đến và nói: “Con đợi một chút nhé.” Sau đó Ngài đi vào trong phòng, mang ra một quả quýt và giữ nó trong lòng bàn tay một chút rồi đưa cho tôi và nói: “Con hãy cầm về cho vợ của con ăn nhé.” Tôi đã mang quả quýt ấy về nhà đưa cho vợ, cô ấy đón nhận và ăn hết, ngay cả vỏ cũng không bỏ đi, dường như cô ấy hiểu rằng đây là món quà của Sư phụ ban cho. Kể từ đó, cô ấy có thể ăn uống trở lại bình thường, cơ thể cũng khỏe lên mỗi ngày. Cả gia đình chúng tôi không biết phải cảm tạ ân Sư phụ như thế nào, thật là không thể diễn tả hết bằng lời.

Thông qua lớp giảng Pháp của Sư phụ, tôi hiểu được rất nhiều đạo lý, tâm tính cũng đề cao lên từng chút một. Có một lần tôi đang luyện công, vợ chạy ào đến khiến tôi ngã xuống đất, lần này tôi giữ vững tâm tính, không đánh cũng không mắng vợ, lúc nằm ở đó nghĩ: Do tôi hại mình, hại mình quá nhiều mà, nên bây giờ tôi phải trả cho mình. Và tôi không động tâm. Lúc ấy, tôi nhìn thấy Sư phụ đến trong tư thế đang ngồi đả tọa, Ngài dùng tay khẽ vỗ vỗ lên đầu tôi rồi rời đi.

Một lần nọ, con dâu đột nhiên ném một chiếc giày, không ném trúng tôi, ném đi ném lại mấy lần cũng không có trúng người tôi. Khi ấy tôi giữ vững tâm tính, ngồi đả tọa bất động, bỗng nhiên trong tâm cảm nhận có một dòng mật ngọt và thơm chảy xuống đến tận đan điền.

Còn lần khác, trong lúc tôi đang ngồi đả tọa thì nhìn thấy một người đầu bù tóc xõa truy đuổi tôi, và tôi bay lên, bay lên rất cao, rất cao…

11. Học viên Đinh: Sư phụ đã lấy đi phụ thể trên thân tôi

Vào hai tháng trước khi Sư phụ đến Thép Lăng truyền Pháp, tôi đến nhà đồng nghiệp và quay về thì cảm thấy trong người đặc biệt khó chịu, ăn không nổi cơm, ngủ không thẳng giấc. Người nhà đưa tôi đến bệnh viện ở Thẩm Dương và Bắc Kinh để khám nhưng không khỏi. “Sau khi xem hương” thì nói rằng tôi bị phụ thể, chính cái thứ ấy đang làm loạn. Tôi rất đau khổ, thậm chí không thể đi làm. Tôi nằm liệt trên giường không dậy nổi, cho đến lúc Sư phụ đến Thép Lăng truyền Pháp, khi tôi nghe đến Bài giảng thứ ba, tôi cảm thấy cơ thể thoải mái dần lên. Về nhà nằm trên giường, không biết sao trong lồng ngực lúc ấy đập mạnh dữ dội 3 tiếng “bong bong bong” khiến tôi giật mình tỉnh giấc, khi đó tôi mới phát hiện ra là mình đang ngủ. Sau khi lồng ngực đập mạnh như vậy, cơ thể tôi trở nên thoải mái hơn bao giờ hết. Sau đó, tôi bắt đầu có thể ăn cơm, có thể ngủ ngon.

Về sau, tôi liên tiếp tham gia 4 lớp học của Sư phụ, cơ thể cũng dần khỏe mạnh hẳn lên. Trong khi nghe Sư phụ giảng Pháp, tôi biết rằng phụ thể trên thân thể tôi đã được Sư phụ lấy đi, cả gia đình chúng tôi đều vô cùng cảm động và tri ân cứu mạng của Sư phụ. Kể từ đó, chúng tôi kiên tu Đại Pháp cho đến tận hôm nay.

12. Học viên Mậu: Bệnh nan y không cánh mà bay

Tôi mắc chứng giãn khí quản trong nhiều năm, thường ho và ho ra máu. Bác sĩ nói là vô phương cứu chữa, rằng ai mà chữa khỏi được cho tôi thì hãy nói cho bác sĩ biết danh tính của người ấy nhé. Uống thuốc không hết, tôi chuyển sang khí công, và đã học qua mấy loại khí công nhưng cũng không thấy có tiến triển. Về sau tôi nghe nói về Pháp Luân Công, nói rằng công pháp này tốt như thế, như thế, nên tôi ôm trong lòng tâm lý xem thử tốt ra sao mà đi mua vé.

Buổi thứ nhất, Sư phụ báo cáo về khí công, Sư phụ yêu cầu chúng tôi nhắm mắt lại và nghĩ về bệnh của bản thân. Vậy là tôi nghĩ đến chứng giãn khí quản của mình, trong nháy mắt tôi cảm thấy bàn tay to lớn của Sư phụ chộp cứng và lôi ra một thứ gì đó từ lồng ngực tôi, ngay lập tức tôi cảm nhận được sự thoải mái vô cùng. Sau đó, khi tôi xem lại hai lần băng video giảng Pháp của Sư phụ, mỗi lần xem đến đoạn Sư phụ yêu cầu chúng tôi nghĩ về một căn bệnh của bản thân, tôi vẫn cảm nhận được bàn tay to lớn của Sư phụ chộp cứng và lôi ra một thứ gì đó từ lồng ngực tôi, vẫn cảm thấy hết sức thoải mái.

Từ đó tôi không còn ho nữa, cũng không ho ra máu nữa. Trải qua một khoảng thời gian, một hôm, khi tôi đang đi làm, bỗng ho một trận dữ dội và còn ho ra máu nữa. Lúc này tôi ngộ rằng đây là tiêu nghiệp, là Sư phụ đang thanh lý thân thể cho tôi, tôi chẳng chút sợ hãi, và ngồi đả tọa bất động, vậy là từ từ dứt cơn ho, cũng không ho ra máu nữa. Hai tiếng sau, tôi thử đứng dậy, và không còn thấy bất kỳ cảm giác khó chịu nào, hơn nữa còn vô cùng thoải mái, và tôi thong thả sải bước về nhà.

Trải qua hơn 20 năm rồi, bệnh giãn khí quản đã biến mất không còn tung tích.

13. Học viên Kỷ: Tôi đã nhìn thấy tiểu Pháp Luân xoay chuyển trong tay

Không biết vì nguyên nhân gì, mà rốn của tôi luôn bị chảy nước và chảy mủ, càng chảy càng nhiều, mỗi lần chảy như vậy có thể lau hết nửa cuộn giấy vệ sinh. Chỉ cần tôi chạm nhẹ đến rốn, thì toàn thân sẽ đau đớn run rẩy và toát mồ hôi khắp người. Bác sĩ nói: Điều này rất nguy hiểm, dễ viêm nhiễm dẫn đến hoại tử ruột, cần phải nhập viện điều trị.

Khi ấy đúng ngay lúc Sư phụ đến Thép Lăng truyền Pháp, vậy là tôi có duyên bước vào giảng đường. Trong buổi báo cáo khí công, Sư phụ nói: Chư vị nhìn vào lòng bàn tay của mình, trong tay mỗi người đều có một tiểu Pháp Luân. Tôi thật sự đã nhìn thấy có một Pháp Luân nhỏ đang xoay chuyển trong tay.

Bên cạnh đó, Sư phụ yêu cầu chúng tôi nghĩ về một chứng bệnh của bản thân, căn bản lúc ấy tôi không nhớ ra vấn đề chỗ rốn của mình, liền cho rằng mình không có bệnh, nên đã nghĩ đến bệnh của một người thân trong nhà. Thuận theo Sư phụ giảng Pháp, vấn đề chỗ rốn của tôi chẳng biết đã lành từ lúc nào không hay, cũng không bao giờ tái phát.

14. Hồi ức của một vị học viên ở Triều Dương

Trước khi tham gia lớp giảng Pháp của Sư phụ, tôi là một người già ốm yếu nhiều bệnh tật. Tôi mắc hơn 10 chứng bệnh, nào là tăng sản xương, teo cơ, bệnh tim, viêm khớp dạng thấp, bạch biến, đau thắt lưng, thị lực kém, đeo mắt kính 200 độ mà cũng chỉ đọc được tiêu đề bài báo mà thôi.

Sau khi tham gia lớp giảng Pháp truyền công lần thứ nhất của Sư phụ, mắt tôi đã khỏe, không cần đeo kính lão nữa, các bệnh khác cũng không cánh mà bay.

Vào ngày 10 tháng 1 năm 1994, Sư phụ được mời đến Thép Lăng mở lớp. Lần này, tôi và cháu nhỏ cùng đến nghe Pháp. Năm ấy cháu 9 tuổi, lá lách không tốt, không ăn được cơm, thường xuyên uống thuốc. Hai ngày đầu tiên đến lớp, Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho cháu tôi, từ đó cháu có thể ăn uống bình thường, cơ thể đặc biệt khỏe mạnh.

Lần này đến nghe Pháp ở Thép Lăng, tôi quen được một vị nữ đồng tu ngoài 60 tuổi, cô ấy vốn là một giáo viên, trong thời kỳ Cách mạng Văn hóa, cô về quê tham gia vào cái gọi là “cải tạo lao động”. Một hôm, trong khi chất đầy xe những bó cao lương, đã chất cao lắm rồi, khó mà chất cao hơn nữa, nhưng người giám sát bên cạnh vẫn cười nham hiểm yêu cầu cô chất thêm lên. Do dùng lực quá mạnh khiến khớp eo của cô bị sai lệch nghiêm trọng, đã tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền trong những năm qua nhưng vẫn không trị khỏi được, cô ấy ở trong trạng thái liệt nửa người.

Năm 1993, cô ấy đã may mắn tham gia lớp giảng Pháp của Sư phụ tại Hội chợ Sức khỏe Phương Đông tại Bắc Kinh, và được Sư phụ tịnh hóa thân thể, kể từ đó, chứng lệch khớp eo của cô đã khỏi và trở lại trạng thái bình thường một cách kỳ diệu. Khi Sư phụ mở lớp giảng Pháp ở Thép Lăng, cô ấy nghe được thông tin nên đã đến tham dự.

(Còn tiếp)


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2015/7/29/313199.html

Đăng ngày 01-08-2020; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share