Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 04-07-2017] Nhiều học viên đã tới Bắc Kinh để thỉnh nguyện công lý cho Pháp Luân Đại Pháp vào năm 1999; chúng tôi cũng tới đó. Tuy nhiên, các học viên đã bị bắt tại văn phòng chính phủ, nơi mọi người thường tới để thỉnh nguyện. Không có nơi nào chúng tôi có thể thỉnh nguyện một cách an toàn. Sau đó, chúng tôi quyết định chuyển đến quận Phòng Sơn ở Bắc Kinh.

Trở lại cửa hàng thanh toán sim điện thoại

Để thuận tiện, tôi đã mua một chiếc điện thoại di động đã qua sử dụng. Tôi đã đi đến một cửa hàng để mua sim điện thoại. Người bán hàng đã hướng dẫn tôi cách kích hoạt máy. Cô ấy đã quên tính tiền, và tôi cũng quên không trả tiền. Tôi chỉ lấy SIM và rời đi sau khi được hướng dẫn.

Tôi sớm nhớ ra rằng mình chưa trả tiền và quay trở lại. “Tôi không muốn cô phải bỏ tiền túi ra mà trả” tôi nói với người nhân viên.

Cô ấy rất xúc động và liên tục cảm ơn tôi. Tôi nói với cô ấy rằng tôi trung thực là nhờ tu luyện Pháp Luân Công và Sư phụ đã dạy tôi chiểu theo Chân Thiện Nhẫn. Tôi sẽ không bao giờ nhận những thứ không thuộc về mình.

Một chương trình truyền hình bôi nhọ Pháp Luân Công đang diễn ra, và cô ấy hỏi: “Tại sao họ lại nói thế?” Chiến dịch tuyên truyền chống lại Pháp Luân Công được truyền đi qua các phương tiện báo chí, truyền hình và các phương tiện truyền thông khác. Giang Trạch Dân, Tổng bí thư ĐCSTQ, đang tận dụng các phương tiện truyền thông do nhà nước kiểm soát mà bôi nhọ Sư phụ Lý Hồng Chí, nhà sáng lập Pháp Luân Công. Kết quả là nhiều người đã bị lừa dối.

Tôi đã nói với cô ấy về những trải nghiệm của mình trong tu luyện Pháp Luân Công và giải thích phương tiện truyền thông đã thêu dệt những điều dối trá như thế nào. Kết thúc cuộc trò chuyện, cô ấy đã đề nghị tôi chú ý đến an toàn. Sau đó chúng tôi tạm biệt.

Khi tôi quay trở lại mua phụ kiện điện thoại, cô ấy cũng ở đó. Cô ấy tặng tôi một món quà thủ công. Tôi cảm ơn cô ấy. Cô ấy nói rằng cô ấy mới nên cảm ơn tôi. Cô ấy đã có hảo cảm đối với Đại Pháp và cảm nhận được sự tốt lành của nó.

Trả tiền thuê nhà cho ông chủ trong lúc nguy nan

Vào một ngày anh Trần từ một quận khác ở Bắc Kinh đến nhà chúng tôi. Chỗ ở của anh ấy đã bị công an lục soát, nhưng anh đã trốn thoát. Tôi đã phát hiện ra rằng anh ấy chưa kịp trả tiền thuê nhà khi vội vàng chạy trốn, và anh ấy cũng không mang theo tiền.

Tôi lấy ra 2.000 tệ đưa cho anh ấy trả tiền nhà. Đó là khoản tiền gia đình đưa tôi để đi Bắc Kinh. Anh ấy nhận tiền và đi xe buýt đến trả tiền. Cả gia đình chủ nhà đã ở đó, và họ đã rất xúc động.

Họ nghĩ rằng anh Trần sẽ không dám trở lại và họ sẽ không thể thu lại được tiền thuê nhà. Bất ngờ, anh ấy quay trở lại bất chấp sự nguy hiểm. Anh Trần đã cho họ thấy các học viên Pháp Luân Công đã cố gắng làm những người tốt như thế nào.

Dùng hành động để chứng thực Pháp trong khi bị giam

Tôi đi tới một nơi khác để thăm một học viên, nhưng tôi bị công an mật phục và bị bắt. Mỗi lần họ cố khai thác tên của tôi, tôi chỉ đơn giản trả lời rằng mình là một học viên Pháp Luân Công. Khi tôi bị chuyển đến đồn công an quận Phòng Sơn, trưởng đồn cũng tra hỏi tên tôi, và tôi cũng trả lời như vậy. Ông ta đánh tôi cho đến khi thở hổn hển. Tai tôi bị ù vì bị đánh. Mặc dù bị đánh, tôi vẫn nói chuyện với ông ta một cách bình tĩnh, thể hiện sự quan tâm đến an nguy của ông ta, và bảo ông ta đừng khó chịu. Tôi nói với ông ta rằng các học viên đều là những người tốt.

Sau đó, ông ta đến nói chuyện với tôi, tôi đã có cơ hội chia sẻ trải nghiệm tu luyện của mình với ông ta. Ông ta đã cho một người lính trẻ tà ác đánh tôi vào ngày hôm sau. Tôi vẫn rất bình tĩnh. Khi anh ta đá tôi, tôi quay lại. Tôi bình tĩnh tươi cười nói chuyện với anh ta.

Anh ta không thể tìm ra tôi là ai và từ đâu đến. Sau đó họ đã chuyển tôi đến phân cục công an quận Phòng Sơn, các công an viên lại tiếp tục tra tấn tôi. Họ vẫn không thể tìm ra thông tin cá nhân của tôi, vì vậy họ chuyển tôi đến một trại tạm giam.

Khi đến nơi, một tên côn đồ đã tát mặt tôi vài lần. Anh ta buộc tôi phải đứng áp mặt vào tường, và dúi đầu tôi xuống hết mức có thể. Bàn tay của tôi bị kéo lên cao hết cỡ và bị trói vào tường. Khi họ hỏi tôi, tôi đã trả lời rằng Đại Pháp là chân chính và chúng tôi bị bắt giam chỉ vì muốn thỉnh nguyện lên chính phủ.

Khi họ nhận ra rằng không thể khai thác được thông tin từ tôi, họ đã ngừng tra tấn tôi và trở nên cảm phục. Mỗi khi tên côn đồ trẻ cố gắng đánh tôi, một thanh niên đã can thiệp. Khi tôi nói chuyện với người thanh niên, anh ta nói rằng mình nhận ra Đại Pháp đã dạy cho mọi người tu luyện tâm tính của mình và trở thành người tốt, tu theo môn pháp này đã mang lại hiệu quả chữa bệnh tuyệt vời. Anh ta nói rằng mình muốn học Đại Pháp, sau đó tôi đã giới thiệu cho anh ta một học viên trong khu vực của anh ấy.

Sau đó đồn công an quận Phòng Sơn đã phát hiện ra nơi tôi cư trú. Họ đưa tôi đến văn phòng liên lạc địa phương ở Bắc Kinh, nơi tôi đã giải thích với nhân viên về sự tốt lành của Đại Pháp và những thay đổi tích cực mà tôi đã được trải nghiệm nhờ tu luyện.

Sau đó, tôi bị kết án bất hợp pháp 3 năm rưỡi tù. Trong phiên tòa, tôi từ chối các dịch vụ luật sư do chính quyền chỉ định. Tôi tự biện hộ mình vô tội. Sau khi nghe tôi biện hộ, nhiều cán bộ chính phủ tham dự phiên tòa công khai nói rằng tôi không phạm tội.

Trong suốt 18 năm qua, ngay cả trong những tình huống tà ác nhất, các học viên Đại Pháp đều chiểu theo tiêu chuẩn Chân Thiện Nhẫn. Chúng tôi đã minh chứng được tâm thái tuyệt vời và vẻ đẹp của Đại Pháp để mọi người trên thế giới có thể nhìn thấu những lời dối trá của ĐCSTQ.


Bản tiếng Trung:http://www.minghui.org/mh/articles/2017/7/4/迫害中依然保持善良-350589.html

Bản tiếng Anh:http://en.minghui.org/html/articles/2017/7/19/164711.html

Đăng ngày 13-08-2017; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.