Bài chia sẻ của Samet Mehmed đến từ Đức

[MINH HUỆ 13-05-2012] Tôi xuất thân từ Bulgaria, và bây giờ đang cư trú ở Đức. Khi tôi sống ở Bulgaria vào năm 2009, lần đầu tiên tôi đã nghe nói về Pháp Luân Đại Pháp. Tôi rất quan tâm tới các nền văn hóa Châu Á và đã tập các môn võ thuật ở trường trung học. Bất kể hoạt động gì mà tôi tham gia hay nơi nào mà tôi đến thì tôi luôn đi tìm những sự giải đáp về tâm linh.

Samet Mehmed

 Tôi cũng học về Trung y. Tôi được biết rằng trong nền văn hóa Châu Á, thuốc chữa bệnh và thiết bị y tế không phải là các phương tiện duy nhất trong việc điều trị bệnh; các yếu tố tinh thần cũng đóng vai trò quan trọng. Do đó, tôi đã bắt đầu quan tâm vào việc đọc sách về những điều huyền bí cổ xưa, và cùng lúc, tôi cũng đọc các tài liệu chuyên viêt về những vấn đề tâm linh. Tuy nhiên, không có cái gì đem đến cho tôi câu trả lời về ý nghĩa của cuộc đời. Vài cuốn sách tôi đọc mang những tín tức xấu, điều này đã khiến tôi chán nản.

Một ngày khi tôi trở về nhà, tôi đã thấy một tờ rơi Pháp Luân Đại Pháp trong hộp thư. Tôi đã có ý định bỏ nó đi, nhưng có sức mạnh bí ẩn đã ngăn tôi lại. Sau khi đọc thông tin, tôi đã tìm kiếm Pháp Luân Đại Pháp trên Internet. Tôi đã dành nhiều giờ trên website, và đã nhận ra rằng tôi không thể bỏ lỡ cơ duyên này. Tôi hoàn toàn được tiếp sức mạnh bởi các bài giảng. Ngay lập tức, một thế giới mới đã mở ra ngay trước mắt tôi, và tôi đã nhận ra rằng Pháp Luân Đại Pháp chính là điều mà tôi đang tìm kiếm suốt cuộc đời mình.

Tôi cũng không biết làm thế nào mà tờ rơi lại ở trong hộp thư của tôi, bởi vì trước đó ở thành phố mà tôi sống không có lấy một học viên Đại Pháp nào. Sau đó tôi đã hiểu được rằng mọi thứ đã được an bài cẩn thận cho tôi.

Sau khi đọc Chuyển Pháp Luân, sự chán nản của tôi đã biến mất, đồng thời, tôi cũng đã tốt nghiệp khóa nghiên cứu của tôi về y học truyền thống của Nhật bản. Vào cuối năm 2009, tôi đã tới Dortmund, Đức, và mua thêm những cuốn sách của Pháp Luân Công. Từ khi tới nước Đức, tôi đã đọc Chuyển Pháp Luân hơn chục lần.

Trong vài tháng đầu, tôi không thể tìm được bất cứ học viên nào; vì vậy tôi đã tập các bài công pháp ở công viên một mình. Vào tháng 8/2010, tôi đã tới điểm tập công ở Dortmund lần đầu tiên. Cả các học viên lẫn điểm tập công đều rất tĩnh lặng và yên bình. Nó dường như điểm tập công là một hòn đảo thanh bình được đặt giữa đại dương náo nhiệt. Từ đó trở đi, mọi việc trong cuộc đời tôi trở nên có ý nghĩa và được tổ chức tốt. Những điều mà tôi đã trải qua trước đây dường như là một cái thang để tôi leo lên và cuối cùng gặp được Pháp. Tôi cũng nhận ra rằng tôi có quá nhiều chấp trước và hết thảy các loại nhân tâm trước khi tu luyện Đại Pháp. Giờ đây tôi đã tìm thấy Đại Pháp hay Đại Pháp của vũ trụ, tôi sẽ tuân theo Đại Pháp để tu luyện bản thân. Giờ đây tôi là một trong những sinh mệnh hạnh phúc nhất trong vũ trụ.

Cuối cùng vào năm 2010 tôi đã xác định được rằng yêu cầu để làm một người tu luyện có nghĩa rằng tôi cần phải tịnh hóa bản thân tại mỗi một tầng. Ngay lập tức tôi đã thôi uống rượu và hút cần sa. Sau đó tôi đã phát hiện ra rằng ngay sau khi tôi nhận thức được mình là một người tu luyện Đại Pháp của vũ trụ và ngay khi tôi có mong muốn loại bỏ những thói quen xấu đi, thì nó thực sự không khó để từ bỏ chúng một chút nào. Tôi cũng đã gặp phải các xung đột với mọi người, điều này đã giúp tôi đề cao tâm tính. Sống trong một môi trường phức tạp với nhiều xung đột thực sự là rất hữu ích. Tôi đã thấy mình biến thành một hòn đảo thanh bình ở giữa đại dương ồn ào và náo nhiệt là như thế nào. Từ đó trở đi, tôi không có bất cứ bệnh tật gì và thân thể tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng. Bởi vì vẫn còn nhiều sinh mệnh đang đợi để được biết sự thật và được cứu độ nên tôi cố gắng hết sức tham gia vào các hoạt động giảng chân tướng.

Tôi muốn chia sẻ về vụ tai nạn ô tô mà tôi gặp phải. Một hôm vào tháng 12 năm 2011, trong lúc tôi đang băng qua đường phố, một chiếc xe ôtô lao rất nhanh tới phía tôi. Lúc đó, có một lực nào đó đã kéo về phía sau khoảng hai bộ, và tôi có thể thấy rằng chiếc xe đáng ra đã có đủ thời gian để dừng lại, nhưng nó vẫn tông vào đầu gối tôi.

Rất nhanh chóng tôi đã nhận thức được việc gì đã xảy ra, và tâm trí tôi rất thanh tỉnh. Tôi đã không tức giận và tôi cũng không sợ hãi; thực sự tôi rất điềm tĩnh. Mọi người dừng lại và nhìn tôi. Người phụ nữ đâm vào tôi thì hoảng hốt và sợ hãi. Bà ấy ngồi bên cạnh chiếc xe của mình, không thể đủ sức để bước ra. Bà ấy không thể làm gì hơn ngoài việc nói đi nói lại nhiều lần,“Tôi xin lỗi” với tôi. Mìm cười với bà ấy, tôi xua tay và nói với bà ấy tôi không sao, và bà ấy cần phải cẩn thận hơn trong tương lai. Sau đó, tôi tiếp tục đi tiếp.

Tôi đã kiểm tra đầu gối của mình sau khi trở về nhà và phát hiện ra rằng chúng không bị đau tí gì. Thực tế, đầu gối tôi thậm chí còn không có bất cứ vết bầm tím nào. Mọi người, gồm cả bố của tôi, đã nói với tôi rằng tôi cần yêu cầu bà kia phải trả cho tôi 1 nghìn Euro cho  vụ tai nạn, nhưng tôi chỉ cười với ý kiến đó.

Còn nhiều điều hơn nữa mà tôi có thể viết ra, nhưng tôi chỉ muốn nói rằng tôi hy vọng càng ngày càng có nhiều người sẽ có đủ cơ duyên để học Đại Pháp và tu luyện một cách chân chính. Tôi tạ ơn Sư Phụ từ sâu thẳm trong tâm của mình.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2012/5/13/欧洲西人新学员的修炼故事-257252.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2012/5/31/133717.html

Đăng ngày: 10– 6 – 2012. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share