Bài viết một học viên Pháp Luân Đại Pháp Trung Quốc tại Thụy Sỹ

[MINH HUỆ 12-08-2018] Tôi rời xa hỏi các môn tu tập thiền định khác nhau vào năm 1997, và bắt đầu tìm kiếm một môn tu luyện chân chính. Nhưng tôi không biết tôi có thể tìm thấy một điều như vậy ở đâu. Mặc dù tôi không có vấn đề sức khỏe nghiêm trọng nào cũng không ốm đau và có một cuộc sống thoải mái, nhưng có gì đó vẫn thiếu thiếu.

Tôi đang đứng ở nhà chờ ga xe lửa tại một thị trấn nhỏ vào chiều một ngày thứ Bảy đợi chuyến tàu đi Zurich của mình. Để giết thời gian, tôi tình cờ đọc lướt tờ báo “Esotera” và bắt gặp một bài báo đã làm thay đổi căn bản cuộc đời tôi cũng như thái độ của tôi đối với cuộc sống.

Bài báo nói về khí công Trung Quốc, cũng nói về Sư phụ Lý Hồng Chí dạy Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc. Khi tôi đọc bài báo, tôi biết rằng tôi phải học Pháp Luân Đại Pháp! Sau đó tôi đọc sách Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp do Sư phụ Lý viết, cho tới tận đêm khuya. Ngay sau đó tôi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.

Nhìn lại hơn hai mươi năm tu luyện, tôi tràn ngập lòng biết ơn đối với Sư phụ. Sư phụ đã bảo vệ tôi khỏi một tai nạn nghiêm trọng, giống như điều được mô tả trong sách. Một xe tải suýt đâm thẳng vào tôi tại một giao lộ, nhưng vào phút cuối xe đạp của tôi đã tránh được tai nạn. Vụ va chạm đã được ngăn chặn và không có gì xảy ra với tôi. Tôi biết rằng Sư phụ đã bảo vệ tôi.

Khi tôi tham dự Pháp hội đầu tiên của mình tại Geneva, ngay khi tôi bước vào đại sảnh, nước mắt tôi không ngừng tuôn rơi. Tôi cảm nhận được uy lực từ bi vĩ đại của Pháp Luân Đại Pháp. Tôi cảm thấy rằng cuối cùng tôi đã trở về nhà. Tôi nhận được những câu trả lời sâu sắc về ý nghĩa của cuộc sống. Tôi cũng hiểu được rằng mọi rắc rối trong cuộc sống đều có nguyên nhân của nó.

Luôn bảo trì tâm thái hòa ái

Tôi thường hay nhẩm lời dạy của Sư phụ:

“Nhẫn là chìa khoá của đề cao tâm tính. Nhẫn mà uất hận, uỷ khuất, hay đẫm lệ là cái nhẫn của người thường với chấp trước vào tâm lo nghĩ, hoàn toàn không hề nảy sinh uất hận, không cảm thấy uỷ khuất thì mới là cái Nhẫn của người tu luyện.” (Tinh tấn yếu chỉ – Thế nào là Nhẫn)

Càng thẩm thấu những lời dạy này trong quá trình tu luyện của mình, tôi nhận ra rằng từ bi được gia cường bởi một trái tim khoan dung. Khi tôi cố gắng nhìn từ quan điểm của những người khác, tôi nhận ra rằng tâm tranh đấu của tôi đang yếu đi. Ngay khi tôi tu Nhẫn, tôi đã có thể không còn cố thủ với ý kiến của bản thân. Bằng cách tu khứ nhân tâm, cả tâm và thân của tôi đều được thăng hoa.

Khi mới tu luyện, tôi đã rất độc đoán và thiếu kiên nhẫn với chồng mình, để rồi sau đó, tôi lại hối hận vì hành vi của bản thân. Thỉnh thoảng điều này cũng gây nên những khó chịu hoặc đau đớn trên thân thể. Sau đó, tôi đã cố gắng hơn nhiều để lắng nghe anh ấy một cách kiên nhẫn. Mối quan hệ của chúng tôi từ đó đã hài hòa hơn rất nhiều. Sự thay đổi thái độ của tôi cũng khiến chồng tôi trở nên tích cực và ủng hộ các hoạt động Pháp Luân Đại Pháp của tôi, đặc biệt là trong việc quảng bá cho Shen Yun. Kiên nhẫn cũng giúp tôi nhìn nhận mọi thứ từ một góc nhìn khác. Thế giới của tôi đã rộng mở hơn và tươi sáng hơn.

Trước đây, ngay khi ai đó chỉ trích tôi, tâm tôi sẽ không còn bình tĩnh được. Tôi hoặc cảm thấy rằng mình đã bị đối xử bất công hoặc thể diện của mình bị ảnh hưởng. Tuy nhiên, ngay khi tôi học hoặc đọc Pháp một cách kiên định, tôi nhận thấy rằng mọi tế bào của tôi đều đồng hóa với Pháp và tôi bình tĩnh trở lại. Khi đó, tôi có thể chấp nhận sự chỉ trích một cách bình tĩnh hơn nhiều, không đề cao bản thân, và bảo trì thanh tỉnh.

Phối hợp trở nên dễ dàng hơn

Nó chính xác như Sư phụ giảng:

“[Nếu] thông thường toàn tâm của chư vị luôn hoà ái từ bi như thế, [thì] khi đột nhiên xuất hiện vấn đề, chư vị sẽ có thêm một khoảng hoà hoãn, [để] cân nhắc thêm. [Còn nếu] trong tâm cứ luôn nghĩ đến tranh [đấu] với người khác, đấu [tranh] này khác, [thì] tôi nói rằng hễ gặp vấn đề là chư vị liền gây sự với người ta; đảm bảo là như vậy.” (Chuyển Pháp Luân – Bài giảng thứ Tư)

Tôi nhận ra rằng tôi thường vẫn muốn đặt mình lên trước. Tuy nhiên, điều này xảy ra một cách hoàn toàn ẩn sâu, khó nhận biết. Trên bề mặt, tôi dường như khiêm tốn, nhưng trong tâm tôi nghĩ rằng mình đã tu luyện tốt hơn nhiều so với những người khác. Tôi không ngừng bài trừ những suy nghĩ này cho đến khi chúng cuối cùng yếu đi. Bây giờ tôi đã học được cách hướng nội sâu khi những suy nghĩ như vậy xuất hiện.

Trong khi quảng bá cho chương trình biểu diễn nghệ thuật Shen Yun, những định kiến và cảm xúc con người thường xuất hiện ở tôi và tôi chắc chắn phải hướng nội.

Có lần tôi đứng đợi các học viên khác ở một trạm xe điện, bởi vì chúng tôi đã sắp xếp để cùng nhau phân phát các tờ thông tin. Sau khi đợi một giờ đồng hồ trong giá lạnh, tôi gọi cho một học viên và hỏi khi nào họ lái xe tới? Cô ấy nói sắp tới. Hai tiếng sau cuối cùng họ cũng đến đón tôi…Tôi hướng nội và nhận ra rằng tôi xuất hiện trở lại tâm phàn nàn về người khác. Tôi bài trừ mọi niệm tiêu cực và đọc Luận Ngữ nhiều lần.

Sư phụ đã tiết lộ rất nhiều Pháp lý cho chúng ta, qua đó chúng ta có thể đề cao. Con cảm tạ Sư tôn vĩ đại của chúng ta vì lòng từ bi to lớn của Ngài. Tôi cảm ơn tất cả các đồng tu đã hỗ trợ tôi trên con đường tu luyện của mình.

Nếu bài viết của tôi có gì chưa phù hợp với Pháp, xin các đồng tu từ bi chỉ rõ.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/8/12/372358.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/8/30/171703.html

Đăng ngày 18-09-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share