[MINH HUỆ 20-04-2013] Vào ngày 25 tháng 04 năm 1999, hơn 10.000 học viên Pháp Luân Công đã tập trung tại trung tâm Bắc Kinh để thỉnh nguyện ôn hoà cho quyền công dân và tự do tín ngưỡng. Buổi thỉnh nguyện không chỉ được chú ý vì quy mô của nó mà còn vì nó đặc biệt ôn hòa và trật tự.

Tuy nhiên, bộ máy tuyên truyền của Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) trong mục tiêu càn quét Pháp Luân Công theo mệnh lệnh của Tổng bí thư lúc đó là Giang Trạch Dân, đã bóp méo sự thật vì mục tiêu riêng của nó. Cho đến nay, ĐCSTQ vẫn buộc tội Pháp Luân Công “bao vây khu chính quyền trung ương Trung Nam Hải”, cáo buộc sai sự thật rằng 10.000 người tụ tập như vậy đã gây ra một mối đe dọa bạo lực đối với quốc gia và các nhà lãnh đạo. Nhưng theo như giải thích dưới đây, thì cáo buộc đó là hoàn toàn sai.

Tại sao các học viên Pháp Luân Công thỉnh nguyện?

Cảnh sát Thiên Tân đã bắt giữ khoảng 45 học viên đi giảng rõ sự thật cho một nhà xuất bản tạp chí đã phát hành một bài báo vu khống Pháp Luân Công. Cảnh sát Thiên Tân bảo các học viên nộp đơn kiến nghị lên Bắc Kinh, đến Văn phòng Khiếu nại Nhà nước cạnh khu phức hợp chính quyền trung ương Trung Nam Hải. Họ đã làm đúng như vậy.

Tại sao sác học viên thỉnh nguyện đến Hội đồng Trung ương?

Ngay từ tháng 06 năm 1996, Bộ Tuyên truyền của Hội đồng Trung ương đã ra chỉ thị cho các cấp chính quyền chỉ trích Pháp Luân Công. Tờ Quang Minh Nhật báo đã phát động cuộc tấn công đầu tiên bằng bài viết “Tiếng chuông báo động tiếp tục reo vang”. Cục Xuất bản Tin tức sau đó bị cấm xuất bản, phân phối và bán sách Pháp Luân Công.

Trước ngày 25 tháng 04 năm 1999, cảnh sát trên toàn quốc đã bắt đầu tịch thu sách Pháp Luân Công và can thiệp vào các điểm luyện công nhóm. Việc cảnh sát Thiên Tân bắt giữ các học viên là một sự leo thang của cuộc bức hại. Sự việc này đã đến mức độ không thể được giải quyết mà không có sự can thiệp của lãnh đạo cấp cao của Hội đồng Trung ương.

Bao nhiêu người đi thỉnh nguyện vào ngày 25 tháng 04 năm 1999?

Ước tính rằng khoảng 30.000 người đã tập trung tại hai khu vực từ cổng phía Nam của Công viên Bắc Hải đến phía Tây của Tây An Môn và từ đường Phủ Hữu đến con hẻm phía Tây của nó. Các học viên đến sau bị chặn lại ở các vòng bên ngoài. Các học viên từ ngoại thành không được phép rời khỏi nhà ga xe lửa hoặc đã bị chặn tại các điểm kiểm tra trên đường cao tốc và không được phép đến Bắc Kinh.

Chính quyền Trung Quốc chỉ thừa nhận con số đã được giảm đáng kể là 10.000 người nhưng con số thực tế vượt xa số đó.

Các học viên đã yêu cầu điều gì?

Có ba yêu cầu được đưa ra lúc đó:

1. Cảnh sát Thiên Tân thả tự do cho các học viên Pháp Luân Công bị bắt giam.
2. Chấp nhận cho các học viên Pháp Luân Công một môi trường không thù địch để tập luyện.
3. Được phép in các sách Pháp Luân Công.

Các học viên đã hành xử thế nào?

Công viên Bắc Hải bên cạnh Tây An Môn là một đại lộ. Lưu lượng xe cộ đi qua suốt cả ngày. Một số học viên đã chủ động đảm bảo lưu thông thông suốt cho xe cộ và người đi đường. Các học viên đi lại ở mép đường để cho người đi đường đi trên vỉa hè. Họ bình tĩnh và ôn hòa.

Cuộc thỉnh nguyện kết thúc ra sao?

Vào khoảng 10 giờ tối, có một thông báo đến từ cổng phía Tây của Trung Nam Hải: “Các đại diện đã trở lại và họ đã truyền đạt yêu cầu của học viên đến các nhà lãnh đạo của Hội đồng Trung ương. Tất cả học viên bị cảnh sát Thiên Tân bắt giữ đã được thả. Bây giờ mọi người có thể về nhà.”

Các học viên đã làm sạch môi trường xung quanh, thậm chí nhặt cả mẩu thuốc lá cảnh sát bỏ lại. Trong vòng chưa đầy 20 phút, tất cả các học viên đã đi khỏi.

Vụ việc chưa được giải quyết

Lúc đó Thủ tướng Chu Dung Cơ đã hỏi những người đại diện là đã đọc bài bình luận của ông về Pháp Luân Công chưa. Người đại diện Pháp Luân Công cho biết họ chưa bao giờ nhìn thấy nó. Nhiều người tự hỏi ai đã giữ lại bài bình luận, và làm thế nào nó bị giữ lại. Điều này vẫn chưa minh bạch cho đến ngày nay.

Nguồn: http://en.minghui.org/html/articles/2010/4/22/116248.html


Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2013/4/20/138994.html

Đăng ngày 24-04-2013. Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.