Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp phương Tây

[MINH HUỆ 22-6-2017] Con xin kính chào Sư phụ! Chào các bạn đồng tu!

Tu luyện đã làm thay đổi quan niệm và nhận thức của tôi về vai trò của văn hóa nhân loại trong tiến trình Chính Pháp suốt 9 năm qua. Là một người thường, tôi từng hiểu rằng văn hóa là nghệ thuật, khoa học, ngôn ngữ, và là phương thức sinh tồn của con người. Là một học viên, tôi đã giác ngộ được ý nghĩa thực sự của văn hóa, văn hóa lịch sử và vai trò rất quan trọng của văn hóa đang triển hiện trong tiến trình Chính Pháp. Tôi cũng nhận thức được những mặt tiêu cực và biến dị của văn hóa Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ).

Văn hoá lịch sử

Con người trong quá khứ vốn có đức tin và có đời sống gần gũi với các vị thần, họ cũng luôn tuân theo sự an bài của thiên thượng. Họ xây dựng nền văn hóa như là nền tảng để giúp con người nâng cao tâm tính, đạo đức và duy trì luân thường đạo lý của xã hội. Văn hóa tạo ra môi trường sống cho tất cả chúng sinh, tạo ra sự hòa hợp và phát triển xã hội ở mức độ cao. Một nền văn hóa chân chính sẽ mang lại sự thịnh vượng và tương lai tươi sáng cho con người, bởi vì con người trong xã hội đó có tiêu chuẩn đạo đức cao. Chúng ta có thể tìm thấy những người như vậy trong những vùng đất xa xôi, hẻo lánh và ở những học viên Pháp Luân Công.

Sư phụ giảng:

“Vậy nên kẻ mưu quyền kẻ cầu tài ắt phải tích đức, chịu khổ hành thiện là có thể tích đức từ quần chúng. Mà muốn được thế ắt phải hiểu việc nhân quả, minh tỏ điều ấy thì có thể tự kiềm chế cái tâm của quan và dân, thiên hạ giàu có mà thái bình.” (“Giàu mà có đức”, Tinh tấn yếu chỉ)

Thực trạng văn hoá của một xã hội là sự phản ánh phẩm chất và nhân cách của tất cả các cá nhân trong xã hội đó. Ngày nay, người ta không còn giữ đức hạnh của mình, con người làm điều xấu tạo nghiệp đầy thân, khiến cho xã hội nhân loại ngày càng đi đến diệt vong.

Giai đoạn hủy diệt

Vũ trụ đã trải qua quá trình thành, trụ, hoại, và chúng ta đang ở trong giai đoạn diệt vong. Theo hiểu biết của tôi, cựu thế lực tuân theo quy luật vũ trụ cũ và an bài cuộc khảo nghiệm này để hủy hoại chúng sinh, theo đó, phá hủy xã hội con người bằng một con quỷ đỏ mà chúng ta gọi là chủ nghĩa cộng sản.

Con quỷ này được sinh ra để hủy hoại xã hội con người bằng cách phá hoại nền tảng cho sự tồn tại của xã hội đó, đó chính là văn hoá Thần truyền. Nó nhắm vào ngôn ngữ, nghệ thuật, tôn giáo, khoa học, và những thứ khác. Chúng tìm mọi cách để làm biến dạng và phá hủy những điều tốt đẹp và thay thế bằng những thứ xấu xa, thậm chí là những thứ đến từ người ngoài hành tinh với một mục tiêu duy nhất – hủy hoại chúng sinh.

Trong văn hóa Đảng, những chân lý vĩnh cửu, tôn giáo, và đạo đức được thay thế bằng chủ nghĩa cộng sản. Nó biến xã hội thành cái thùng thuốc nhuộm lớn, khiến chúng sinh tự hủy hoại bản thân. Khi vải được nhúng vào thùng thuốc nhuộm đó càng lâu thì màu càng đậm và càng khó loại bỏ – giống như văn hóa Đảng vậy. Kiểu văn hóa suy đồi này có ở khắp mọi nơi trên thế giới, ngay cả bên trong các học viên chưa từng sống ở một đất nước cộng sản.

Sư phụ giảng:

“…mà những thứ như phúc lợi xã hội của các quốc gia phát triển trên thế giới cũng là những điều của chủ nghĩa cộng sản trong chế độ tư bản chủ nghĩa; trên biểu hiện là xã hội tự do, [nhưng] thực chất rất giống như toàn thế giới đang thực hành chủ nghĩa cộng sản.” (“Tham khảo lời tiên tri”, Tinh tấn Yếu chỉ II)

Tầm quan trọng của ngôn ngữ và việc duy trì văn hóa truyền thống

Nếu văn hóa là nền tảng của một xã hội, thì ngôn ngữ là nền tảng của văn hóa. Ngôn ngữ không chỉ là giao tiếp mà nó còn chứa đựng bản chất văn hóa, và trong trường hợp của Trung Quốc, thì ngôn ngữ là văn hóa Thần truyền. Một buổi tối khi học Pháp nhóm, chúng tôi đã đọc một đoạn giảng Pháp của Sư phụ về cách mà các Đại Giác Giả có thể giao tiếp với nhau, họ sử dụng một loại ngôn ngữ vô cùng phong phú với đủ loại thế tay, gọi là thủ ấn.

Sư phụ giảng:

“Kỳ thực đó là ngôn ngữ của các Đại Giác Giả. Khi có nhiều người, [Đại Giác Giả] làm những đại thủ ấn, trông hết sức đẹp mắt, các loại đại thủ ấn; khi có ít người, họ làm những tiểu thủ ấn, trông cũng rất đẹp mắt; các loại tư thế tiểu thủ ấn vô cùng phức tạp, vô cùng phong phú, bởi vì chúng là ngôn ngữ.” (Bài giảng thứ 3, Chuyển Pháp Luân)

Tôi có thể ngộ rằng các ký tự Trung Quốc truyền thống sử dụng các nét để biểu thị trực quan về những thủ ấn này. Đó là một loại ngôn ngữ cao hơn mà Thần truyền cho con người. Đây là một trong những lý do tại sao các ký tự Trung Quốc lại có thể truyền đạt nội hàm thâm sâu đến vậy.

Văn hóa Đảng đã giản lược và biến đổi các ký tự này, loại bỏ ý nghĩa nội hàm bên trong và làm biến đổi ý nghĩa thực sự mà Thần muốn truyền cho con người. Ngôn ngữ biến dạng làm cho con người khó đồng hóa với Pháp, và làm giảm khả năng truyền đạt được chuyển tải thông qua ngôn ngữ. Tôi hiểu rằng đây có thể là một trong những lý do mà các học viên đôi khi rất dài dòng khi họ phát biểu.

Ngôn ngữ đã bị tước bỏ nội hàm thiêng liêng của nó, và khi các học viên muốn chia sẻ những gì từ trong tâm của họ, thì ngôn ngữ ngày nay không có khả năng truyền tải hết nội hàm của những điều cần nói. Tôi cũng nhận ra sự cần thiết của việc chia sẻ toát ra nội hàm mà không cần dùng thêm nhiều từ. Khi tôi học Pháp của Sư phụ, tôi hiểu rằng mỗi từ trong đó đều thể hiện chính xác nội hàm và không cần thêm bất kỳ một từ ngữ nào. Tại sao tôi lại thêm từ? Đó chẳng phải là vì tôi có chấp trước hay sao – mỗi từ được thêm đều phản ánh một chấp trước cần loại bỏ, như tâm hiển thị, tâm tật đố v.v.

Khi tôi viếng thăm một hòn đảo nhỏ, xa xôi ở Polynesia thuộc Pháp, điều đầu tiên tôi nhận thấy đó là cách mọi người cười và chào nhau. Tư tưởng và trái tim của họ rất thuần khiết và giản đơn, một phần bởi họ vẫn giữ được những nét đẹp của văn hoá Polynesian truyền thống. Họ cũng học tiếng Pháp và đến nhà thờ Công giáo. Họ không bị nhuộm bẩn bởi văn hóa Đảng. Thật vui khi thấy những người này được sống trong yên bình.

Hết thảy mọi thứ đều là vì Pháp mà đến

Tại sao những nơi xa xôi, tốt đẹp này đều là thuộc địa? Theo hiểu biết của tôi, người ta ngày nay được dạy rằng thực dân hóa là một điều gì đó xấu xa, nhưng kỳ thực, suy nghĩ này là sản phẩm của văn hoá Đảng. Tôi nhận ra rằng khi tôi giảng thanh chân tướng cho một người địa phương mà các khái niệm của Pháp yêu cầu ngôn ngữ đó phải rất phong phú để có thể chuyển tải đúng nội hàm của Pháp, và nhiều vùng đất xa xôi không có cách nào hiểu được các nội hàm cao hơn chỉ với 20.000 từ trong ngôn ngữ địa phương của họ.

Tôi tin rằng Công giáo được các nhà truyền giáo truyền lại cho nên người dân địa phương mới có được một loại ngôn ngữ thích hợp để nghe Pháp và tìm hiểu về các vị Thánh – những người tu luyện. Các nước tư bản có niềm tin mạnh mẽ vào đức Chúa Trời và họ cũng muốn người dân các nước thuộc địa có thể tiếp cận một loại ngôn ngữ phong phú hơn và hiểu về tu luyện, một con đường để con người trở thành Thần. Mọi thứ đều là chuẩn bị cho Đại Pháp.

Một lần, khi đang bán vé Thần Vận, tôi đã bị sốc khi một học viên nói với tôi: “Với những chiếc vé Thần Vận này, khi bạn trả nhiều tiền hơn, bạn sẽ nhận được nhiều hơn”. Ngay lập tức tôi nhận ra chấp trước của bản thân vào sự bình đẳng, một loại văn hóa Đảng vốn đã cắm rễ sâu trong tôi. Chấp trước này đặc biệt nổi cộm vì nó có thể khiến chúng ta có những hành động tồi tệ để “làm cho mọi thứ trở nên công bằng”. Tôi đã từng nghĩ rằng tất cả vé xem Thần Vận đều là “bình đẳng” và tất cả những ai đến xem buổi biểu diễn đều được nhận những thứ giống nhau cho dù họ trả mức phí thế nào.

Chẳng phải chúng ta sẽ có chỗ ngồi tốt hơn để xem biểu diễn rõ ràng hơn nếu trả nhiều tiền hơn sao? Theo sự hiểu biết của tôi, trong một buổi trình diễn của Thần Vận, Sư phụ tịnh hóa thân thể cho khán giả, và cứu nhiều người ngay tại hiện trường. Chúng ta trả nhiều tiền hơn, chẳng phải sẽ thu được nhiều hơn? Khi mọi người rời buổi diễn, những người trả nhiều tiền hơn sẽ nhận được nhiều thứ hơn, theo sự hiểu biết của tôi là như vậy.

Nếu mỗi học viên đều nhận thức nguyên lý này như nhau, thì những vé đắt tiền sẽ được bán trước tiên và những chỗ ngồi giá rẻ sẽ được bán sau cùng. Đôi khi những chỗ ngồi đắt tiền còn sót lại không bán được và những người được an bài ngồi ở đó có thể không được cứu. Tôi nghĩ về số lượng lớn những sinh mệnh có thể bị mất đi cơ hội khi chúng ta không bán được những chiếc vé hạng cao. Khi điều này xảy ra, có thể là do chúng ta có vấn đề trong tu luyện hoặc là nhận thức chưa đầy đủ do văn hóa Đảng gây ra. Sự đắc cứu của các chúng sinh phụ thuộc vào từng học viên và họ cần ngồi đúng chỗ đã được an bài. Mỗi ghế xem Thần Vận đều đặc biệt, nhưng chúng không như nhau.

Cần từ bi hơn

Tôi cũng nhận thấy mình hay sử dụng tư duy người thường và văn hoá Đảng khi đi phát tờ rơi. Một học viên nói với tôi: “Ồ, mọi người đều cầm tờ rơi mỗi khi bạn phát cho họ”. Trong giây lát, tôi thầm nghĩ, “Điều này thật tốt, mọi người đều cầm tờ rơi”, nhưng sau đó, tôi nhận ra rằng chúng ta phải nhìn vào kết quả thực tế, chứ không giống như suy nghĩ của người thường.

Tôi cần từ bi hơn với chúng sinh, cần thêm thời gian và quan tâm hơn đến họ khi giảng thanh chân tướng. Đây có thể là cơ hội duy nhất cho họ được đắc cứu và tôi phải chắc chắn rằng họ thực sự hiểu những điều tôi nói. Chỉ hiểu cuộc bức hại là sai cũng là tốt rồi, nhưng khi chúng ta quan tâm hơn, chúng sinh có thể tin Pháp Luân Đại Pháp là tốt, thì càng tốt hơn nữa. Điều này cho thấy hiệu quả của việc giảng thanh chân tướng không chỉ là biểu hiện bề mặt như cách làm của văn hóa Đảng. Chúng ta quan tâm giúp đỡ học viên, vậy tại sao chúng ta không quan tâm nhiều hơn đến người thường để họ có cơ hội được đắc cứu.

Làm việc hiệu quả hơn

Khi chúng ta làm tốt mọi thứ, chúng ta quan tâm đến người khác và chính mình; chúng ta sẽ có một tâm hồn trong sạch mà không còn chút tàn dư nào của văn hoá Đảng bởi vì chúng ta luôn tuân theo Đại Pháp. Thật dễ hình dung trạng thái xã hội tương lai trong chớp mắt. Một nơi trong sạch và có trật tự tốt như Thụy Sỹ, hầu như không có văn hóa Đảng. Ở đó, không thể tìm thấy một mẩu rác ở bất cứ đâu, nhà vệ sinh sạch bóng không tì vết, từng bóng đèn trong đường hầm đều được thắp sáng, mọi người đều mặc quần áo lịch sự nơi công cộng. Họ lịch thiệp với người khác và Thụy Sỹ thực sự yên bình và thịnh vượng. Ngay cả người bình thường cũng tuân theo Pháp mặc dù họ không biết về điều đó.

Văn hóa Đảng cũng khiến chất lượng sản phẩm của các nước có văn hóa Đảng trở nên yếu kém, như Trung Quốc chẳng hạn. Một người làm việc cho tôi trong một lần đã dành tiền để mua một số vật dụng của Trung Quốc, nhưng chúng đã bị hỏng rất nhanh, sau đó anh ấy phải thay chúng bằng các dụng cụ có chất lượng cao hơn của Mỹ. Sản phẩm kém chất lượng của Trung Quốc cũng đã phản ánh tình trạng của xã hội đó. Dù công việc không phải là tu luyện, nhưng chất lượng của sản phẩm và chất lượng dịch vụ sẽ phản ánh trạng thái tu luyện của chúng ta.

Theo sự hiểu biết của tôi, Sư phụ và các học viên đang giúp chúng sinh đồng hóa với Đại Pháp và thiết lập nền văn hoá tương lai. Âm nhạc, khiêu vũ và nghệ thuật trong văn hóa truyền thống phương Tây được các vị vua và các tôn giáo ban đầu tạo ra nhằm nâng cao đạo đức xã hội. Ở Trung Quốc, khí công là văn hoá cổ đại và nó giúp cải thiện các giá trị đạo đức của xã hội.

Những văn hóa truyền thống này đang được khôi phục để đặt định cho nền văn hóa tương lai. Đây là những điều mà các học viên Pháp Luân Đại Pháp đã bỏ qua khi giảng thanh chân tướng, ngay cả trong suy nghĩ và hành động của mình, đặc biệt là trong các buổi biểu diễn của Thần Vận. Mỗi một từ, một hành động, và tư tưởng của chúng ta không chỉ được các chư Thần chăm chú theo dõi mà cả trái tim của mỗi chúng sinh đều có thể cảm nhận được. Âm nhạc, múa và thơ ca trong Thần Vận là những hình thức nghệ thuật đỉnh cao và là hình thức chuyển tải cấp cao mà Sư phụ an bài trong Chính Pháp. Mỗi động tác múa đều là Pháp, và được biên đạo vô cùng cẩn thận để chuyển tải nền văn hoá Thần truyền.

Văn hoá Đảng không có tương lai, vì đó là sự an bài của cựu thế lực. Chỉ có sự an bài của Sư phụ mới có một tương lai tốt đẹp. Tất cả các học viên cần phải tự mình bài trừ các yếu tố văn hoá Đảng ra khỏi bản thân mình, và từ bi chỉ ra nó khi họ nhìn thấy nó trong các học viên khác. Theo sự hiểu biết của tôi, tương lai cho tất cả chúng sinh là tươi sáng bởi vì Đại Pháp là nền văn hóa của con người tương lai.

Con xin cảm tạ Sư phụ! Cảm ơn các bạn đồng tu!


Bản tiếng Anh:http://en.minghui.org/html/articles/2017/6/22/164371.html

Đăng ngày 7-7-2017. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.