Bài viết của Lục Văn

[MINH HUỆ 23-03-2011]

Hiếu thuận với người mẹ mù lòa, đắc phúc báo lớn

Thôi Miện hiếu thuận bẩm sinh, hai mắt của mẫu thân ông đều bị mù, ông bèn chạy chữa khắp nơi, nhưng vô vọng. Thế là ông ở bên cạnh mẫu thân, phụng dưỡng bà 30 năm, vô cùng cung kính, cẩn trọng. Ngay cả tối đến ông cũng không dám cởi mũ và áo khoác, để tiện trở dậy hầu hạ mẫu thân bất cứ lúc nào.

Mỗi khi thời tiết đẹp hay buổi sáng khung cảnh mỹ lệ, ông chắc chắn sẽ dìu mẫu thân ra ngoài dạo chơi, hoặc tới thăm hỏi bạn bè, thân thích, cười cười nói nói với mọi người, để mẫu thân có thể quên đi nỗi thống khổ vì mù lòa.

Sau này, mẫu thân qua đời, Thôi Miện thương tâm tới mức thổ huyết. Suốt đời ông nguyện làm người theo ý nguyện của mẫu thân. Ông yêu thương huynh trưởng, chị gái, giống như yêu kính mẫu thân. Ông coi cháu trai, cháu ngoại như con cái của mình. Bổng lộc có được ông đều chia cho người thân, và nói: “Mẫu thân đã qua đời, ta không còn cách nào biểu đạt lòng hiếu thuận với mẫu thân. Còn nhớ khi người còn tại thế, luôn canh cánh trong lòng thương nhớ 5 người là huynh trưởng, chị gái, các cháu trai và cháu ngoại. Cho nên ta phải hậu đãi họ thật tốt, làm vậy có lẽ có thể an ủi được vong linh của mẫu thân trên thiên thượng!”

Sau này, Thôi Miện làm quan tới chức Trung Thư Thị Lang. Thôi Hựu Phủ, con trai ông trở thành một vị tể tướng hiền minh. Người như Thôi Miện, quả thực là một bậc hiếu tử chân chính! Khi mẫu thân còn tại thế, có thể tận tâm khiến bà sống vui vẻ. Khi mẫu thân qua đời, vẫn có thể hoàn thành được tâm nguyện của bà. Nhưng trên đời cũng có kẻ phú quý, có tiền có thế, nhưng lại đối đãi với anh chị em của mình như người dưng nước lã, thậm chí còn bạc đãi song thân, cha mẹ vợ. Đối diện với một người có lòng hiếu thuận như Thôi Miện, liệu họ có thể không cảm thấy hổ thẹn sao?

Thần giúp hiếu tử, lấy lại đất trồng Hạnh Nhân

Lữ Thăng thời nhà Minh từ nhỏ đã mất mẹ. Ông phụng dưỡng phụ thân vô cùng hiếu thuận. Phụ thân do tuổi cao, nên nửa đêm thường thức dậy đi tiểu, Lữ Thăng bèn ngủ cùng phụ thân, để tiện hầu hạ. Hằng đêm Lữ Thăng đều thức giấc 4, 5 lần, đưa cha già cao tuổi đi tiểu tiện.

Một năm nọ, gặp cảnh binh đao loạn lạc, đạo tặc hoành hành khắp nơi, Lữ Thăng bèn cõng cha, trốn vào trong núi, đi được nửa đường thì gặp đám cướp hung bạo. Nhưng những tên cướp này sớm đã nghe danh hiếu thuận của Lữ Thăng, vô cùng cảm động, nên không gây khó dễ cho hai cha con ông.

Cha của Lữ Thăng bình thường rất thích ăn một loại Hạnh Nhân có vị ngọt. Lữ Thăng vì chuyện này mà còn trồng rất nhiều Hạnh Nhân gần nhà. Nhưng đất trồng Hạnh Nhân sau này lại bị hàng xóm chiếm mất.

Lữ Thăng bất lực, bèn viết một tấu chương, bẩm báo với Thần linh, cầu xin Thần giúp đỡ. Thần linh bèn khiển trách người hàng xóm chiếm đoạt đất trồng Hạnh Nhân của Lữ Thăng, khiến cho người nhà y đổ bệnh, và ra chỉ dụ rằng rằng: “Ngươi hãy ngay lập tức trả lại đất trồng Hạnh Nhân cho hiếu tử Lữ Thăng!” Mãi tới khi người hàng xóm chiếm đất này trả lại đất trồng Hạnh Nhân cho ông, thần linh mới khiến người nhà y lập tức khỏi bệnh.

Trước sảnh nhà hiếu tử mọc cỏ thơm

Lý Quýnh Tú thời nhà Đường sinh ra đã hiếu thuận. Mẫu thân ông xuất thân nghèo hèn, vợ ông lại xuất thân phú quý, không nguyện ý hiếu thuận với mẹ chồng, và thường trách mắng tì nữ trong nhà. Mẫu thân ông nghe thấy, trong lòng rất không vui.

Lý Quýnh Tú dạy dỗ vợ, muốn nàng ta khoan dung, nhân hậu và hiền thục hơn, nhưng nàng ta không làm được. Lý Quýnh Tú bèn bỏ vợ. Có người hỏi ông: “Rốt cuộc là vì chuyện gì, mà ông lại bỏ vợ?”

Ông nói: “Mục đích ta lấy vợ là muốn thê tử phụng dưỡng mẫu thân! Nhưng nàng ta không thể vui vẻ đối đãi với kẻ dưới, lại càng không muốn tận tâm tận lực phụng dưỡng mẹ chồng. Vậy thì, một người con dâu như vậy, sao có thể giữ nàng ta lại trong nhà?”

Tấm lòng hiếu thuận của Lý Quýnh Tú đã cảm động trời xanh. Vì vậy trước sảnh nhà ông mọc lên cỏ thơm. Đường Trung Tông biết chuyện, bèn vì chuyện này mà hạ chiếu, khen ngợi đức hiếu thuận của ông.

Thiếu nữ Tào Nga nhảy sông cõng cha

Thời nhà Hán, tại huyện Thượng Ngu, tỉnh Chiết Giang, có một cô gái tên gọi Tào Nga. Phụ thân nàng là Tào Hu, là một thầy mo. Vào ngày 5 tháng 5 Tết Đoan Ngọ năm đó, ông chèo thuyền ra sông nghênh đón Thần linh, không may bất cẩn ngã xuống sông mà chết đuối.

Năm đó Tào Nga mới 14 tuổi, nàng chạy dọc bờ sông, tìm thi thể của cha, nhưng tìm hoài không thấy. Tào Nga bèn ngồi bên bờ sông khóc bảy ngày bảy đêm, sau đó nhảy xuống sông. 5 ngày sau, Tào Nga cõng thi thể của cha, thi thể hai người cùng nổi trên mặt sông.

Người ở gần xa nhìn thấy cảnh tượng này, đều vô cùng chấn động. Độ Thượng, huyện lệnh huyện Thượng Ngu, vì chuyện này mà dâng tấu lên triều đình. Hoàng đế vì vậy mà hạ chiếu biểu dương đức hiếu thuận của Tào Nga, và lập một đền thờ nàng bên sông.

Tới nay, Tào Nga vẫn được người đời bái lạy, kính ngưỡng.

Thượng đế ban thưởng cho Ngô hiếu phụ

Ngô hiếu phụ (người phụ nữ hiếu thuận họ Ngô) thời nhà Tống, chồng mất sớm, lại không có con. Nhưng nàng hầu hạ mẹ chồng vô cùng hiếu thuận. Mẹ chồng tuổi cao, hơn nữa mắt lại có bệnh, nghĩ tới con dâu cô độc một mình, bèn tìm một người con nuôi, gả cho nàng.

Ngô hiếu phụ khóc lóc nói với mẹ chồng rằng: “Từ xưa tới nay, liệt nữ không thờ hai chồng. Con đương nhiên nên dốc sức hầu hạ mẹ, xin mẹ yên tâm.”

Ngô hiếu phụ làm những công việc chân tay nặng nhọc cho nhà hàng xóm, kiếm chút tiền nuôi mẹ già. Thi thoảng có người tặng nàng đồ ăn ngon, nàng bèn mang về nhà cho mẹ chồng ăn. Một lần nọ, nàng nấu cơm chưa chín, thì mẹ của người hàng xóm có việc gấp, gọi nàng qua giúp. Mẹ chồng lo rằng cơm nấu quá lâu, sẽ bị cháy, bèn cho cơm vào trong hộp. Nhưng vì mắt nhìn không rõ, trên thực tế lại đổ cơm vào trong thùng rác.

Ngô hiếu phụ về nhà, nhìn thấy cũng không hỏi, mà vội vàng sang nhà hàng xóm xin ít cơm cho mẹ chồng ăn. Sau đó nàng dùng nước rửa sạch cơm bẩn, nấu lại để mình ăn.

Một hôm, nàng đột nhiên mơ thấy: Hai vị đồng tử mặc màu áo thiên thanh, cưỡi mây tới, đến trước mặt nàng, trong tay cầm thẻ bài nói rằng: “Chúng ta phụng ngọc chỉ của Thượng đế, tới triệu mời Ngô hiếu phụ tấn kiến.”

Ngô hiếu phụ đến gặp Thượng đế, Thượng đế nói với nàng rằng: “Ngươi chỉ là một phụ nữ nông thôn, lại có thể nhọc nhằn, tận tâm phụng dưỡng mẹ chồng, quả thực khiến người khác phải kính trọng! Do vậy ta thưởng cho ngươi một nghìn quan tiền, mang về phụng dưỡng mẹ chồng. Từ nay về sau, ngươi sẽ không bao giờ phải làm việc chân tay nặng nhọc vất vả, kiếm tiền nuôi gia đình nữa.” Nói rồi lệnh cho hai tiểu đồng áo xanh đưa Ngô hiếu phụ về nhà.

Ngô hiếu phụ vừa tỉnh giấc, thì phát hiện thấy trên đầu giường quả nhiên có một nghìn quan tiền. Hơn nữa hễ dùng hết đầu giường lại xuất hiện một nghìn quan tiền khác, tuần nào cũng vậy, không hề dứt!

(Những chuyện trên đều trích dẫn từ cuốn “Tập phúc tiêu tai chi đạo”)


Bản tiếng Hán:http://big5.minghui.org/mh/articles/2011/3/23/古代孝親故事-237986.html

Đăng ngày 28-04-2020; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share