Bài viết của một học viên Pháp Luân Đại Pháp tại Trung Quốc

[MINH HUỆ 28-12-2018] Khi đạp xe đi làm vào ngày 6 tháng 2 năm 2018, tôi đã bị một chiếc xe tải đâm tại một ngã tư. Cả bánh trước và bánh sau của xe đè lên chân và bàn chân tôi. Suy nghĩ duy nhất của tôi lúc đó là: “Sư phụ đang bảo hộ cho tôi và tôi sẽ ổn.”

Người lái chiếc xe tải là một phụ nữ ở độ tuổi bốn mươi, cô ấy mới học lái xe. Trên xe đang có hai hành khách. Cô ấy bị choáng và sợ hãi và không biết phải làm gì.

Tôi vẫn nằm trên mặt đất, nghĩ rằng mình phải đứng dậy khi hai người khách đến gần tôi và muốn giúp đỡ. Tôi gắng sức và chầm chậm đứng dậy. Tôi vô cùng đau đớn nhưng vẫn nhự nhủ rằng mình sẽ ổn.

Tôi cố gắng động viên tài xế và nói rằng, “Đừng quá lo lắng. Tôi không vấn đề gì, tôi là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.”

Tôi vẫn không thể đi được, nhưng khi cô ấy hỏi,” Chị có thể đi được không?” Tôi đã trả lời “Có, chắc chắn là tôi đi được.”

Người tài xế gọi chồng đến giúp và rút tiền trong ví để đưa cho tôi.

Tôi nói “tôi không lấy tiền của cô”.

Đến khi chồng cô ấy đến, tôi mới đi được. Anh ấy muốn đưa tôi đến bệnh viện để kiểm tra sức khỏe. Nhưng tôi nói với anh ấy rằng việc này không cần thiết. Tôi nói với họ rằng Pháp Luân Đại Pháp là một pháp môn chân chính. Sau đó, tôi đã giúp họ thoái xuất khỏi Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) và các tổ chức liên đới của nó.

Tôi nói với họ rằng tôi cần phải đi làm. Sau đó, tôi nhận ra xe đạp của mình không đi được. Chồng của người tài xế đã chở tôi đi làm và sửa xe đạp cho tôi. Vành thép ở bánh trước đã bị hỏng và phải thay cái mới.

Ở độ tuổi của tôi, đôi chân và bàn chân của tôi bị một chiếc xe tải hạng nặng cán qua, thật may mắn là tôi không bị thương nặng. Sự việc này đã triển hiện cho tôi thấy huyền năng kỳ diệu của Đại Pháp.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/12/28/378806.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2019/1/16/174650.html

Đăng ngày 31-01-2019; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share