Trang nhat Trang nhat Tieng Anh Minh Hue da ngu Kinh sach tieng Han Tieng Han gian the Tieng Han phon the

Pháp đã chiếu rọi vùng Thái Hành như thế nào

Theo một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại tỉnh Hà Bắc. Chọn lọc từ các bài viết kỷ niệm Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế Giới.

[MINH HUỆ 21-05-2010] Tôi sống tại vùng núi Thái Hành và may mắn được trải qua thời gian với Sư phụ, chứng kiến thời điểm lịch sử truyền Pháp và Sư phụ cứu độ chúng sinh. Tôi muốn chia sẻ những điều sau đây với mọi người.

1. Chứng kiến những điều tuyệt vời của Đại Pháp tại Hội chợ sức khoẻ Đông Phương tại Bắc Kinh năm 1993

(1) Mời Sư phụ giảng Pháp tại Thạch Gia Trang

Vào tháng 12 năm 1993, tôi đến “Hội chợ sức khỏe Đông Phương tại Bắc Kinh” với tư cách là một phóng viên, đại diện cho Học viện nghiên cứu khoa học về thân thể người Thạch Gia Trang. Tôi tham gia hội chợ để tìm và mời một thầy khí công nổi tiếng để dạy khí công tại Thạch Gia Trang. Chuyến đi cho phép tôi có cơ hội lần đầu tiên được gặp mặt Sư phụ Lý Hồng Chí.

Tại gian hàng Pháp Luân Công tôi ngẫu nhiên cầm lên một quyển sách – để có được chữ ký của Sư phụ Lý. Có nhiều người xếp hàng. Tôi đứng theo hàng, không biết làm gì. Ngay lúc bấy giờ tôi nghe Sư phụ kêu tôi đưa quyển sách cho Ngài, và tôi làm vậy, qua đầu của những người khác. Sư phụ vươn tay ra, cầm lấy quyển sách và viết, “Lý Hồng Chí, 12 tháng 12 năm 1993.” Với một nụ cười Sư phụ trả lại quyển sách cho tôi. Đó là giây phút mà tôi sẽ không bao giờ quên.

Ngày hôm sau tôi đi đến Hiệp hội nghiên cứu khoa học khí công Trung Quốc, cơ quan tổ chức chính của hội chợ, và hỏi vị giám đốc Phí Đức Tuyền môn khí công nào là tốt. Ông cao lời giới thiệu Pháp Luân Công. Cơ quan chúng tôi đã ký một hợp đồng với Sư phụ Lý, để Ngài đến dạy Pháp Luân Công tại Thạch Gia Trang. Ngày được ấn định là 3 tháng 3 năm 1994.

(2) Chứng kiến các sự mầu nhiệm của Pháp Luân Đại Pháp tại hội chợ sức khỏe

Tôi đi xuyên qua toàn bộ hội chợ. Nhiều gian hàng khí công chiếm lấy một phần ba diện tích bên phía trái. Các bác sĩ nổi tiếng từ khắp Trung Quốc, chuyên môn hoặc về y khoa Trung y hoặc Tây y, đều có các gian ở vị trí trung tâm. Tất cả các gian hàng khác thu hút rất ít người, trừ có gian của Pháp Luân Công, nơi có một đám rất đông người chờ đợi, và người ta khó mà bước lên trước. Tình trạng là như vậy từ ngày đầu đến ngày cuối của hội chợ. Ba hàng người, kéo dài từ cổng vào của hội chợ, chờ đợi trước gian triển lãm của Pháp Luân Công.

Những người xin Sư phụ chữa trị đến từ khắp Trung Quốc và họ bị những căn bệnh phức tạp và khó chữa. Một số được đẩy vào bằng xe lăn, một số được khiêng trên băng ca, và một cặp vợ chồng từ miền quê khiêng con họ trên một cái khung sắt. Từng chập tôi lại nghe tiếng người ta hô lên từ đám đông, “Pháp Luân Công có thể trị lành bệnh,” “Pháp Luân Công trị bệnh rất mau!” Tôi cũng nghe những tiếng vỗ tay vang dội, hoan hô, những lời cảm tạ, và tiếng khóc nức nở. “(Bệnh) hết rồi! (Bệnh) dứt rồi!” “Thật thần kỳ!” Tôi cũng nhìn thấy người ta quì xuống, cúi đầu, và la lớn trong tiếng nghẹn ngào, “Đấng cứu thế!” “Phật sống!” Tôi chứng kiến tất cả những điều này bằng chính mắt mình.

Sáng ngày cuối cùng của hội chợ, các bác sĩ vốn có các gian hàng, và những người mà bán các thiết bị y tế, đều rời gian hàng của họ và đến chỗ Sư phụ để chữa bệnh. Tôi hỏi một vị bác sĩ Trung y lớn tuổi, “Tại sao ông xin chữa bệnh từ một khí công sư?” Ông ta đỏ mặt và trả lời, “Ông ấy (ý nói về Sư phụ) có thể trị tận gốc bệnh, tôi không thể.” Vị bác sĩ này đã chữa trị cho tôi trong quá khứ. Sau đó ông ta nói, “Anh tốt hơn nên đến khí công để trị bệnh.

(3) Chứng kiến sự trong sạch của Đại Pháp

Buổi chiều hôm đó Sư phụ tổ chức một hội thảo tại một hội trường và tặng số tiền thu từ vé vào cửa buổi hội thảo cho Hội “Nghĩa dũng vi cơ kim hội”. Đồng thời, nhà tổ chức hội chợ tổ chức một buổi họp đánh giá phần thưởng. Tôi đã lỡ mất cơ hội quí báu để nghe hội thảo của Sư phụ vì tôi muốn dự buổi họp đánh giá phần thưởng.

Vào cuối buổi họp đánh giá, Sư phụ Lý Hồng Chí được chỉ định nhận phần thưởng cao nhất của hội chợ, “Phần thưởng vì sự tiến bộ của khoa học liên ngành” và “Khí công sư được hoan nghênh nhất bởi đại chúng“. Sư phụ thắng được nhiều phần thưởng nhất từ hội chợ. Có ai đó đã nhận hai phần thưởng nhân danh Sư phụ vì Ngài đang bận chỉ dạy miễn phí Pháp Luân Công.

Cảm giác đầu tiên của tôi về Sư phụ là sự trẻ trung của Ngài, và sự sốt sắng phi thường của Ngài, mà rất khác biệt với những người khác. Tôi nghĩ, “Thật là hay quá nếu mình có người như Ngài là Sư phụ” Khi Sư phụ ký sách cho tôi, tôi có thể cảm thấy sự từ bi của Ngài, và nụ cười của Sư phụ tức thời làm biến mất vẻ ngoan cố và kiêu ngạo của tôi.

2. Học Pháp và bắt đầu tu luyện tại khóa giảng Pháp năm 1994 tại Thạch Gia Trang

(1) Sư phụ đến Thạch Gia Trang để dạy Pháp Luân Công

Ngày 3 tháng 3 năm 1994 là ngày không thể nào quên được cho tôi. Cả cho đến ngày nay, tôi còn có thể nhớ mọi việc hết sức rõ ràng.
Như đã đồng ý trước đó, Sư phụ đến dạy Pháp vào lúc 8 giờ 30 sáng. Khóa giảng được tổ chức tại giảng đường của tiền sảnh Khu quân đội tỉnh Hà Bắc. Sư phụ bắt đầu nói tổng quát về khí công. Có khoảng 900 người tham dự, trong đó 600 người đã là học viên của Pháp Luân Công và đến từ Bắc Kinh với Sư phụ. Phần còn lại là người địa phương.

Khi Sư phụ bước vào phòng giảng, Ngài xem rất hiền từ, gương mặt của Ngài ánh lên nét sự lành mạnh và rạng ngời. Trong buổi giảng đầu tiên Sư phụ kêu chúng tôi mở bàn tay của chúng tôi ra và hỏi chúng tôi có thể nhìn thấy gì. Con gái sáu tuổi của tôi nói lớn, “Mẹ, con nhìn thấy cái gì đó! Con có thể thấy nó! Nó đang quay như cái quạt, và nó quay qua quay lại…” Con của người đồng nghiệp tôi cũng kêu lớn lên. Cả hội trường trước đó im lặng, nhưng bây giờ mọi người đều bàn tán. Bầu không khí trở nên sống động và hứng khởi. Sư phụ kêu chúng tôi đứng dậy và thư giãn cơ thể. Khi Ngài nói, “thư giãn,” bàn tay Ngài chụp không khí từ phải sang trái. Tức thời tôi cảm thấy một luồng ánh sáng mạnh mẽ chớp trong không khí và cảm thấy như một luồng điện giựt xuyên cả cơ thể tôi.

Vào lúc 7 giờ chiều ngày hôm đó chúng tôi tụ họp tại câu lạc bộ của khu tập thể Nhà máy dệt vải số 3, một nơi nhỏ, đơn giản và thô sơ không có ghế hay sân khấu. Trong một phòng liền kề đó, người ta nhảy múa và hát karaoke, và nó rất ồn ào phía bên đó. Sư phụ không quan tâm, và Ngài dạy chúng tôi các bài công pháp và Pháp. Ngài đơn giản và dễ dàng tiếp xúc quá. Chúng tôi ngồi trên đất và nghe Sư phụ dạy Pháp. Tôi cảm thấy rất thoải mái trong tâm, và tất cả mọi lo lắng đều biến mất.

Sáng hôm sau, với sự giúp đỡ của Sư phụ, chúng tôi dời đến hội trường của Nhà máy dệt vải số 2 tương đối có hình thức, và Sư phụ giảng Pháp. Có khoảng 900 người có mặt.

(2) Sư phụ thanh lý thân thể chúng tôi

Trước khi học Pháp Luân Công, tôi đã bị phụ thể là động vật chiếm hữu cơ thể. Khi các khí công sư nhìn thấy tôi họ cúi đầu và nghiêng mình trước tôi, và một số còn quì lạy trước tôi. Dĩ nhiên lúc bấy giờ tôi không hiểu vì sao. Sau khi học Pháp tôi hiểu ra rằng họ không dám xúc phạm các con vật mà tôi chứa chấp. Khi Sư phụ nói về phụ thể vào ngày thứ ba, tôi cảm thấy vô cùng lạnh, và phải mặc một cái áo choàng lông mượn được, và bên ngoài đó thêm một cái áo choàng khác nữa. Như vậy mà tôi vẫn còn bị lạnh, và tôi ho và khạc ra rất nhiều đờm. Mỗi lần tôi ho, Sư phụ ngưng giảng, nhìn tôi cho đến khi tôi ngừng ho, và sau đó tiếp tục. Sư phụ tịnh hóa thân thể của tôi cùng lúc – Trong gia đình tôi có bệnh phổi di truyền.

Khi Sư phụ dạy các bài công pháp, Ngài gọi tôi đến phòng nghỉ trên sân khấu. Ngài vỗ ba lần lên đầu, ba lần sau gáy, và ba lần trên lưng tôi, và sau đó nói, “Đi!” Tôi cảm thấy thoải mái quá và tôi chưa bao giờ cảm thấy nhẹ nhàng và thoải mái như vậy trước đây. Sau đó tôi hỏi Sư phụ tại sao những phụ thể đó vào được người tôi. Sư phụ nói rằng tôi sẽ hiểu sau khi nghe các bài giảng Pháp. Người cũng kêu tôi mở hai mắt khi tôi tập các bài công pháp.

Một người đồng nghiệp của tôi đã bị cắt bỏ hai phần ba dạ dày của mình. Hôm đó lúc ăn trưa cô ăn một tô lớn mì sợi dầy và cứng, và lúc bấy giờ không chú ý đến nó. Nhưng khi cô nhìn thấy tôi nơi giảng đường, cô nói với tôi, “Tôi cảm thấy no, nhưng thật thoả mái.” Cô sau đó nói với sự ngạc nhiên, “Ồ! Tôi đã ăn nhiều như vậy, và đó là mì sợi. Tôi chưa bao giờ ăn nhiều như vậy từ khi bị mổ.” Cô chắp hai tay lại và nói một cách sung sướng,”Cảm ơn! Cảm ơn! Hoa Đà [một vị y sĩ nổi tiếng trong lịch sử] đã tái sinh!” Gương mặt của cô sau đó luôn chiếu sáng khoẻ mạnh.

Tôi có một người đồng nghiệp khác mà bị bệnh viêm mạch máu, và các xương của các ngón chân đều bị trồi ra, với chất nước vàng rỉ ra từ các vết thương. Các bác sĩ giục anh ta cắt bỏ đi hai chân, và anh tham gia khóa học như hy vọng cuối cùng để cứu đôi chân mình. Sau khi tham gia khóa học trong tám ngày, hai chân anh được chữa lành, và các vết thương không còn rỉ nước nữa hay lên sẹo. Dần dần thịt mới mọc ra. Các đôi giày của anh trước đây bị ướt bên trong, nhưng bây giờ chúng khô ráo, và đôi chân anh được cứu chữa. Anh nói với mọi người mà anh gặp, “Sư phụ thật phi thường. Hãy đi học Pháp Luân Công! Hãy nhìn xem, bệnh tôi đã được lành!

Một người đồng nghiệp mang con trai bà đến một chụp hình chung vào ngày cuối của khóa học. Nó bị té từ tầng lầu thứ tư một tòa nhà khi nó lên sáu tuổi. Nó đã được phẫu thuật não, nhưng vẫn còn bị chứng phình mạch não, và nếu nó bị vỡ thì nó sẽ bị liệt vì áp lực của thần kinh. Bà đã tốn rất nhiều tiền để trị bệnh cho nó. Bà ta cũng mang đứa con đến lớp học. Sư phụ đến xem đứa bé này. Người chạm nhẹ vào đầu đứa bé, và đứa bé trở nên khoẻ mạnh. Từ đó sức khoẻ nó rất tốt.

(3) Sư phụ thanh lọc cho tôi tất cả các bệnh tật của tôi

Trước khi tập Pháp Luân Công tôi có nhiều vấn đề sức khoẻ, gồm chứng viêm khớp, bị cắt bỏ túi mật, chảu máu dạ dày, viêm tá tràng, phụ khoa, và phù thũng phổi di truyền. Nói tóm lại, tôi đã có rất nhiều bệnh và nơi nào trên cơ thể mà đụng đến thì tôi đều bị đau. Bệnh tệ nhất là đau đầu. Sau khi sinh con tôi bị “sốt hậu sản“. Tôi bị lạnh toàn thân và nhức đầu nặng. Chúng nặng đến độ tôi lăn lộn trên giường vì đau.

Tây y không trị được các bệnh của tôi. Chồng tôi là một bác sĩ và tìm được nhiều bác sĩ tốt và nổi tiếng để khám cho tôi, nhưng họ không trị được chứng nhức đầu của tôi, cũng không khám ra được bệnh gì, thậm chí chụp X-quang. Đầu tôi luôn đau. Vào mùa hè, tôi phải mặc áo choàng và quần cách ly. Khi tôi đi ra ngoài vào mùa đông tôi mặc một áo choàng lông, cái mũ, và đeo khẩu trang. Tôi phải bao bọc tôi thật kỹ. Dù mới đang ở độ tuổi 20, tôi trông như một người già 30 hoặc 40 tuổi.

Không ai có thể trị dứt được các bệnh của tôi. Nhưng sau khi tôi nghe Sư phụ dạy Pháp, mặt tôi không còn thấy u ám và khô như trước nữa. Tôi không còn bị lạnh và không còn sợ trời lạnh. Trong mùa đông tôi không còn cần mặc nhiều áo quần nữa và không có cảm thấy lạnh. Vào mùa hè tôi cả có thể mặc áo T-shirt, mà quá khứ tôi không bao giờ cả dám nghĩ đến. Tôi còn có thể đi bơi và trở lại tuổi trẻ của mình. Trong mười ngày, từ một người đàn bà xem như 40 tuổi, tôi trở thành trẻ trung và đầy sức lực như một người đàn bà bình thường ở độ tuổi 20.

Một đêm nọ, chồng tôi đi xa vì công việc, tôi ở nhà với con gái tôi. Tôi ngủ ít, đi tiểu luôn mỗi vài phút, và cảm thấy phần dưới cơ thể bị đau, gần như không chịu nổi. Tôi vừa nằm xuống là phải dậy ngay đi tiểu, và điều đó xảy ra suốt đêm. Tôi chỉ ngủ được một giờ trước bình minh. Sau khi tôi thức dậy, tôi vào nhà vệ sinh để đổ bình nước tiểu. Nó khá nặng. Tôi không để ý bên trong vì có nắp đậy. Tôi ngạc nhiên thấy rằng không có gì chảy ra khi tôi cố đổ bình. Cái bình hình bầu dục có thân to và cái miệng hẹp, và khi tôi mở ra xem, tôi bị sốc khi thấy rằng nước tiểu như một đống mũ và máu đầy cái bình. Tôi rất sợ, nhưng đồng thời mừng rỡ. Cảm giác đầu tiên của tôi là cuối cùng tôi đã được lành bệnh. Tôi liên tục nói, “Cảm ơn Sư phụ! Cảm ơn Sư phụ!

Tôi gọi cho chồng tôi và kêu anh ấy về nhà ngay. Khi anh về đến và nhìn cái bình bầu dục thì rất ngạc nhiên, “Điều gì đã xảy ra? Cái gì đây?” Tôi nói với anh, “Đây là nước tiểu mà em đã tiểu ra đêm qua. Em không thể ngủ được cả đêm, và đây là cái gì em đã tiểu ra.” Tôi hỏi anh,”Đây là gì vậy?” Hai mắt anh mở lớn. Anh ấy không nói được ra lời. Sau đó hỏi tôi, “Đây là thứ mà em đã tiểu ra?” Tôi gật đầu. Anh nhìn kỹ lại. Là một bác sĩ anh biết đó có nghĩa là gì và trầm ngâm, “Cái u phải to lắm! Y học hiện đại không bao giờ có thể làm được điều này! Thật không thể tưởng tượng nổi!

Sau việc này chồng tôi bắt đầu tập Pháp Luân Công, và sau này đi nghe các khóa giảng Pháp của Sư phụ tại Tế Nam. Mọi người trong gia đình tôi biết được các sự thay đổi trong tôi, và từng người từng người, các chị em và tất cả mọi người bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công. Mỗi khi tôi nhắc đến sự kiện này tôi cảm động rơi nước mắt. Tôi thật biết ơn Sư phụ.

(4) Sư phụ từ bi lớn lao của chúng ta

Ngày 11 tháng 3 năm 1994 là ngày cuối cùng Sư phụ ở tại Thạch Gia Trang. Lúc 8 giờ 30 sáng có khóa chụp hình chung tại cửa tây của Sân vận động Công nhân, nơi đây các nhóm từ các vùng khác nhau sẽ chụp hình với Sư phụ. Một nhiếp ảnh viên chuyên nghiệp đòi mười nhân dân tệ mỗi người. Sư phụ nói như vậy quá mắc và hỏi chúng tôi trong số các học viên có ai biết chụp hình không. Kết quả, mỗi người chỉ cần trả một nhân dân tệ, để rửa ảnh. Sư phụ không muốn các học viên phải gánh nặng tài chính thêm.

Sư phụ chụp hình với từng nhóm một. Có thật nhiều người, và nó kéo dài đến giờ ăn trưa. Sư phụ được mời đứng nơi này nơi kia.

Tôi tràn đầy niềm kính mến sâu xa đối với Sư phụ. Một vị Sư phụ vĩ đại như vậy, nổi tiếng như vậy, mà Ngài không một chút kiêu ngạo, và thật dễ dàng tiếp xúc và hiền từ như vậy. Không có lời nào có thể diễn tả sự kính mến của tôi trước cảnh tượng như vậy, và không có gì xứng đáng để diễn tả sự từ bi của Sư phụ. Sư phụ ăn mặc rất đơn giản. Tôi để ý nhất đôi giày của Sư phụ. Ngài mang một đôi giày da cột giây cũ. Bạn có thể thấy là nó đã bị sờn vì năm tháng. Áo quần của Sư phụ đơn sơ. Ngài mặc một áo ngoài màu nâu và một cái quần xám đen, rất gọn gàng vừa vặn và sạch sẽ.

Khi Sư phụ miêu tả ngồi thiền định, Ngài cởi đôi giày ra. Gần Sư phụ tôi có thể thấy đôi vớ trắng của Ngài; cho dù chúng được giặt rất sạch sẽ, tôi nhìn thấy mấy chỗ rách nơi các ngón và gót chân. Sư phụ mặc một cái áo len cổ chữ V mà để lộ qua khuỷu tay áo mặc bên trong là chiếc áo sơ mi lộ ra. Dĩ nhiên nó cũng bị mòn cũ kỳ, đã được mặc nhiều năm. Tôi đã thấy nhiều người gọi là khí công sư tại Bắc Kinh mà mặc áo quần và giày hàng hiệu, một số cả mang vòng vàng. Nhưng Sư phụ chúng ta thật khiêm nhường và thực tế, và dễ dàng tiếp xúc. Không có ai có thể so sánh với Sư phụ của chúng ta.

(5) Sự thăng tiến và thay đổi trong tôi trong những ngày đầu tu luyện

Cuối cùng tôi đã tìm được Chính Pháp để tu luyện và một vị Sư phụ vĩ đại như vậy. Tôi cảm thấy như là tận trong thâm tâm sâu thẳm từ lâu tôi đã muốn tìm Sư phụ, và cuối cùng tôi đã tìm thấy. Tôi kêu lớn lên trong tâm tôi, “Sư phụ, con cuối cùng đã tìm thấy Sư phụ!

Pháp Luân Công yên hòa, và các động tác tập luyện nhẹ nhàng, chậm và thông suốt. Môn tập dạy người ta làm người tốt, và cách để tu luyện tâm tính và thiện lành. Tôi thình lình nhìn thấy ánh sáng trong đời tôi. Khi tôi còn rất trẻ, tôi nghĩ, “Tại sao người ta làm người? Ai tạo ra họ? ” Sau khi học Pháp tôi được hiểu mục đích của việc làm người, tại sao chúng ta phải làm người tốt, và cách nào để là một người tốt. Tôi theo các nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn trong đời sống hằng ngày và nơi sở làm. Tính tình tôi trở nên tốt hơn và tôi không còn giận dữ và ngoan cố nữa.

Tôi có một lần mua chiếu cho các học viên. Vì tôi không biết nhiều về chiếu, có loại cứng, có loại mềm, và có loại chất lượng kém. Một vài học viên không vui và nói, “Cô tiêu nhiều tiền như vậy, nhưng chất lượng lại xấu quá.” Tâm tôi không động và cảm thấy bình tĩnh. Một đứa bé gái 12 tuổi đứng dậy bênh vực tôi và nói, “Cô ấy đã dùng thời giờ của mình để đi mua chiếu cho mọi người. Mọi người không xấu hổ khi phàn nàn sao? Dì ơi, sau này đừng lo giúp họ nữa. Con không chịu được khi nghe họ than phiền.” Những người than phiền sau đó im lặng. Tôi không cảm thấy gì khi điều này xảy ra. Trong quá khứ, tôi đã cãi nhau với họ. Cảm ơn Sư phụ, đã dạy cho con cách nào làm người tốt. Tôi bây giờ có thể đối đãi với mọi việc với một nụ cười. Khi chồng tôi sau này nói về điều này với tôi, tôi hiểu ra rằng tâm tính của tôi đã thăng tiến.

Vì tôi phụ trách về hàng hóa vật tư ở sở làm, tôi trước đây thường mang về nhà một số đồ vật để sử dụng riêng, kể cả những thứ như nước giặt, xà phòng, muỗng và bát, v.v.. Sau khi tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công, tôi nhớ các lời giảng Pháp và các yêu cầu của Pháp, vì vậy tôi im lặng trả lại những gì tôi đã lấy về nhà. Một bạn đồng sở nói tôi quá ngu khi làm như vậy. Tôi nói với chị ấy là Sư phụ chúng tôi dạy chúng tôi không tham những lợi lộc nhỏ nhen.

Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) tà ác bắt đầu khủng bố ngày 20 tháng 07 năm 1999, bí thư đảng tại xưởng chúng tôi nói trên loa truyền thanh rằng tôi tập luyện Pháp Luân Công và tôi đã lấy đồ của xưởng về nhà. Ông muốn bôi nhọ Đại Pháp. Chồng tôi đã đến nói lý với ông ta, và hỏi ông ta vì sao không nhận thấy rằng chính vì tôi bắt đầu tập luyện Pháp Luân Công mà tôi đã đem trả lại những gì tôi lấy trước kia về nhà. Bí thư đảng thình lình hiểu ra được điều gì đã xảy ra và trở nên kính trọng tôi.

3. Kinh nghiệm của tôi về sự tham gia lần nữa khóa dạy Pháp Luân Công tại Tế Nam năm 1994

Một vài tháng sau khóa giảng Pháp tại Thạch Gia Trang, Sư phụ dạy Pháp tại thành phố Tế Nam. Tôi rất vui mừng. Cả nhà tôi đã đến Tế Nam.

Sau bữa cơm trưa, trong khi người ta chờ đợi Sư phụ trong phòng giảng, tôi ôm bánh xe (bài tập thứ hai) và nhập định sâu trong khoảng năm phút, và sau đó tôi nghe Sư phụ nói Ngài muốn bắt đầu lớp học bây giờ. Tôi ngồi xuống và cảm thấy lập tức buồn ngủ và không tỉnh dậy cho đến khi tôi nghe mọi người vỗ tay, tôi hiểu ra rằng Sư phụ đã giảng xong. Nhưng tôi đã nghe mọi điều Sư phụ giảng trong lúc tôi ngủ. Thật là kỳ diệu.

Trên đường trở về nơi chúng tôi trọ, tôi nhớ lại trải nghiệm trong lúc ôm bánh xe. Không có gì cả, nhưng tôi cao lớn và vĩ đại, vô cùng vĩ đại, vô biên. Các học viên nói với tôi sau này rằng Sư phụ đã nhìn tôi trong khi tôi ôm bánh xe. Tôi hiểu ra rằng đó là vì Sư phụ đã gia trì mà tôi đã có trải nghiệm lạ thường đó.

Trong khi bắt xe buýt để đến nơi giảng Pháp, một bánh xe đã bị nổ. Có khá nhiều người chúng tôi trên xe buýt, và tôi nghĩ chúng tôi không thể kịp đến khóa giảng. Người tài xế nói, “Đừng lo, chuyến xe buýt kế tiếp sẽ đến ngay, và chúng tôi sẽ đưa mọi người đến nói cần đến, nhưng tôi không thể nói là trong bao lâu nữa.” Một học viên kêu chúng tôi đừng lo, và nói rằng đó là can nhiễu từ các không gian khác, và Sư phụ đã có an bài cho chúng tôi. Mọi người trên xe buýt trở nên im lặng và ra khỏi xe buýt từng người một. Quả không bao lâu một xe buýt khác đến. Chúng tôi thậm chí đã đến phòng giảng sớm một chút.

Gần 4 000 người đã tham dự khóa giảng Pháp tại Tế Nam. Tôi mang con gái tôi và gia đình tôi đến phía trước và ngồi đối diện với Sư phụ. Tôi lắng nghe rất kỹ lưỡng. Lần này khác với lần trước. Lần trước tôi chỉ muốn Sư phụ chữa trị các bệnh cho tôi, và không nghe kỹ lưỡng điều mà Sư phụ dạy. Trong ba tháng, tôi đã trở nên một con người khác. Tôi trở nên mạnh khoẻ và nhanh nhẹn trong suy nghĩ, và tôi không còn bị lạnh mọi lúc nữa, và thậm chí còn có thể mặc váy. Sư phụ muốn thanh lý thân thể của chúng tôi trong lúc giảng và bảo chúng tôi đứng lên, dậm chân nhẹ nhàng, và thư giãn. Người bảo chúng tôi nghĩ đến một thứ bệnh mà chúng tôi có, và nếu chúng tôi không có bệnh thì chúng tôi có thể nghĩ đến bệnh của một người trong gia đình. Sau đó Sư phụ bảo chúng tôi thư giãn. Chúng tôi đều cảm thấy rất thoả mái. Mỗi khi tôi nhớ lại điều này tôi thấy cảm động trong một thời gian lâu.

Đến bữa ăn trưa, một học viên nói với tôi anh ta nhìn thấy Sư phụ đi đến một quán nhỏ để ăn, nơi đây Sư phụ kêu một tô mì. Một học viên bỏ lại nửa tô mì. Sư phụ cũng ăn phần còn lại để không bỏ phí đồ ăn. Một học viên nói trong nước mắt, “Sư phụ thật là vĩ đại!”

Lúc bấy giờ con gái tôi hơn sáu tuổi. Khi tôi chụp hình chung với Sư phụ nó quay đầu lại và nhìn Sư phụ thay vì nhìn máy ảnh. Sau đó nó nói với tôi, với ngón tay nó chỉ vào tim, “Con muốn nhớ Sư phụ trong tâm con.” Tôi đã rất cảm động bởi điều con gái nhỏ của tôi nói.

Sau khi chúng tôi trở về, những người trong chúng tôi mà đã đắc Pháp trước đây chia sẻ vẻ đẹp của Đại Pháp với nhiều người hơn. Ban đầu chỉ có mười người tập luyện Pháp Luân Công nơi sở làm của tôi. Đến 20 tháng 05 năm 1999, con số các học viên đã tăng lên hơn 600. Thậm chí trong mười một năm qua, sống dưới sự bức hại, càng ngày càng nhiều người hơn biết được sự thật và sự tàn bạo của cuộc bức hại qua các cố gắng của các học viên. Những người này đã không còn đi theo ĐCSTQ tà ác, và nhiều người đã bắt đầu tập luyện.
________________________________________
Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2010/5/21/223935.html
Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2010/5/29/117469.html
Đăng ngày 16-06-2010; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Chuyên mục: Kinh nghiệm tu luyện, Kỷ niệm Đại Pháp
hoa sen
Tất cả mọi hoạt động của Pháp Luân Đại Pháp là miễn phí và do các học viên tình nguyện đảm nhận
Email liên lạc: lienlac@minhhue.net