Bài viết của phóng viên Minh Huệ

[MINH HUỆ 20-10 -2018] Tiếp theo Phần 2

Hiện nay, khoa học kỹ thuật, y thuật hết sức phát triển, điều kiện dưỡng bệnh và chăm sóc sức khỏe đặc biệt ưu việt, các phương thức vận động rèn luyện thể dục đa dạng, nhưng có rất nhiều bệnh tật vẫn không có cách nào chữa được, rất nhiều người vẫn phải sống với một thân thể đầy rẫy bệnh tật. Nhất là còn có những người vì nghèo khó mà không có tiền trị bệnh, chỉ còn cách chờ chết.

Từ năm 1992 đến năm 1999, Pháp Luân Đại Pháp (cũng gọi là Pháp Luân Công) truyền khắp vùng đất Thần Châu, Pháp lý Chân-Thiện-Nhẫn khiến cho hàng trăm triệu người thân tâm tịnh hóa, đạo đức thăng hoa. Có vô số minh chứng cụ thể, Pháp Luân Đại Pháp không chỉ trị bệnh khỏe người vô cùng hiệu quả, mà còn xuất hiện rất nhiều kỳ tích mà người thường đúng là bất khả tư nghị.

Pháp Luân Đại Pháp được Sư phụ Lý Hồng Chí giới thiệu ra công chúng vào năm 1992, là một pháp môn dạy con người sống theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn và luôn nghĩ cho người khác trước.

Hàng triệu học viên Pháp Luân Đại Pháp trên khắp thế giới đã được thụ ích về cả thể chất lẫn tinh thần khi tu luyện Đại Pháp. Họ đề cao tiêu chuẩn đạo đức và có được thân thể khỏe mạnh. Thậm chí người nhà của họ cũng nhận được phúc báo từ Đại Pháp.

Dưới đây là một vài câu chuyện của những người cao tuổi, họ từng mắc bệnh hiểm nghèo và tàn tật, nhân duyên gặp và tu luyện Pháp Luân Đại Pháp hoặc nhờ thành tâm kính niệm “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo”, mà đều ‘gặp được đường sống trong cõi chết’, thân tâm khỏe mạnh.

Pháp Luân Đại Pháp là công pháp tu luyện Phật gia tính mệnh song tu chân chính, lấy Chân-Thiện-Nhẫn là Pháp lý chỉ đạo, với năm bộ công pháp đẹp mắt, đơn giản làm phụ trợ, có thể khiến người học thân tâm khỏe mạnh, khai trí khai huệ, đạt đến cảnh giới tự tại hiểu rõ hết thảy bí ẩn của nhân sinh và vũ trụ.

Đầu năm 1998, giới y học Đại Lục đã vì thế mà thực hiện năm đợt điều tra y học, sau đó, những người làm công tác y học ở Úc, Đài Loan cũng làm những điều tra sức khỏe liên quan. Kết quả cho thấy 97,9% người học luyện Pháp Luân Công có sự cải thiện sức khỏe.

Cụ bà Doãn Ngọc Chi khỏi ba căn bệnh ung thư, sống trường thọ khỏe mạnh

Bà Doãn Ngọc Chi, một người dân gốc ở thành phố Cát Lâm, bà không được học hành. Năm 1996, sau khi học Pháp Luân Đại Pháp, ba căn bệnh ung thư của bà đều khỏi mà không cần điều trị y tế. Bà là người tâm địa thiện lương, không bao giờ tranh chấp với ai.

Trước kia bà Doãn là một phụ nữ ốm yếu, bị mắc bệnh tim nghiêm trọng, cao huyết áp và bụi phổi silic. Năm 38 tuổi, bà bị tai nạn lao động và xương tay phải bị gãy nát, bác sỹ phải dùng một thanh thép để cố định lại cánh tay. Trong mấy chục năm, tay của bà không thể dùng lực, duỗi thẳng hay cầm nắm được.

Năm 73 tuổi, bác sỹ chẩn đoán bà bị ung thư ở cả gan, tử cung và buồng trứng. Bà đã đến ba bệnh viện khác nhau để kiểm tra và các bác sỹ đều hội chẩn rằng ung thư gan đang ở giai đoạn cuối, và nếu tính riêng ung thư gan thì bà chỉ còn sống được ba tháng. Lúc này bà vô cùng tuyệt vọng khi biết rằng sinh mệnh của mình sắp đi đến hồi kết.

Khi các con của bà hỏi bác sỹ rằng liệu có thể làm phẫu thuật cho bà hay không, bác sỹ nói rằng họ e rằng bà có thể tử vong trong lúc phẫu thuật do tuổi cao sức yếu. Không nản lòng, các con bà đã bố trí để bà điều trị trong một phòng bệnh cao cấp tại một bệnh viện quân đội, thử đủ loại thuốc tốt nhất có thể và các phương pháp điều trị. Sau hai tháng, chi phí điều trị lên đến 60.000 tệ, nhưng bệnh tình không hề thuyên giảm, và các con bà cũng hết đường xoay sở.

Lúc này, con gái bà tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, và cố gắng thuyết phục bà: “Bây giờ chỉ có Pháp Luân Đại Pháp mới có thể cứu mẹ. Mẹ luyện Pháp Luân Công đi!”

Con gái nói với bà Đại Pháp kỳ diệu ra sao. Nhưng bà Doãn nói trong vô vọng: “Tốt thì các con cứ luyện đi. Mẹ thì đã không kịp nữa rồi.”

Thế nhưng ngay tối hôm đó trong khi ngủ, bà Doãn mơ thấy Sư phụ Lý của Pháp Luân Đại Pháp đã tịnh hóa thân thể cho bà. Trong mơ, bà ngồi song bàn trên giường, còn Sư phụ Lý ở phía sau và dùng hai tay đẩy mạnh vào lưng bà. Lúc đó vì bị cổ trướng, nên bà không thể ngồi dậy. Nhưng đến sáng hôm sau, bà có thể ngồi dậy và bụng không còn trướng lên nữa. Bà rất mừng và bảo con trai: “Mau gọi chị em gái con đến đây. Sư phụ đã tịnh hóa thân thể cho mẹ. Mẹ cũng muốn học Pháp Luân Đại Pháp.”

Lúc đó bà Doãn không thể xuống đất đứng thẳng, nên đầu tiên con gái dạy bà Bộ công pháp số năm “Thần thông gia trì Pháp”. Bà Doãn ở bệnh viện thêm một tuần nữa, và suốt cả tuần, bà không làm gì khác ngoài đả tọa luyện công và nghe các bài giảng Pháp. Mặc dù các động tác vẫn chưa chuẩn xác nhưng sức khỏe của bà cải thiện rõ rệt mỗi ngày. Bụng đã xẹp lại, bà có thể đi lại thoải mái và cảm giác toàn thân có sức lực.

Vỏn vẹn trong vòng bảy ngày, thân thể của bà xuất hiện đại biến hóa. Bà rất sửng sốt vì những kỳ tích thật sự đang phát sinh trên thân thể mình và không lời nào tỏ hết lòng cảm ân sâu sắc của bà đối với Sư phụ của Đại Pháp! Những người con không tu luyện Đại Pháp của bà thì cho rằng đó chỉ là hiện tượng “hồi quang phản chiếu” mà thôi, nhưng trong tâm bà Doãn tin chắc rằng bà đã được Đại Pháp cứu.

Xế chiều ngày thứ bảy, các con đưa bà về nhà. Một vài người con muốn nhân cơ hội này thay phiên nhau đưa bà đi khắp nơi, du sơn ngoạn thủy để tận hiếu với bà trước khi bà lâm chung. Nhưng trái với suy nghĩ của họ, bà lại nhanh chóng hồi phục hoàn toàn. Sau đó, các con của bà nói: “Bọn con thật không bao giờ dám nghĩ rằng một người mà bệnh viện đã tuyên án tử lại có thể phục hồi một cách kỳ diệu như thế. Đại Pháp rõ ràng là vô cùng thần kỳ!”

Trong vài tháng sau đó, Sư phụ của Đại Pháp lại điều chỉnh thân thể bà Doãn thêm mấy lần nữa. Lượng máu chảy ra theo mỗi lần bà đi tiểu áng chừng cả mấy chậu rửa mặt. Những người con không tu luyện Pháp Luân Công nghĩ rằng bà đang nguy kịch, nên đã toan chuẩn bị quần áo liệm cho tang lễ của bà. Chỉ có những cô con gái tu luyện Đại Pháp thì biết rõ rằng bà đang tiêu nghiệp. Sau lần đó, các bệnh ung thư gan, ung thư buồng trứng, ung thư tử cung của bà đều biến mất.

Không lâu sau, bà mơ thấy Sư phụ Lý bảo bà uống một thứ nước đựng trong bình đất sét nhỏ nằm ở góc đông bắc của ngôi nhà. Bà đã làm theo chỉ dẫn và uống bình nước đó. Trong liên tiếp vài ngày sau đó, bà không ngừng ho ra đờm, và theo đó thì bệnh bụi phổi từ thời còn trẻ của bà đã khỏi hẳn. Vết sẹo dài cả tấc và sâu hơn 2 cm do tay phải bị gãy xương cũng biến mất. Bây giờ, bà có thể duổi thẳng cánh tay, và kết quả chụp X-quang cũng không thấy tấm thép cố định xương nữa.

Có lần bà Doãn bị trật chân trái, cả bàn chân quay 90 độ sang ngang. Lúc đó, bà lập tức ngồi trên mặt đất và dùng hai tay nắn chân lại vị trí cũ. Mắt cá chân của bà bị sưng, và bà không uống thuốc hay điều trị gì mà chỉ kiên trì đả tọa mỗi ngày, vậy mà chỉ sau một tuần, bà có thể đi lại tự nhiên như không.

Tháng 7 năm 1999, sau khi Giang Trách Dân phát động bức hại Pháp Luân Đại Pháp, con gái bà Doãn bị bức hại nghiêm trọng, nhưng không có gì khiến tín tâm của bà với Đại Pháp bị dao động.

Bà nói với cảnh sát: “Sư phụ Lý đã ban cho tôi cuộc đời thứ hai.”

Năm 2004, khi đó bà Doãn 82 tuổi và đã tu luyên Đại Pháp được chín năm. Trông bà vô cùng khỏe mạnh, tràn đầy sức sống, vết nám của bà cũng biến mất. Răng bà không bị rụng một chiếc nào và mái tóc đen của bà mới chỉ xuất hiện vài sợi bạc. Nhìn bà như thể chỉ chừng 60 tuổi.

Năm bà 86 tuổi, bà từng đến cục công an để yêu cầu trả tự do cho con gái bị giam phi pháp vì kiên định tu luyện Pháp Luân Công. Trên đường về nhà, bà bị bất tỉnh và xuất hiện triệu chứng tê liệt. Các con bà vội đưa bà vào bệnh viện, và bác sỹ chẩn đoán bà bị bán thân bất toại và hội chứng Alzheimer.

Khi bà Doãn tỉnh dậy, bà thấy mình nằm trong bệnh viện và đang truyền nước ở tay. Các con bảo bà đã hôn mê hơn mười tiếng.

Bà Doãn bảo các con: “Mẹ muốn về nhà! Mẹ có Sư phụ quản!”

Bà rút kim ra khỏi cánh tay và ra khỏi giường, các con không còn cách nào khác đành đưa bà về nhà. Sau khi về nhà, bà học Pháp và luyện công hàng ngày. Kết quả là chỉ vài ba hôm bà đã khôi phục lại như cũ.

Kể từ đó, các con của bà, kể cả hai người con rể vốn trước đây không tin vào Đại Pháp đã hoàn toàn thay đổi quan điểm. Bà Doãn rất hạnh phúc và vô cùng biết ơn Sư phụ và Đại Pháp đã ban cho bà sức khỏe ở tuổi 90.

Bà thường nói: “Chính Đại Pháp đã ban cho tôi hạnh phúc, niềm vui và sức khỏe!”

Năm nay bà Doãn đã 94 tuổi. Ngoại trừ thính lực suy giảm, bà không hề gặp vấn đề gì về sức khỏe và vẫn có thể giặt quần áo, nấu ăn, và tự chăm sóc bản thân.

Bà Doãn đã trải qua nhiều khổ nạn trong cuộc đời. Nhưng bây giờ bà đang được hưởng phúc báo ở tuổi già. Bà cảm thấy mình rất may mắn khi lựa chọn tu luyện Đại Pháp trong khoảng thời gian tuyệt vọng ấy.

Bà nói: “Tôi đã trải qua gần một thế kỷ cùng với những thay đổi của trần thế và nhìn thấu thế gian muôn màu. Gieo nhân nào gặt quả ấy là Thiên lý bất biến.”

Bà cũng nói rằng Pháp Luân Đại Pháp là cơ duyên vạn cổ khó gặp, vô cùng trân quý.

Bà nói: “Vào thời khắc then chốt, chúng ta nghe ai và tin vào điều gì, hết thảy là do bản thân tự lựa chọn. Cơ hội đối với mỗi người là như nhau, tất cả phụ thuộc vào việc bạn có trân quý cơ duyên vạn cổ khó gặp này hay không! Chỉ cần bạn tin vào Pháp Luân Đại Pháp, thì những điều siêu thường và thần kỳ sẽ triển hiện trên thân thể bạn.“

Từ tận đáy lòng bà nói: “Cho dù là ai đã từng đã làm chuyện xấu gì, chỉ cần người đó ăn năn sửa đổi, thật tình sám hối, đều sẽ được Sư phụ cứu độ, đây là những lời thật lòng tâm huyết của một bà lão đã sống gần trăm tuổi.”

Bà Vũ Như Huệ tái sinh sau khi tập Pháp Luân Đại Pháp

Bà Vũ Như Huệ sinh ra và lớn lên ở Đài Loan, và đã trải qua hai lần đại phẫu vào năm bà 43 tuổi và 57 tuổi. Lúc đó, sức khỏe của bà rất yếu. Chưa đến 60 tuổi mà gần như bệnh tuổi già nào bà cũng mắc. Huyết áp lúc đó của bà là 190/120 và còn bị tăng nhãn áp.

Bác sỹ cũng nhiều lần cảnh báo bà phải uống thuốc đúng giờ cho đến cuối đời, nếu không có thể sẽ mất thị lực hoặc đột quỵ bất cứ lúc nào.

Hơn mười năm bà phải dựa vào thuốc để giữ cho bệnh tình ổn định. Nhưng bà thường dễ bị nôn và chóng mặt. Trong những năm đó, bà rất đau buồn vì sức khỏe càng ngày càng xấu đi.

Năm 1998, bà Vũ nghĩ hưu ở Ngân hàng Đài Loan và đến Mỹ định cư cùng con cái. Tuy nhiên, những bệnh như tăng nhãn áp, đau đầu, mất ngủ và buồn nôn vẫn đeo bám lấy bà, khiến bà chẳng đêm nào ngon giấc, cảm thấy sống không bằng chết.

Khi còn sống ở Đài Loan, một nơi có tự do tín ngưỡng, bà Vũ cũng sớm là một đệ tử Phật giáo thành kính, bản tính lương thiện. Bà rất tin vào nhân quả luân hồi, cho nên đã sớm hình thành tâm nguyện mong cầu giải thoát, khát vọng phản bổn quy chân.

Qua đài báo ti vi, bà Vũ biết đến hiệu quả chữa bệnh khỏe người của Pháp Luân Đại Pháp, bà cảm giác công pháp này quá thần kỳ nên cũng rất hứng thú muốn tìm hiểu. Một ngày, bà lại tình cờ đọc được một bài giới thiệu về Pháp Luân Đại Pháp trên báo, nên quyết định lần theo thông tin đó tìm đến điểm luyện công địa phương.

Kể từ đó, cuộc sống bà thay đổi.

Khi đọc sách “Chuyển Pháp Luân” do Sư phụ Lý viết, bà mới hiểu rằng Pháp Luân Đại Pháp chính là Đại Pháp của vũ trụ, có thể giúp con người đạt đến tính mệnh song tu và phản bổn quy chân. Bà hàng ngày học Pháp luyện công đều đặn. Trong tuần đầu luyện công, bà đột nhiên bị tiêu chảy không dứt. Lúc đó, bà là một người ăn chay trường và hiếm khi ăn gì đó bên ngoài nên tuyệt nhiên không thể bị ngộ độc thức ăn. Về sau, các học viên nói với bà rằng: “Chị đang tiêu nghiệp. Sư phụ giúp chị tịnh hóa thân thể. Đây là việc tốt. Đừng lo!”

Khoảng nửa tháng sau, bà khỏe mạnh hoàn toàn mà không cần điều trị y tế.

Những ngày đầu tu luyện, bà Vũ vẫn tiếp tục uống thuốc trong khi luyện Pháp Luân Đại Pháp. Ba tháng sau, vào ngày 1 tháng 9 năm 1998, bà cùng một vài người học viên từ Los Angeles đến Thụy Sỹ để tham dự Hội giao lưu Pháp Luân Đại Pháp tại hội trường của Đại hội đồng Liên Hiệp Quốc. Đây là lần đầu bà được trực tiếp thấy Sư phụ.

Ấn tượng đầu tiên của bà về Sư phụ là trông Ngài trẻ tuổi, mạnh mẽ kiên cường và vô cùng từ bi. Bà Vũ tập trung tinh thần lắng nghe Sư phụ giảng và không muốn để lọt bất kỳ một lời, một động tác nào.

Nói ra thật thần kỳ, đã nhiều năm bà phải nhờ đến thuốc an thần thì mới ngủ được, nhưng ngày hôm đó, tinh thần bà rất phấn chấn, và bà đã ngủ thiếp đi vài phút sau khi Sư phụ bắt đầu giảng Pháp. Bà ngủ say sưa mãi đến khi những tiếng vỗ tay lớn đánh thức ba. Bà rất hối hận và tự nhắc bản thân phải tỉnh táo –“Mình vạn dặm xa xôi từ Mỹ đến Thụy Sỹ là để tận mắt thấy Sư phụ và nghe Sư phụ giảng Pháp, mình không được ngủ gục!”

Bà vội vàng đánh vào chân, nhéo vào tay, nhưng cũng không có tác dụng. Chỉ cần Sư phụ cất tiếng giảng, bà lại lập tức rơi vào giấc ngủ. Và cứ thế đến khi Sư phụ rời khỏi hội trường thì bà mới tỉnh dậy. Bà cảm thấy tinh thần sảng khoái, thân thể nhẹ nhàng và khoan khoái, như trút được gánh nặng. Lúc đó, bà hiểu rằng, đó là do não bà có vấn đề, nên Sư phụ phải làm cho bà ngủ đi để tịnh hóa thân thể cho bà. Bà kích động và hợp thập nói: “Cảm tại Sư phụ!”

Kể từ đó, căn bệnh đau đầu mãn tính hành hạ bà nhiều năm đã biến mất.

Thuận theo việc bà học Pháp, luyện công, đề cao tâm tính, sức khỏe của bà ngày càng cải thiện. Tất cả bệnh tật đều khỏi mà không cần đến điều trị y tế. Mái tóc bạc của bà chuyển dần sang hoa tiêu, rồi đen trở lại. Bà chính là một nhân chứng sống cho sự siêu thường của Đại Pháp. Người tu luyện có thể khỏe mạnh và trường thọ là có thật, không có gì là mê tín.

Bà Vũ nói: “Tu luyện được gần một năm, tôi đã không còn cần uống thuốc nữa. Bệnh tăng nhãn áp nghiêm trọng đã biến mất. Tôi vẫn có thể lái xe hơi ở tuổi 80 và thị lực của tôi rất tốt. Cách đây ba năm, xe hơi của tôi bị hỏng và tôi quyết định không mua xe mới nữa. Nhiều người rất ngạc nhiên khi thấy tôi đi bộ rất nhanh. Hầu hết những người trạc tuổi tôi đều cần hỗ trợ khi đi lại hoặc là bệnh tật đầy thân, nhưng tôi hoàn toàn không gặp hết thảy những vấn đề này.”

Hơn 20 năm qua, bà Vũ luôn dạy sớm và đi bộ 30 phút đến công viên gần đó luyện công, kể cả ngày Tết Dương lịch, Tết Nguyên đán, hay Lễ Giáng sinh. Hầu hết những ai hay đến công viên đều biết bà và không ai ngờ rằng bà đã 90 tuổi rồi.

Bà Vũ nói: “Bây giờ tôi còn khỏe hơn lúc trẻ. Chính là nhờ Đại Pháp đã ban cho tôi sức mạnh.”

Sau khi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, bà không chỉ thân thể khỏe mạnh và tâm trí cũng ngày càng rộng mở hơn. Bà làm việc nhà tốt hơn trước và không còn so đo được mất nữa. Bà thường hướng nội để tìm lỗi sai ở bản thân và luôn chiểu theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp trong cuộc sống hàng ngày.

Bởi bản thân được thụ ích nhiều từ Đại Pháp, nên bà Vũ cũng mong những người khác được thụ ích như mình. Tuy nhiên, chính phủ Giang Trạch Dân tạo tin đồn lừa dối người dân, nên vì để mọi người hiểu rõ sự thật, bà cùng các học viên Pháp Luân Đại Pháp đã nỗ lực hết sức để truyền rộng chân tướng cuộc bức hại.

Năm 2002, khi Thế vận hội Olympic diễn ra ở thành phố Salt Lake, nhiều học viên Pháp Luân Đại Pháp đã đến đó để nói với mọi người chân tướng Pháp Luân Đại Pháp, bà Vũ cũng tham gia với họ.

Con cái bà lo lắng vì lúc đó tuyết đang rơi dày ở thành phố Salt Lake, nên cố thuyết phục bà đừng đi.

Các con bà nói: “Ở nhà tu luyện là được rồi mà mẹ, luyện công ở nhà chẳng phải cũng tốt sao. Hà tất phải chạy tới chạy lui cho cực khổ.”

Bà Vũ nói với các con: “Mẹ như được tái sinh khi cuộc sống gắn với tu luyện Đại Pháp. Bây giờ mẹ đang tận hưởng cuộc sống hạnh phúc biết bao? Con muốn mẹ ở nhà uống thuốc hay muốn mẹ ra ngoài làm một đấu sỹ ngược xuôi vì chân lý? Tu luyện là niềm hạnh phúc của mẹ, nhất định mẹ sẽ đi hết con đường cho đến viên mãn. Nếu các con thật sự hiếu tâm với mẹ, thì nên ủng hộ mẹ.”

Dù tuổi tác đã cao, hằng năm bà Vũ đều tham gia Hội Giao lưu Tâm đắc Tu luyện ở New York và nghe Sư phụ đích thân tới giảng Pháp. Bà nói: “Năm nào tôi cũng tham gia những sự kiện này vì mỗi lần tôi đều có thu hoạch rất lớn.”

Mỗi lần nhớ lại lần đầu nhìn thấy Sư phụ, bà lại tràn đầy hạnh phúc. Bà nói: “Sư phụ rất khiêm nhường và vô cùng hòa ái với chúng tôi.”

Mặc dù chưa bao giờ có cơ hội được nói chuyện với Sư phụ, nhưng bà biết rằng cảm nhận của bà là thật. Bà chia sẻ: “Nếu có dịp, tôi muốn được bày tỏ lòng cảm ân vô hạn tới Sư phụ. Tạ ơn Ngài!”

(Còn tiếp)


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/10/20/375594.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/11/23/173356.html

Đăng ngày 29-12-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share