Bài viết bởi một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở tỉnh Liêu Ninh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 13-8-2018] Sau khi Đảng Cộng sản Trung Quốc (CCP) bắt đầu cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp vào ngày 20 tháng 7 năm 1999, tôi đã thỉnh nguyện cho quyền được tu luyện Đại Pháp đến chính quyền tỉnh và giảng thanh chân tướng cho mọi người về Đại Pháp. Kết quả là tôi bị điều công tác về một trường tiểu học ở khu vực nông thôn.

Tôi không cảm thấy buồn bã hay xấu hổ khi bị thuyên chuyển công tác bởi tôi cảm thấy may mắn vì đã đắc Pháp và hành xử dựa theo tiêu chuẩn Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp.

Tuy điều kiện dạy học ở ngôi trường mới còn nhiều thiếu thốn hơn so với ngôi trường cũ, nhưng chúng cũng không khiến tôi bận tâm. Tôi nói với các đồng nghiệp vì sao tôi bị chuyển đến trường này và về cuộc bức hại Pháp Luân Đại Pháp.

Tôi tình nguyện đi mua thực phẩm để nấu bữa trưa và rửa chén đĩa sau khi mọi người dùng xong. Kể từ khi tôi đến ngôi trường này, mọi người ai cũng được ăn uống đầy đủ trong khi chỉ phải trả một khoản phí nhỏ.

Tôi cũng quan tâm đến học sinh, giúp các em chuẩn bị bữa ăn và đưa các em nước ấm để uống trong ngày. Tôi cũng mua dụng cụ học tập cho bọn trẻ, giúp phụ huynh tiết kiệm được thời gian và công sức, khiến họ rất cảm động.

Có một cô bé ở ngôi làng bên cạnh, trước đây không chịu đi học. Nhưng từ khi được phân vào lớp học của tôi, cô bé không còn biểu hiện như thế nữa, khiến cha mẹ của em rất vui mừng. Họ mua biếu tôi vài quả trứng, nhưng tôi không nhận, và giải thích rằng tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp và không nhận quà tặng. Họ chặn tôi lại trên đường tôi đi làm về, và không còn cách nào khác tôi đành đem trứng về nhà. Chồng tôi, không phải là học viên đề nghị rằng chúng tôi nên bỏ tiền vào phong bì và đưa cô bé đó đem về nhà.

Hóa giải vấn đề một cách tường hòa

Sau khi dạy học ở ngôi trường mới được ba năm, tôi bị điều về lại ngôi trường đã công tác trước đây và được phân bổ vào dạy ở lớp Hai – một lớp nghịch nhất trường.

Vài đồng nghiệp có thiện ý khuyên rằng tôi nên tìm lý do để không nhận lớp này. Nhưng tôi nghĩ mình có quan hệ tiền duyên với bọn trẻ và sẽ làm mọi thứ có thể để các em cải biến tốt hơn. Tôi sẽ dùng nguyên lý Chân-Thiện-Nhẫn của Đại Pháp, cùng tâm vị tha, và luôn quan tâm nghĩ đến các em trước.

Tôi treo ba giỏ hoa lên bức tường ở cuối lớp học. Mỗi dãy bàn học sẽ tương ứng với một giỏ, và viết vào mỗi giỏ là: “tập trung – trung thực, tử tế – thiện lương, kiên nhẫn – khoan dung.” Mỗi học sinh được phát nhiều cánh hoa và lá đã được cắt sẵn. Học sinh nào hành xử tốt sẽ viết tên mình lên cánh hoa hoặc lá và đặt vào giỏ hoa tương ứng. Sau đó các em sẽ so sánh giỏ hoa nào xum xuê hơn, từ đó bọn trẻ sẽ cố gắng trở thành một người tốt.

Tôi cũng kèm những em nào gặp khó khăn với bài tập nhà. Tôi không bao giờ nhận quà cáp từ phụ huynh học sinh hay nhận tiền thù lao từ việc học sinh mua dụng cụ học tập ở nơi tôi đề nghị. Nhà sách có liên hệ với các học viên Đại Pháp chúng tôi và biết chân tướng về Đại Pháp, nên họ hiểu vì sao tôi không nhận quà hay thù lao.

Tôi khuyên học sinh nên quan tâm đến sự hy sinh của cha mẹ và đừng để họ phải lo lắng quá nhiều cho các em. Thỉnh thoảng, bài tập về nhà mà tôi giao cho các em là giúp cha mẹ làm việc nhà. Ngày hôm sau, bọn trẻ trình bày trước lớp quá trình chúng đã làm việc nhà. Sau khi chia sẻ, bọn trẻ vỗ vai nhau, giúp nhau tăng thêm sự tự tin.

Dạy học sinh hướng nội

Mỗi lần có mâu thuẫn phát sinh giữa các học sinh, tôi không la rầy mà thay vào là giúp bọn trẻ bình tĩnh và hướng nội tìm xem mình đã cư xử không đúng ở điểm nào. Trong khi làm như thế, bọn trẻ không được nêu tên những bạn đã bất hòa với mình. Bằng cách này, sau cuộc xung đột, bọn trẻ có thể xin lỗi nhau, bắt tay, và làm lành với nhau. Đây là nguyên lý của Pháp Luân Đại Pháp mà Sư phụ Lý đã dạy chúng tôi – cách hướng nội.

Đại Pháp đã ban cho tôi sức mạnh vô hạn. Trong vòng một tháng, lớp của tôi đã thay đổi 180 độ theo chiều hướng tốt hơn. Dần dần, cấp trên đã đến để hỗ trợ các lớp học của trường tôi. Vị hiệu trưởng tin tưởng tôi và đã chọn lớp tôi là lớp được hỗ trợ và làm đại diện cho trường.

Phụ huynh cũng tin tưởng tôi. Mỗi khi nhà trường yêu cầu thu học phí, phụ huynh của lớp tôi đóng tiền học rất nhanh chóng. Phụ huynh ở các lớp khác thì trước tiên là đến gặp tôi để xác minh học phí rồi mới đóng tiền.

Học trò của tôi cũng biết Pháp Luân Đại Pháp là tốt! Có lần, một cậu bé trong lớp tôi bị nhức đầu và niệm: “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân-Thiện-Nhẫn hảo” thì cơn đau đầu liền biến mất.

Vào trước ngày lễ tốt nghiệp, tôi đưa các em một cuốn sổ như món quà tốt nghiệp. Tôi nói với các em rằng quà cáp có thể mua bằng tiền, nhưng những lời nhắn của tôi sẽ mang lại lợi ích cho các em.

Lời nhắn của tôi là: “Hãy nói năng và hành động một cách chân thành hơn, cư xử thiện lương hơn, và khi gặp mâu thuẫn hãy kiên nhẫn hơn.”


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/8/13/372307.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/8/29/171685.html

Đăng ngày 12-09-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share