Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung quốc lục địa

[MINH HUỆ 11-10-2008] Cả cho dù tôi không luôn tinh tấn trong sự tu luyện, Sư phụ không bao giờ bỏ tôi. Thay vì vậy Ông để cho tôi nhìn thấy những sự mầu nhiệm của Đại Pháp khắp nơi mà tôi đi đến. Tôi xin viết xuống đây một số kinh nghiệm của tôi để giúp khuyến khích các bạn đồng tu.

1. Đắc Pháp

Khi con gái tôi đầu tiên bắt đầu tu luyện Pháp luân Công năm 1996, nó đề nghị tôi cũng tập luyện, nói rằng sức khỏe của nó được trợ giúp rất nhiều. Với sự khuyến khích của nó, tôi cũng bắt đầu hành trình tu luyện của tôi cùng năm đó. Trước khi đắc Pháp, tôi bị khám ra bị bệnh mạch máu não bị cứng. Kết quả là một bên đầu tôi luôn bị tê, và tôi phải uống thuốc ba lần mỗi ngày để làm mềm đi các mạch máu.

Khi tôi nhận được một bổn băng thâu hình chín ngày giảng Pháp của Sư phụ, tôi xem nó hai ngày trọn. Nhưng bất kể tôi cố gắng thế nào, tôi cũng khó mà giữ tỉnh thức.

Tôi nhớ lời Sư phụ nói,
“Có một số vị cá biệt thì ngủ, tôi giảng xong thì vị ấy cũng tỉnh giấc. Tại sao vậy? Bởi vì trong sọ não vị ấy có bệnh, cần phải điều chỉnh. Hễ điều chỉnh bộ não, thì họ không thể chịu được; do đó cần cho họ vào trạng thái mê man bất tỉnh, để họ không hay biết. Nhưng bộ phận thính giác một số người không có vấn đề gì; họ ngủ rất say, nhưng một chữ cũng không bỏ sót, [họ] nghe được hết; người này sau đó tinh thần phấn khởi lên, không ngủ hai ngày cũng không thấy mệt mỏi” (Chuyển Pháp Luân)

Khi hai ngày đó qua đi, cơ thể của tôi cảm thấy đầy sức lực; tôi cảm thấy như một người khác. Kết quả là tôi liệng đi hết các thuốc mà tôi trước đây dùng. Đó là lần đầu tiên tôi cảm thấy được sự mầu nhiệm của Đại Pháp.

2. Học Pháp

Cho dù tôi đã 75 tuổi, tôi không có đi đến trường một ngày nào cả, vì vậy tôi chưa bao giờ học đọc. Kết quả, tôi chỉ có thể nghe các bài giảng khi tôi bắt đầu học Pháp. Trong một cố gắng để học đọc, tôi quyết định cố gắng dò theo quyển sách trong khi nghe Sư phụ giảng. Không bao lâu, tôi có thể đọc được Chuyển Pháp Luân, và không lâu sau đó tôi cũng có thể đọc các sách Đại Pháp khác. Tôi biết trong tâm tôi rằng Sư phụ đã giúp tôi.

3. Buông bỏ chấp trước

Tôi bắt đầu hút thuốc lá khi tôi lên 14 tuổi. Kết quả, tôi hình thành một sự chấp trước rất mạnh mẽ cho sự hút thuốc lá. Sau khi nghe Sư phụ giảng Pháp lần đầu, khi cầm lên điếu thuốc lá, tôi không cảm thấy thích thú. Nhưng vì tôi không có một ý chí cương quyết bỏ sự chấp trước này, tôi không thể bỏ nó.

Sau đó Sư phụ ban điềm chỉ cho tôi, cái này kế tiếp cái kia: máy bật lửa của tôi bị nổ, cái gối của tôi bị cháy, và tôi bị ói và đi tước ngay sau khi hút thuốc. Tôi chậm chạp thức giác là Sư phụ đang chăm sóc cho tôi, nhưng tôi vẫn còn không muốn bỏ thuốc. Cho mãi đến mùa Xuân này tôi mới bỏ hoàn toàn. Tôi cảm thấy hổ thẹn vì không buông bỏ cái chấp trước này sớm hơn.

4. Tiêu trừ nghiệp

Mùa Đông tuyết rơi năm 1996, tôi đi đến nhà một bạn đồng tu để xem băng thâu hình chín ngày giảng Pháp của Sư phụ. Trên đường đi, tôi bị trợt té bật ngửa. Tôi tức thời nói với tôi rằng không có lý do gì để lo lắng và tôi sẽ không sao cả. Sau đó tôi ngồi ngay dậy, không cảm thấy đau gì cả.

Khi tôi nhìn xuống chân mặt của tôi, tôi thấy nó quay về phía sau gần 180 độ. Khi nghĩ ngợi gì thêm, tôi chụp lấy cái chân của tôi và bẻ nó lại bình thường. Sau đó tôi đứng dậy và bước đi như không có chuyện gì. Khi tôi nghĩ lại chuyện ấy, tôi hiểu rằng Sư phụ đã gánh nghiệp cho tôi và tôi kỳ thật vừa chứng kiến một sự mầu nhiệm.

Sau đó tôi không dám nói về chuyện đó với ai sợ rằng họ không tin tôi. Chỉ sau này tôi mới hiểu rằng việc này là một cơ hội tuyệt tốt để tuyên dương Đại Pháp. Một lần khác trong khi kinh qua những triệu chứng tim ngưng đập, tôi thình lình cảm thấy như một bàn tay vĩ đại khều khều trên thân tôi, bắt đầu từ vùng vai phải. Tôi tức thời cảm thấy một sự thỏa mái chạy qua toàn thân tôi, và khi bàn tay rời đi. Tôi lại cảm thấy như là Sư phụ đã tiêu trừ một khối to lớn nghiệp cho tôi.

5. Làm sáng tỏ sự thật

Tôi đã hưởng rất nhiều từ Đại Pháp trong nhiều cách hơn những gì tôi có thể nói. Một, so sánh với những người đồng tuổi tôi, tôi xem khỏe mạnh và trẻ hơn. Những người mà biết tôi đều khen tôi xem trẻ. Tôi thấy đó là một cơ hội tốt nhất để đánh tan những quan điểm sai lầm của người ta về Pháp Luân Công và cuối cùng cứu họ.

Trong khi đi viếng các làng trong vùng địa phương của tôi, tôi nói với người ta về các sự mầu nhiệm của Đại pháp. Cho dù tôi vẫn còn cái chấp trước về sự sợ khi làm sáng tỏ sự thật về Pháp Luân Công giữa công chúng, tôi được khuyến khích khi người ta tự động đưa đề tài đó ra. Tôi biết rằng Sư phụ đang giúp đỡ tôi nhìn thấy rằng tất cả các chúng sinh đều đang chờ đợi sự thật. Từ nay, tôi sẽ tinh tấn hơn và cố gắng làm tốt ‘ba điều’.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2008/10/11/187492.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2008/10/27/101784.html
Đăng ngày 4-11-2008; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản