Bài viết bởi một đệ tử Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 23-10-2017] Vợ chồng tôi đắc Pháp vào tháng 2 năm 1994. Trước đó, chúng tôi mắc nhiều căn bệnh khác nhau, nhưng sau khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, mọi bệnh tật của chúng tôi đều đã khỏi. Bây giờ, mặc dù đã vào độ tuổi 70, nhưng chúng tôi vẫn rất khỏe mạnh và minh mẫn.

Thông qua tu luyện, chúng tôi đã hiểu được ý nghĩa thực sự của sinh mệnh. Tâm tính chúng tôi được đề cao. Để giúp nhiều người hơn hiểu về Đại Pháp, chúng tôi đã chủ động giới thiệu Đại Pháp cho mọi người, thậm chí tôi còn trở thành phụ đạo viên tại nhóm học Pháp ở địa phương.

Kể từ năm 1996, các học viên Đại Pháp tại khu vực của chúng tôi đã bị phòng cảnh sát địa phương và đồn cảnh sát bức hại và bản thân tôi cũng bị phạt tiền một cách phi pháp.

Học viên trong thôn chứng thực Đại Pháp

Vài học viên trong thôn chúng tôi đã biên soạn một tập tài liệu với những câu chuyện có thật về các học viên địa phương đã có những chuyển biến tích cực sau khi tu luyện Đại Pháp với mục đích để bảo vệ quyền được tu luyện Đại Pháp và để chứng thực Pháp. Chúng tôi thậm chí còn có được chữ ký của phó trưởng thôn xác nhận tất cả những câu chuyện trên là sự thật. Để giúp chính quyền địa phương hiểu Đại Pháp, chúng tôi đã gửi các cuốn tài liệu đến phòng cảnh sát khu vực và các cơ quan chính quyền.

Cuốn tài liệu gồm 70 trang đăng tải nội dung về những câu chuyện có thực của các học viên Pháp Luân Công đã đạt được thân thể khỏe mạnh, tiêu chuẩn đạo đức được nâng cao, và mang đến lợi ích cho xã hội.

Bà của một học viên bị liệt và không thể tự chăm sóc bản thân. Anh ấy không muốn chăm sóc bà hoặc bỏ ra bất cứ khoản tiền nào để phụng dưỡng bà. Tuy nhiên, sau khi học Đại Pháp, anh ấy đã đưa bà về nhà và tận tình chăm sóc chu đáo.

Một học viên khác làm chủ một cửa hàng. Anh ấy đã ba lần nhận được tiền giả mệnh giá 100 nhân dân tệ, và cả ba lần đó anh đều hủy chúng đi bởi anh ấy thà chịu thiệt còn hơn là chuyển tiền giả sang cho người khác.

Một học viên đã sửa sang con đường đến trường cho trẻ em trong khu vực mình ở để các cháu không phải đi quãng đường xa hơn.

Một học viên 70 tuổi đã từng cãi nhau thường xuyên với con dâu của bà. Sau khi bắt đầu tu luyện Đại Pháp, các mâu thuẫn kéo dài 29 năm của bà đã được hóa giải.

Phủ nhận bức hại bằng chính niệm

Sau khi cuộc bức hại bắt đầu vào năm 1999, cơ quan chính quyền và phòng cảnh sát địa phương xem tôi như là một trong những học viên “nòng cốt”. Được Sư phụ gia trì, tôi không cảm thấy sợ. Mặc dù bị giam giữ hai lần nhưng tôi đã dùng tâm từ bị và thuần tịnh để xử lý vấn đề, cuối cùng đã giải thể những nỗ lực bức hại của tà ác.

Mùa hè năm 2000, có khoảng năm đến sáu người trong cơ quan chính quyền tỉnh và đồn cảnh sát đã giám sát tôi chặt chẽ bởi họ e rằng tôi sẽ đến Bắc Kinh để thỉnh nguyện cho Đại Pháp.

Một hôm, một cảnh sát đến nhà tôi và bảo tôi đến đồn cảnh sát để gặp lãnh đạo tỉnh và trưởng phòng Chính trị và An ninh. Tôi đến đó vào buổi chiều.

Vị lãnh đạo tỉnh nói: “Anh thật sự tài giỏi…”

Tôi nói: “Tôi chỉ là một nông dân tu luyện Pháp Luân Đại Pháp được vài năm và tuân theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn. Các anh đánh giá tôi quá cao khi cử cả năm hoặc sáu người đến đây khiến tôi bối rối quá.”

Họ không nói gì nữa và để tôi về.

Tháng Năm và tháng Sáu năm 2000, chính quyền tỉnh ra lệnh cho cảnh sát đến giám sát nhà các học viên. Bởi vì chúng tôi nói rằng sẽ tiếp tục tu luyện Đại Pháp nên đã bị tạm giam 15 ngày. Nửa tháng sau khi chúng tôi được thả, họ lại đến sách nhiễu và yêu cầu mỗi người chúng tôi phải viết cái gọi là “bảo chứng thư” từ bỏ tu luyện Đại Pháp. Bởi vì tôi từ chối, nên bị đưa đến trại tạm giam thêm 15 ngày nữa.

Khi tôi đến hạn ra khỏi trại tạm giam, họ yêu cầu tôi đưa ra một cam kết bằng lời rằng sẽ không tu luyện Đại Pháp nữa. Tôi nói: “Tôi muốn nói về hai lần bị giam giữ. Lần thứ nhất, tôi hiểu rằng, học viên Pháp Luân Công chúng tôi là những người tốt và chúng tôi không làm gì sai cả. Tuy nhiên, tôi đã tức giận và nảy sinh tâm tranh đấu nên đã không giảng chân tướng về Đại Pháp và cuộc bức hại cho các nhân viên trong đồn cảnh sát.

“Lần thứ hai, tôi đã giảng chân tướng cho cảnh sát. Tuy nhiên, tâm thái tôi vẫn chưa đủ tốt. Tôi đã không hoàn toàn giúp cho cảnh sát hiểu được toàn bộ sự thật. Tôi đã không duy trì được tâm thái từ bi. Lần này, khi về nhà, tôi sẽ hoàn toàn chiểu theo nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn mà hành xử cho dù gặp bất kể tình huống gì.”

Trưởng trại tạm giam nói: “Những gì anh nói là tốt. Anh có thể về nhà ngay bây giờ.”

Hai tháng sau, một nhân viên của cơ quan tỉnh đã nói với tôi rằng lãnh đạo của Ủy ban Chính trị và Pháp luật muốn nói chuyện với tôi.

Sư phụ giảng,

“Hãy dùng lý trí để chứng thực Pháp, dùng trí huệ để giảng rõ chân tướng, dùng từ bi để hồng Pháp và cứu độ thế nhân” (“Lý tính,” Tinh Tấn Yếu Chỉ II)

Tôi cảm thấy mình nên tận dụng cơ hội để giảng rõ chân tướng cho vị lãnh đạo này. Khi tôi đến, lãnh đạo cơ quan tỉnh và trưởng thôn đã chờ sẵn. Họ muốn tìm một cái cớ để bắt giữ tôi. Tôi nói với họ về các nguyên lý của Đại Pháp và các học viên đã vô tư vô ngã giúp đỡ những người khác ra sao.

Họ nói: “Anh tránh né vấn đề này giỏi lắm. Ngày mai chúng tôi có một buổi họp với các học viên địa phương, anh có thể đến để phát biểu không?’

Tôi nghĩ: “Đây là cơ hội tốt để chứng thực Đại Pháp. Dĩ nhiên là mình sẽ đi.”

Ngày hôm sau, họ buộc các học viên chúng tôi phải dự một buổi họp. Kế hoạch ban đầu của họ là sẽ đưa người đã tuyên bố từ bỏ Đại Pháp lên phát biểu để chuyển hóa những học viên còn lại. Tuy nhiên vào ngày hôm đó, người đó đã đi đến một thành phố khác và không đến dự họp. Vì vậy chúng tôi bắt đầu nói về những trải nghiệm tu luyện của chính mình. Chính niệm của chúng tôi đã bao trùm toàn bộ phòng họp.

Sư phụ giảng,

“Do đó đã là một người tu luyện mà giảng, có thể kiên định bản thân, có thể có được chính niệm kiên định không gì có thể lay động được, đó mới thật là xuất sắc. Như kim cương, vững như bàn thạch, không ai lay động nổi, tà ác thấy thế đều thấy sợ. Nếu thật sự có thể khi khó nạn trước mặt mà niệm đầu rất chính, khi bức hại tà ác trước mặt, khi can nhiễu ở trước mặt, chư vị nói một câu (với) chính niệm kiên định liền có thể khiến tà ác lập tức giải thể, (vỗ tay) liền có thể khiến những ai bị tà ác lợi dụng phải cúi đầu đào tẩu, liền khiến bức hại mà tà ác nhắm vào chư vị phải (tan đi như) khói tiêu mây tản, liền khiến can nhiễu mà tà ác nhắm vào chư vị tiêu mất không còn tung tích. Chính một niệm chính tín này, ai có thể giữ vững chính niệm này, ai có thể đi đến cuối cùng, thì người đó có thể thành vị Thần vĩ đại được tạo ra trong Đại Pháp. (vỗ tay thời gian lâu).” (“Giảng Pháp tại Pháp hội quốc tế miền Tây Mỹ quốc”)

Miễn là chúng tôi duy trì chính niệm thì Sư phụ sẽ giúp giải thể bức hại tà ác.

Vượt qua khó nạn để giảng rõ chân tướng

Chúng tôi bắt đầu giảng chân tướng cho mọi người vào năm 2001. Với sự giúp đỡ của các đồng tu biết kỹ thuật, chúng tôi đã có thể sử dụng máy photo và máy in để sản xuất các cuốn tài liệu nhỏ và tờ rơi. Sau đó, chúng tôi được cho một cái máy tính cũ và học cách tự mình tải về, chỉnh sửa và in ấn tài liệu. Chúng tôi đã lập ra nhiều điểm sản xuất tài liệu tại địa phương với sự giúp sức của nhiều học viên.

Ban đầu, một nhóm chúng tôi phân phát tài liệu đến tận nửa đêm. Sau đó vào năm 2005, chúng tôi bắt đầu giảng chân tướng trực diện và sử dụng điện thoại di động để cứu nhiều người hơn vào năm 2013.

Qua nhiều năm nỗ lực giảng chân tướng, vợ chồng tôi đã thuyết phục thành công trên 10.000 người thoái đảng và các tổ chức liên đới của nó.

Sư phụ giảng,

“Trước mắt việc lớn nhất chính là cứu độ chúng sinh, cứu nhiều người hơn nữa! Đó chính là việc lớn nhất.” (Giảng Pháp tại Pháp hội New York năm 2007)

Chính Pháp đang tiến đến giai đoạn cuối cùng. Chúng tôi sẽ trân quý thời gian mà Sư phụ đã ban cấp để tu luyện, dùng chính niệm để giải thể tà ác, cứu độ nhiều chúng sinh hơn nữa, hoàn thành thệ ước của mình và không phụ sự kỳ vọng của Sư phụ.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2017/10/23/355785.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/1/7/167507.html

Đăng ngày 11-2-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share