Đồng tu nhắc lại những buổi giảng Pháp của Sư phụ tại Quảng Châu
[Minh Huệ]
1. Kỷ niệm khi nghe Sư phụ giảng Pháp tại Quảng Châu
Bài của một đồng tu tại tĩnh Hồ nam
Tháng 12 năm 1994, một số trong chúng tôi đến từ Thần Khê (Chenxi) may mắn được tham dự khóa học Pháp Luân Công lần thứ năm được tổ chức tại thành phố Quảng Châu. Đó là khóa học cuối cùng mà Sư phụ ban cho tại Trung hoa lục địa. Tôi tranh đấu với những can nhiễu nặng nề trước khi được tham dự khóa học. Tôi may mắn đắc được Pháp Luân Đại Pháp lúc bấy giờ.
Các buổi giảng được tổ chức từ ngày 21 đến 28 tháng 12, 1994, tại một sân vận động cận Công viên Việt Tú (Yuexiu), Quảng Châu. Sư phụ đã nhận được thiệp mời của Hội Khí công Quảng châu. Ông dạy hai giờ mỗi ngày. Tôi chỉ trã 80 đồng yuan [1] cho toàn khóa học 8 ngày. Nhiều người đến từ khắp nơi trên đất nước. Nhiều người trong khán thính giả đã nghe bạn bè hoặc thân nhân nói về nó, một số những người tu lâu cũng đến.
Vận động trường của công viên Việt Tú (bị phá đi vào tháng Năm 2003 để xây cất một đường xe điện ngầm) chỉ có thể chứa 4, 900 người, nhưng có khoảng từ 5, 000 hoặc 6, 000 người đã đến. Vậy là có khó khăn. Hằng trăm người đến tham dự không thể đi vào trong sân vận động; như vậy họ không nghe được bài giảng. Nhưng không một ai trong những người mà không vào được lên tiếng than phiền với một ai, họ chỉ yên lặng ngồi ở bên ngoài. Như vậy, họ muốn tỏ lòng kính trọng đến Sư phụ và sự ước ao chân thành của họ được đắc Pháp Luân Đại Pháp. Sau khi Sư phụ giảng trong một tiếng đồng hồ, ông biết được tình trạng như vậy. Ông liền bàn ngay điều này với giám đốc Hội Khí Công. Ông muốn tìm một cách để cho những người không vào được cũng được nghe giảng. Ban tổ chức tìm được một phòng họp và họ đặt nơi đó một máy truyền hình trực tiếp phóng lớn. Mọi người nhờ vậy đều có thể nghe trực tiếp bài giảng của Sư phụ. Tối thiểu những người đã đến có thể nghe và nhìn thấy Sư phụ. Có những đồng tu địa phương mà đã có chỗ ngồi trong sân vận động nhường chỗ của họ cho những đồng tu mới mà không có chỗ ngồi. Họ đi đến phòng họp thứ nhì và xem Sư phụ qua truyền hình. Trong khi ông dạy đến bài ‘Sư phụ đã ban gì cho các đồng tu?’, Sư phụ đặc biệt có nói ‘Không một ai bên ngoài bị bỏ quên.’
Thích Đức Pháp (Shi Defa), một chú tiểu trong chùa và tôi ngồi ở hàng cuối. Cả sân vận động đều đầy ấp người, không còn một chỗ trống. Nam nữ, trẻ già, tất cả đều ước muốn tu luyện và kiên trì trong Pháp Luân Đại Pháp. Toàn sân vận động tràn ngập với vô lượng từ bi, và môi trường tỏa chiếu một năng lượng rộng lớn. Nhiều người trong chúng tôi đã chảy nước mắt mà không biết vì sao.
Sư phụ mặc một bộ đồ tây đen thường và mang một đôi giày da. Ông ăn mặc giản dị và đường hoàng. Ông xem rất hiền từ, nhũn nhặn và dịu dàng. Ông bộc lộ một sự cao quí tự nhiên. Giữa sân banh có đặt một chiếc bàn giản dị và một cái ghế. Một tấm vãi màu vàng được căn sau lưng ghế. Đó là nơi mà Sư phụ đã dạy Đại Pháp. Nó đơn sơ như thế mà vô cùng trang trọng. Một môi trường tràn đầy với những chúng sanh ngay chánh lắng nghe Pháp.
Không bao lâu sau khi Sư phụ đến, ông cất giọng sang sảng của ông chào toàn thể cử tọa. Sau đó ông dơ hai bàn tay lên trời, quay một vòng và vẩy mọi người. Tôi có nhìn thấy một hiện tượng trong đó nhiều vật rất đẹp bay đến chúng tôi khi Sư phụ vãy tay và đi một vòng.
Sư phụ dạy Pháp mà không có tài liệu ghi chép nhiều. Ông liếc mắt một vài lần trên chỉ một tờ giấy nháp xem như được xếp lại nhiều lần. Tôi đoán đó là một vài vấn đề được ghi chép trên đó. Sư phụ dạy một Đại Pháp uyên thâm như vậy trong một cách đơn sơ như vậy. Lời giáo huấn từ trời ban xuống, dễ hiễu, đơn giản và cũng vui tươi. Lời giáo huấn rất cô đọng và đề cặp đến tinh hoa của mọi điều trong mọi thời gian và từ mọi nơi. Cử tọa thích thú cười từng hồi. Trong bầu không khí cởi mở như vậy, nhiều người trong cử tọa là người tu chân chính đã được tịnh hóa và hết bệnh.
Sư phụ rất rõ ràng về điểm này: Đại Pháp được đem ra chỉ để hướng dẫn con người tu luyện, chớ không nhắm vào chửa trị bệnh cho con người. Đại Pháp chỉ sẽ tịnh hóa cơ thể cho những ai là những người tu chân chính. Có người với những bệnh bất trị hoặc nguy hiểm cũng đến tham dự lớp học, và họ không báo cho ban tổ chức biết sự thật, là đến để được trị bệnh chớ không phải để đắc Pháp. Sư phụ nói với những người đó là ông biết họ và kêu họ đi nhà thương ngay nếu họ cãm thấy khó chịu.
Sau này khi có một đồng tu hỏi Sư phụ về đời trước của ông, tôi liền nghĩ rằng Sư phụ có lẽ là Thích ca Mâu Ni. Tôi bổng nghe câu trã lời của Sư phụ, ‘Tôi là Lý Hồng Chí, không phải là Thích ca Mâu ni.’ Sau đó Sư phụ nhìn tôi. Thình lình tôi cãm thấy một luồng hơi ấm chạy xuyên toàn cơ thể tôi. Tôi thấy nóng như là đứng dưới ánh mặt trời. trong một thời gian lâu. Tôi rất hạnh phúc. Tôi biết rằng Sư phụ đã gia trì quyết tâm của tôi.
Mỗi lần Sư phu dạy các bài công pháp, ông giải thích từng tinh hoa của động tác. Một số đồng tu chỉ cho chúng tôi các động tác. Đến cuối khóa học, có đồng tu xin Sư phụ chữ ký tên, Sư phụ kiên nhẫn ban cho họ.
Có hai điều khắc ghi trong tâm tôi sâu sắc về khóa học tại Quảng Châu. Một đồng tu vừa mới mua một cái máy chụp ảnh mới. Một ngày kia, khi chúng tôi đi vào sân vận động, anh ta nhìn thấy Sư phụ cũng đi vào cùng lúc. Người bạn đồng tu này liền chụp ngay một bức hình của Sư phụ. Sư phụ thấy và yên lặng nhìn anh ta một cách thiện từ. Một phụ đạo viên của Hội Khí công Quảng châu nhìn thấy, anh ta la lớn lên rằng, ‘Không được phép chụp hình Sư phụ.’ Trong khi la lên như vậy, người đó chạy đến người đồng tu này và đẩy mạnh anh ta qua một bên. Vị này gần té xuống đất. Anh này thật nổi giận và sắp sửa trã đủa. Lúc bấy giờ Sư phụ xuất hiện, đi đến bên anh ta và nói, vừa đập nhẹ trên vai của anh ta, ‘Hãy bình tĩnh!’ Người đồng tu này thình lình bỏ mất ý tưởng trã thù. Sau này anh ta nói với tôi, Nếu Sư phụ không nhắc tôi, tôi chắc chắn đã đánh nhau với người đó.’
Điều thứ nhì khắc ghi trong tôi là vào đêm thứ 6 hoặc thứ 7 của khoá giảng Pháp. Chúng tôi đang đi tản bộ cạnh Học viện Y khoa Trung quốc nơi mà chúng tôi đang cư trú. Chúng tôi đang ngắm cảnh đêm khuya tại Quảng Châu, thì thình lình có một vòng tròn trắng to lớn xuất hiện trên vòm trời Quảng Châu và quay vòng qua lại. Những đám mây bao chung quanh vòng tròn màu sắc thật sâu đậm. Thật là một cảnh tượng huy hoàng. Nhiều đồng tu và học viên của Học viện Y khoa Trung quốc cũng chạy ra xem. Có người chụp hình. Có đồng tu có thiên mục đã mở nói với tôi rằng đó là một Pháp Luân. Các đồng tu nhìn thấy cảnh tượng này liền chắp tay tỏ sự kính trọng đối với Sư phụ. Sau này, có đồng tu hỏi Sư phụ về điều này trong khóa giảng, Sư phụ nói, ‘Nếu chư vị nhìn thấy Pháp Luân, nó không có gì lạ đối với chư vị.’ Sư phụ cũng nói, ‘Cái trường năng lượng của nó bao trùm toàn thể thành phố Quảng châu và làm lợi ích cho tất cả mọi người sống nơi này.’
Ông Trương (Zhang) là một đồng tu đã đến Quảng Châu cùng với tôi. Ông ta được y viện khám nghiệm trước chuyến đi. Ông ta bị bệnh cao huyết áp. Sau khi lắng nghe cẩn thận khóa giảng và tập luyện trong 8 ngày, ông ta sau khi về đi khám nghiệm lại thì thấy rằng bệnh cao huyết áp của ông ta đã biến mất. Vợ của ông, bà Âu Dương (Ouyang), nói rằng sau khi tham gia khóa học cái nhìn của bà về cuộc đời đã thay đỗi hẳn. Bà phát biểu rằng bà đã tìm gặp một hệ thống tu luyện vĩ đại nhất. Kể từ đó trở đi tôi chắc chắn sẽ tu luyện Pháp Luân Công cho đến viên mãn.
26-5-2004
2. Các kỷ niệm về khóa dạy Pháp của Sư phụ tại Quảng Châu
Bài của một đồng tu từ Trung quốc
Tháng 12, 1994, sau khi vượt qua được mọi thứ trở ngại, tôi đã có thể đến tham dự khóa giảng Pháp cuối cùng của Sư phụ. Tôi phải mất 3 ngày và 2 đêm đi trên xe lữa để đến Quảng Châu. Sau khi rời nhà ga, cô đồng tu của chúng tôi, cô (Tôn) Sun, thình lình nói lớn, “Tôi cãm thấy có một cái gì quay quay trong bụng dưới!” Sư phụ đã gắn Pháp Luân cho cả trước khi khóa học bắt đầu. Sư phụ nói trong một bài giảng của ông, “Đó là duyên phận nếu chư vị đắc được Pháp.”
Đó là vào quảng 20 tháng 12 khi tôi rốt cùng được nhìn thấy Sư phụ. Tôi đã ao ước điều này từ lâu. Sư phụ vô cùng cao quí, thiện từ và hiền đức. Tôi cãm thấy một sự an hòa biết bao nhiêu. Cũng giống như một đứa bé bị thất lạc từ lâu nay được trở về với cha mẹ của nó. Tôi khóc vì sung sướng. Tôi tự nói với lòng mình trong thâm sâu, ‘Cuối cùng tôi đã gặp Thầy tôi!’ Tôi không biết có bao nhiêu người đang lắng nghe lời giáo huấn của Sư phụ. Không còn có chỗ ngồi hay đứng trong toàn sân vận động. Có người ngồi đứng cả trên cách gà và vùng cửa vô ra. Sư phụ nói với chúng tôi rằng các đồng tu từ Quảng Châu và những đồng tu lâu đã tham gia các khóa học trước hãy nhường chỗ của họ cho những người đã đi đường xa đến nơi này và cho những ai mà đây là cơ hội đầu tiên cho họ được nghe Sư phụ trực tiếp. Họ đang xem trực tiếp truyền hình trong một phòng họp khác. Trong ngày đầu, không bao lâu sau khi Sư phụ bắt đầu giảng, cơ quan tổ chức nói với Sư phụ rằng nhiều dồng tu đang tập công bên ngoài sân vận động. Họ không mua được vé vào cửa. Họ đến bằng máy bay từ ngàn dậm xa. Có người trong họ không có tiền để mướn phòng ngũ và họ chỉ ăn mì gói. Sau khi nghe như vậy, Sư phụ để cho họ đi vào ngay và họ đều ngồi trên mặt đất trước khán đài. Họ cung kính chắp tay xá Sư phụ. Một tràng pháo tay hăng hái vang rền từ nhừng người trong sân vận dộng.
Trong ba hoặc bốn ngày đầu, chúng tôi thường nghe những tiếng động lạ. Một người đứng ngay sau lưng tôi có tiếng ho thật lạ lùng. Ông ta họ ghê gớm đến độ như muốn rớt ra cả quả phổi và khi tôi nhìn, tôi thấy một luồng khói đen dầy đặt bay lên. Sân vận động dường như bao trùm bỡi bụi và khói nặng nề. Tôi thấy Sư phụ không ngừng phủi một cái gì ra khỏi áo ông. Sau này tôi mới được hiễu lý do. Như Sư phụ đã viết trong Chuyển Pháp Luân: “Mỗi khi nó quăng đến những điều xấu cho tôi, tôi chỉ dẹp chúng đi. Sau đó, tôi tiếp tục thuyết giảng”.
Đến ngày thứ tư, Sư phụ nói với chúng tôi ông sẽ tịnh hóa cơ thể của chúng tôi. Sư phụ kêu chúng tôi đứng lên, dậm một chân và nghĩ đến nơi bệnh của chúng tôi. Chúng tôi làm theo lời Sư phụ dạy và dậm chân phải của chúng tôi. Khi Sư phụ hạ hai tay xuống, tôi cãm thấy rõ ràng rằng có một thứ gì xấu, lạnh được dẫn xuống và đi ra trong khi chúng tôi dậm chân. Sư phụ tịnh hóa cho chúng tôi. Từ đấy tôi hòan tòan buông bỏ tâm về bệnh cũng như thái độ về bệnh của tôi, tôi bắt đầu con đường tu luyện như một người lành mạnh. Sau khi Sư phụ tịnh hóa cơ thể cho chúng tôi, tôi không còn nghe tiếng ho từ người đứng sau lưng của tôi nữa. Khi tôi nhìn lên lần nữa, bầu không khí trong sạch giống như đã được giặt giủ sạch. Chúng tôi ngồi trên những chiếc ghế sau lưng Sư phụ. Sư phụ thường quay đầu lại phía chúng tôi và nói, ‘Tất cả chư vị đều được đi đối xữ như nhau. Tôi thường nhìn về chư vị, Tôi sẽ không bỏ quên một ai ngồi hoặc đứng sau lưng tôi.’ Sư phụ nói với chúng tôi là sẽ có một số phản ứng sau khi cơ thể của chúng tôi được tịnh hóa. Sau đó có người trong chúng tôi cãm thấy ớn lanh, nóng, nổi mụn hoặc cả đi tướt. Và có người bị đau khắp châu thân. Có người bị nhức đầu kinh khủng. Họ không ngồi dậy nổi hoặc ăn một cái gì. Nhưng ngày hôm sau mọi người đều đứng dậy và đến nghe giảng. Nó kéo dài khoảng 2 hoặc 3 ngày. Sau đó mọi người đều cãm thấy rất khỏe khoắn. Không ai còn cãm thấy khó chịu. Khi bước đi cãm giác giống như có ai đẩy chúng tôi.
Tôi không còn nhớ là đêm thứ mấy. Tôi nghe tiếng reo mừng ầm ỉ trong tòa nhà tôi đang trú ngụ. Trên bầu trời Quảng Châu và nhất là bên trên nơi các đồng tu đang ở, chúng tôi nhìn thấy nhiều pháp Luân đang xoay. Phong cảnh thật là tuyệt diệu. Nhiều đồng tu và những khách trong phòng ngũ đều chứng kiến cảnh này. Nhiều đồng tu có máy chụp hình đã chụp cảnh tượng trân quí đó và chứng kiến sự mầu nhiệm của Đại Pháp.
Trong thời gian vài ngày đó mà chúng tôi nghe Pháp, báo chí Quảng châu nói về thời tiết bất thường tuyệt tốt. Họ cũng nói đến sự tiến bộ của an ninh công cộng. Chúng tôi biết rằng chính là Sư phụ đã mang đến sự an hòa cho Quảng Châu. Để giúp chúng tôi ít tốn kém, Sư phụ chấm dứt 10 ngày giảng trong chỉ 8 ngày.
Mỗi khi tôi nhớ lại những ngày hạnh phúc với Sư phụ, tôi nhớ điều Sư phụ dạy trong Chuyển Pháp Luân : “Tôi nghĩ rằng những ai có thể nghe trục tiếp những lời giảng của tôi, tôi nói rằng, thật là … sau này chư vị sẽ rõ rằng thời gian này vô cùng quí báu.” Những lời dạy của Sư phụ khiến cho tôi hiểu được ý nghĩa thật của đời người, đó là đi trở về nguồn cội của chính mình. Sau khi tìm thấy Chân Thiện Nhẫn, Đại Pháp của vũ trụ, mà tôi đã chờ đợi từ bao nhiêu đời, tôi đã bắt đầu và tiếp tục con đường tu luyện của tôi. Tôi đang đi trở về nguồn cội chân thật của chính mình.
[1] yuan, đồng nguyên (nhân dân tệ Trung Quốc); 500 Yuan là tiền lương trung bình hằng tháng của một lao động tại thành thị Trung quốc.
Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2004/5/29/75791.html;
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2004/6/13/49157.html.
Dịch ngày 2-7-2004, đăng ngày 5-7-2004; bản dịch có thể được chỉnh sửa trong tương lai để sát hơn với nguyên tác.
Chuyên mục: Tâm đắc thể hội









