Bài viết của phóng viên Minh Huệ ở Thiên Tân

[MINH HUỆ 06-10-2018] Trong lần bà Quách Thành Như bị bắt giữ cách đây ba tháng, khi quản giáo nhìn thấy bà, anh ta liền lớn tiếng hỏi: “Bà vẫn nhận ra tôi chứ?” Lúc này đầu óc bà Quách trống rỗng. Thấy bà đờ đẫn, viên quản giáo này liền quát tháo: “Bà nghĩ bà thông minh ư? Chúng tôi sẽ tẩy não bà, xóa sách ký ức của bà.”

Tháng 4 năm 2000, khi bà Quách bị kết án hai năm lao động cưỡng bức vì từ chối từ bỏ Pháp Luân Công. Sau đó bà biết rằng bà đã bị cảnh sát bức hại bằng thuốc trong khi bức thực bà, nó hủy hoại hệ thần kinh trung ương của bà và khiến bà bị mất trí nhớ tạm thời.

Pháp Luân Công, hay còn gọi là Pháp Luân Đại Pháp, là một pháp môn tu luyện cả tâm lẫn thân dựa trên tiêu chuẩn Chân – Thiện – Nhẫn. Pháp môn này đã bị chính quyền Cộng sản Trung Quốc bức hại từ tháng 7 năm 1999.

2018-10-5-200912-0--ss.jpg

Bà Quách Thành Như

Hơn 18 năm qua, bà Quách, một cư dân 54 tuổi ở Thiên Tân, đã hết lần này đến lần khác bị bắt giam vì kiên định đức tin của mình. Bà bị kết án lao động cưỡng bức lần hai vào năm 2002 với thời gian thụ án 1,5 năm. Hai lần bà bị kết án tù vào tháng 9 năm 2004 và tháng 12 năm 2009, mỗi lần ngồi tù 4 năm.

Bà Quách bị bắt giữ gần đây nhất vào ngày 25 tháng 8 năm 2017, sau đó, bà bị kết án 5 năm tù và phạt tiền 5.000 tệ vào tháng 7 năm 2018. Bởi bà vẫn đang trong quá trình phục hồi từ những thương tổn do bị bức thực bằng thuốc không rõ nguồn gốc trong các lần bị bắt giữ trước đó, nên gia đình bà lo sợ rằng sẽ có điều bất trắc xảy ra trong khi bà bị cầm tù lần mới nhất này

Hàn gắn lại một gia đình tan vỡ

Bà Quách bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công từ đầu năm 1998. Thời điểm đó bà kinh doanh ảnh cưới khá phát đạt trong một trung tâm thương mại sầm uất ở Thiên Tân. Mặc dù bà dư giả tài chính, nhưng hôn nhân của bà lại đang có nguy cơ tan vỡ. Chồng bà trách rằng bà không quan tâm đến ông ấy và cuối cùng ông ấy đã ngoại tình.

Đọc cuốn sách “Chuyển Pháp Luân”, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp, đã khiến bà Quách và gia đình bà có bước ngoặt to lớn. Bà đồng tình với tiêu chuẩn Chân – Thiện – Nhẫn và nhận ra tầm quan trọng của việc biết nghĩ cho người khác. Khi tâm tính của bà đề cao, bà đã không còn oán hận chồng đã phản bội bà và bắt đầu quan tâm chăm sóc cho chồng và chăm lo nhà cửa chu toàn.

Nhận ra những thay đổi ở vợ mình, chồng bà đã hỏi bà chuyện gì đã xảy ra. Bà Quách nói với chồng về Pháp Luân Công và ông rất ấn tượng về pháp môn. Ông ấy nói: “Môn tu luyện này có thể thay đổi em như thế – nó hẳn phải rất tốt. Hãy kiên trì tập luyện!“ Gia đình bà Quách đã được hàn gắn và mọi người đều rất hạnh phúc về sự khởi đầu mới này.

Bị bức hại bằng thuốc trong lần đầu bị giam giữ ở trại lao động

Bà Quách bị bắt tại Thượng Hải vào cuối tháng 1 năm 2000. Sau gần hai tháng trong trại tạm giam, bà bị giam giữ hai năm trong Trại Lao động Cưỡng bức Thanh Phổ. Trong tháng 5 năm 2000, mỗi ngày lính canh tù đều treo bà lên cao ở hành lang để tra tấn bà từ 5 giờ sáng cho đến nửa đêm mỗi ngày. Chưa đầy một tháng, chân bà sưng vù khiến bà không còn mang vừa giầy nữa, tay bà cũng sưng lên như hai ổ bánh mỳ.

Sau đó, lính canh tù bức thực bà qua đường mũi. Ban đầu bà không hề biết rằng họ đã bỏ thuốc phá hủy thần kinh vào sữa. Nhưng trong mỗi lần bức thực, lính canh đều hỏi bà nhiều câu hỏi, ví như con trai bà tên gì và địa chỉ nhà bà, và cẩn thận quan sát phản ứng của bà. Ngoài ra, có người còn được giao nhiệm vụ ghi chép lại nhất cử nhất động của bà, trong đó có cả thời gian bà đi vệ sinh và lúc nào bà nói gì.

Việc bức thực như vậy diễn ra trong một tháng. Khi lượng thuốc đưa vào cơ thể bà ngày một nhiều, phản ứng của bà chậm dần và trông bà đờ đẫn. Cuối cùng, bà không nói năng gì được, hàng ngày chỉ khóc lóc và choáng váng. Bà làm những gì người khác bảo. Khi lính canh tù hỏi bà muốn ăn gì, đầu óc bà trống rỗng và chỉ lẩm bẩm rằng bà không biết.

Trong những ngày đó bà Quách không thể suy nghĩ, viết, hay bày tỏ gì đó. Bà thậm chí còn không biết cười. Một hôm, một tù nhân đã đưa cho bà một cuốn sách để bà đọc nó. Bà há miệng ra một lúc, nhưng không nói ra được chữ nào. Thấy tình huống này, tù nhân và các học viên khác trong cùng buồng giam đã khóc vì thương cảm. Bà nhìn họ và không hiểu vì sao họ lại khóc.

Năm đó bà Quách 36 tuổi. Trước bức hại, bà là một phụ nữ trẻ đẹp và khỏe mạnh. Nhưng thuốc phá hủy thần kinh đã khiến bà từ một nữ doanh nhân hiểu biết trở thành một người bộ dạng đần độn và không có khả năng nhận thức hay ghi nhớ.

Khi bà mãn hạn giam giữ ở trong trại lao động vào ngày 31 tháng 3 năm 2002, cảnh sát Hà Tây đã tới Thượng Hải đón bà và giam giữ bà trong một đồn cảnh sát ở Thiên Tân. Cảnh sát thẩm vấn bà trong suốt buổi sáng, họ luân phiên hỏi bà về mọi thứ, từ Pháp Luân Công đến cuộc sống hàng ngày của bà. Bà chỉ có thể lẩm bẩm ba từ “Tôi không biết”. Bất chấp tình trạng đáng lo ngại đó của bà, cảnh sát vẫn đưa bà tới một trung tâm tẩy não trong Trại Lao động Cưỡng bức Bản Kiều và giam giữ bà ở đó 50 ngày. Họ cũng tống tiền 12.000 tệ cơ quan, nơi bà làm việc trước khi ra kinh doanh riêng, để trang trải chi phí tẩy não.

Khi chị gái đến đón bà vào ngày 29 tháng 4, bà đã không thể nói năng gì và mất phương hướng. Bà có thể ăn nhưng không nhận thức được mùi vị của đồ ăn. Khi bà ra ngoài thì phải có người đi cùng, nếu không, bà sẽ đi lạc và không biết đường về nhà.

Bị cưỡng ép ly hôn trong khi bị giam giữ trong trại lao động lần hai

Bà Quách bị bắt tới đồn cảnh sát địa phương vào mùa hè năm 2002. Tiếp đó, hơn 10 cảnh sát đã cố gắng ép bà ly hôn. Bà không phối hợp.

Cảnh sát của Đồn Cảnh sát Đường Hữu Nghị bắt giữ bà vào ngày 6 tháng 11 năm 2002, và đưa bà tới một trung tâm tẩy não. Chín ngày sau, họ chuyển bà tới trại tạm giam Hà Tây, rồi lại chuyển bà tới trại lao động và bị giam giữ ở đó 18 tháng.

Tháng 8 năm 2003, chồng bà Quách cùng với thẩm phán và thư ký tòa án đã tới gặp bà để giải quyết ly hôn. Chồng bà được trao quyền nuôi con. Nhà của bà Quách vốn được mua từ tiền lãi do bà kiếm được từ hoạt động kinh doanh của mình cũng bị tòa án trao cho chồng bà sở hữu.

Tiếp tục bị bức hại bằng thuốc khi bị cầm tù

Không bao lâu sau khi bà Quách mãn hạn án lao động cưỡng bức, bà lại bị bắt giữ. Bà bị kết án 4 năm tù vào tháng 9 năm 2004. Theo đó, tháng 12 năm 2009, bà bị kết án 4 năm tù lần hai. Cả hai lần bà đều bị tuyên thụ án tại Nhà tù Nữ Thiên Tân.

Khi bà Quách tuyệt thực phản đối việc bị cầm tù, lính canh tù đã chỉ đạo tù nhân bức thực bà. Vì bà bị bức thực hơn một tháng trong lần bắt giữ đầu tiên năm 2000, xoang mũi của bà vẫn còn bị xưng phồng. Nhưng lính canh tù và tù nhân vẫn cố gắng thọc một chiếc ống nhựa cứng và dày vào trong mũi bà, khiến bà bị đau đớn cùng cực. Sau nhiều lần cố gắng nhưng không đưa được chiếc ống vào, họ đã bóp mũi khiến bà phải mở miệng. Sau đó họ bức thực bà qua đường miệng. Đôi khi họ kéo bà tới một ban công nhỏ không có camera an ninh để bức thực bà ở đó.

Lúc đó, bà Quách chỉ nặng khoảng 30kg. Tra tấn kéo dài, hết lính canh tù đến tù nhân, khiến bà đau đớn cực về thể xác cực độ, cùng với áp lực tinh thần quá mức, lại thêm thuốc phá hủy thần kinh, khiến bà bị suy sụp tinh thần. Thỉnh thoảng bà hét lên giận dữ và điên loạn, đôi khi còn lột bỏ hết quần áo ngoài và la hét om sòm.

Tháng 3 năm 2011, bởi bà Quách từ chối viết báo cáo tư tưởng tháng, lính canh tù liền đưa bà tới một phòng chứa đồ, ở đó, năm cảnh sát đã thẩm vấn bà. Quản lý phân trại đã quát tháo bà. Khi bà Quách muốn đi vệ sinh và yêu cầu được sử dụng nhà vệ sinh, người quản lý này không cho phép.

Bà Quách chất vấn: “Sử dụng nhà vệ sinh là nhu cầu căn bản, bà cũng là phụ nữ mà. Tại sao tôi lại không được dùng?” Sau đó người quản lý này đã xịt hơi cay vào mắt bà, khiến bà không nhìn thấy gì trong hơn 30 phút vì nước mắt cứ trào ra nhòa hết mặt bà.

Lần bắt giữ gần đây nhất và là lần cầm tù thứ ba

Bất chấp những khổ nạn mà bản thân phải nếm trải, bà Quách không bao giờ dao động đức tin của mình, bởi không có luật nào ở Trung Quốc quy định Pháp Luân Công là phạm pháp. Chỉ vì bà cố gắng thực hiện quyền tự do tín ngưỡng theo hiến pháp mà lại bị cảnh sát bắt giam một lần nữa vào ngày 25 tháng 8 năm 2017. Sau đó hai tuần, bà bị chuyển sang diện tạm giam hình sự vào ngày 7 tháng 9.

Tòa án Hà Tây đã lên lịch xét xử bà vào ngày 01 tháng 12 năm 2017, nhưng họ đã hủy bỏ nó vào phút chót. Luật sư của bà đã sớm biết rằng lính canh ở trại tạm giam đã gặp rắc rối khi cố gắng cưỡng chế bà Quách vào xe cảnh sát, vì bà kiên quyết cự tuyệt đến phòng xử án.

Cuối cùng, bà Quách bị xét xử ngay tại trại tạm giam Hà Tây vào ngày 29 tháng 3 ăm 2018. Chỉ có luật sư của bà được phép tham dự phiên xét xử. Bà nói với thẩm phán rằng không có gì sai khi bà chiểu theo tiêu chuẩn Chân – Thiện – Nhẫn để làm một người tốt. Luật sư cũng biện hộ vô tội cho thân chủ của mình và khẳng định rằng tự do tín ngưỡng là quyền được Hiếp pháp Trung Quốc bảo hộ.

Một gia đình thống khổ

Hiện bà Quách vẫn chưa khôi phục lại được trạng thái bình thường từ những thương tổn bà phải chịu đựng từ những lần giam giữ trước đó. Khi ra khỏi nhà, đôi khi bà không thể tìm được đường về. Bà cũng không thể nhớ nổi số điện thoại của mình. Cha mẹ bà cho hay, vì bị tra tấn trong khi bị giam giữ, thỉnh thoảng bà vẫn mất kiểm soát bản thân.

Cha mẹ bà Quách đều là học viên Pháp Luân Công, năm nay gần 80 tuổi, cũng từng hơn một lần bị tra tấn. Cha bà, ông Quách Đức Hữu, đã từng ba lần bị giam giữ và sáu lần bị lục soát nhà cửa kể từ năm 1999. Ông bị cầm tù năm năm và ba năm giam giữ trong trại lao động. Vợ ông, bà Hàn Ngọc Hà, bà từng bị giam giữ năm lần, trong đó bị ngồi tù 3,5 năm và ba năm giam giữ trong trại lao động.

Các cá nhân chịu trách nhiệm bức hại chính:

Vương Kiến, chánh án Tòa án Khu Hà Tây: +86-22-58313588
Vương, kiểm sát viên, Viện Kiểm sát Khu Hà Tây: +86-22-23132386
Đồn Cảnh sát Đào Viên của Phân cục Công an Hà Tây: +86-22-23253885

Bài viết liên quan bằng tiếng Anh:

Sentenced and Imprisoned Twice, Ms. Guo Chengru from Tianjin City Is Still Being Persecuted

Bài viết liên quan bằng tiếng Hán:

累计遭12年冤狱-天津郭成茹再被关押


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/10/6/375426.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/10/13/172834.html

Đăng ngày 16-10-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share