Bài viết của phóng viên Minh Huệ tại tỉnh Cát Lâm

[MINH HUỆ 5-8-2018] Một cư dân tỉnh Cát Lâm, bà Lưu Thục Anh, 64 tuổi, đã được trả tự do vào ngày 27 tháng 4 năm 2018, sau bảy năm rưỡi bị giam ở Nhà tù Nữ Trường Xuân.

Trước khi bị bắt, giống như nhiều người Trung Quốc đã nghỉ hưu, công việc của bà Lưu là giúp gia đình con gái nấu ăn và chăm cháu.

Tuy nhiên, chỉ bởi tu luyện Pháp Luân Công, một môn tu luyện hiện đang bị chính quyền Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) cấm và bức hại, bà Lưu luôn có nguy cơ bị giam giữ hoặc bị bắt mà không có bất kỳ cảnh báo hay văn bản pháp lý nào. Dưới đây là những gì đã xảy ra với bà bảy năm rưỡi trước đây.

Cảnh sát từ Phòng Cảnh sát Minh Hóa thuộc thành phố Hoa Điện gõ cửa nhà bà vào tối ngày 26 tháng 11 năm 2010. Bà Lưu bị đưa đến đồn cảnh sát, sau đó bị đưa đến một trại tạm giam vào ngày hôm sau. Tại đây, bà bị giam giữ bất hợp pháp trong hai năm rưỡi. Chỉ sau khi chuyển đến Nhà tù Nữ Trường Xuân, bà mới biết mình bị phạt chín năm tù.

Hai tù nhân được chỉ định giám sát và tra tấn bà Lưu khi bà mới bị bắt giam lần đầu. Công việc của họ là tìm mọi cách có thể để buộc bà từ bỏ đức tin của mình vào Pháp Luân Công.

Lúc đầu, họ bắt bà xem những video có nội dung phỉ báng Pháp Luân Công. Khi bà từ chối xem, họ đẩy bà xuống sàn và còng tay bà vào chân bàn. Sau một hồi thấy bà không chịu xem video, họ kéo bà trở lại phòng giam và buộc bà phải ngồi trên một chiếc ghế nhỏ, cao 20cm, rộng 20cm. Mỗi cổ tay của bà bị còng ở cuối lan can giường.

Hàng ngày trong một tháng liền, bà Lưu bị đưa đến phòng xem TV và buộc phải xem các chương trình tẩy não. Khi bà từ chối xem, các tù nhân đã tăng âm lượng. Thấy bà không chịu hợp tác, họ đưa bà vào phòng tắm, tại đây họ đánh và đá bà rất tàn bạo, nguyền rủa bà mỗi khi cú đánh trúng vào cơ thể bà. Khi họ mệt mỏi, họ kéo cánh tay bà Lưu ra sau lưng và ấn đầu bà vào thùng nước cho đến khi bà gần như ngạt nước.

http://en.minghui.org/u/article_images/8924b6357fef14b1e268055782c3b699.jpg

Tái hiện hình ảnh tra tấn: Chết đuối trong thùng nước

Tra tấn kiểu ĐCSTQ

Không thể ép bà Lưu nhượng bộ, cai tù và các tù nhân giám sát đã nghĩ ra một cách khác để tra tấn bà. Bà bị buộc phải ngồi trên chiếc ghế nhựa tròn nhỏ, đường kính chỉ khoảng 15cm. Chiếc ghế với bề mặt ghồ ghề, khi ngồi rất khó chịu. Bà Lưu không được phép ngồi toàn bộ trên ghế mà chỉ được phép ngồi ở một góc.

Đây là phương pháp tra tấn phổ biến trong nhà tù. Người ta buộc phải ngồi yên ở một tư thế trong vòng 18 giờ mỗi ngày. Hai tay đặt trên đầu gối, với đôi mắt tập trung vào một chỗ.

Khi tù nhân ngồi ở tư thế này trong một thời gian dài, bụng và chân sẽ bị sưng lên, và mông sẽ bị nhiễm trùng và chảy máu. Thị lực của họ cũng bị kém đi, và người đó sẽ nhìn thấy hình ảnh nhân đôi và bị mất tập trung.

Cuối cùng, người đó không thể đứng dậy do thiếu máu lưu thông. Nếu cố gắng, người đó sẽ bị sốc, và thậm chí có thể chết.

http://en.minghui.org/u/article_images/f7d64c7c00afb3a97a6c75b0a2d11e77.jpg

Tái hiện hình ảnh tra tấn: Ngồi trên ghế nhỏ trong một thời gian dài

Bà Lưu không được phép tắm hoặc đánh răng, và bị hạn chế sử dụng nhà vệ sinh. Nhiều lần bà không thể nhịn được và đi tiểu ra quần.

Các tù nhân buộc bà phải dọn dẹp đống nhớp nhúa, không chỉ là quần áo bị ướt của bà. Với đôi chân bị ngâm trong nước tiểu, làn da sẽ chuyển sang màu trắng, sau đó chuyển sang màu nâu đậm. Bà bị tát vào mặt bất cứ khi nào bà thay đổi tư thế trong khi ngồi trên ghế.

Một tháng trôi qua, bà Lưu vẫn kiên định không lay động.

Điều này khiến các tù nhân giám sát bà rất tức giận. Sau đó, họ bắt bà ngồi trên sàn nhà. Hai chân bà bị kéo sang hai bên, mỗi người cầm một chân, hai tay bà bị ngoặt ra sau lưng, và phần thân bị ép xuống sàn. Bà Lưu đã rất đau đớn và phải vật lộn để tự giải thoát mình. Sau một giờ, họ thả bà ra khi bà không thể thở được.

http://en.minghui.org/u/article_images/4d9f7e1a800e7dcdd76825a96b6587f1.jpg

Tái hiện hình ảnh tra tấn: Chân nạn nhân bị kéo sang hai bên

Hai ngày sau, một người đi ra phía sau bà Lưu và kéo mái tóc của bà lên khi bà đang ngồi trên ghế. Người đó tiếp tục kéo khi bà Lưu giữ tóc của mình. Người này thốt ra những lời lăng mạ giận dữ và nguyền rủa.

Khi bà Lưu kể lại việc bị kéo tóc sau khi được thả, bà tình cờ sờ vào da đầu. Khi bà dùng tay để chải tóc, bà thấy có những mảng rách nhỏ trên da đầu.

Vài ngày sau, bà Lưu bị bắt phải đứng ở hành lang 18 giờ mỗi ngày. Bất cứ khi nào trông bà mệt mỏi, bà đều bị đổ nước lên đầu. Sau 20 ngày, chân và bàn chân của bà bị sưng phù lên. Khi một nhân viên y tế nhà tù nhìn thấy bà và kêu lên rằng bà ấy sẽ không thể sống lâu hơn được, thì hình thức tra tấn bắt đứng mới dừng lại.

Tuy nhiên, việc tra tấn vẫn tiếp tục. Bà Lưu bị trói vào một chiếc giường với bốn chi của bà bị kéo rộng ra – hình thức tra tấn này được gọi là giường chết. Chân của bà bị trói vào lan can giường bằng khăn tắm.

Mắt cá chân của bà mưng mủ do thiếu lưu thông khí. Khi bà được thả ra khỏi giường chết, vai bà rất đau đớn, và bà phải mất rất lâu mới hạ được cánh tay xuống. Bà không thể cử động được cánh tay một cách thoải mái.

http://en.minghui.org/u/article_images/0df4c2ed0e9b04842b9974b46fb19960.jpg

Tái hiện hình ảnh tra tấn: Giường chết

Các tù nhân sau đó thay phiên nhau cấm bà ngủ. Bất cứ khi nào bà chợp mắt, họ sử dụng một chiếc đập ruồi để đánh vào mặt bà. Bất cứ khi nào bà nhắm mắt, họ đổ nước lên mặt bà.

Sau hai tháng rưỡi bị tra tấn tàn bạo, bà Lưu không thể chịu đựng được nữa và cơ thể bà đã cưỡng lại ý chí của bà. Bà đã viết cam kết đồng ý dừng tu luyện Pháp Luân Công. Mặc dù vậy, việc tẩy não vẫn tiếp tục. Bà Lưu và các học viên Pháp Luân Công khác tại nhà tù vẫn bị buộc phải xem những đoạn phim vu khống Pháp Luân Công và bị bắt xem các sách về Phật giáo và Đạo giáo.

Rối loạn tâm thần

Khi bà Lưu nhớ lại khoảng thời gian ở trong tù, bà vô thức cào lên cơ thể mình, như thể cơ thể bà vẫn đang bị tra tấn ở trong tù. Nếu những người khác tỏ ra lo lắng hoặc khó chịu, bà dừng lại và tỏ vẻ xấu hổ. Nhưng bà nhanh chóng lặp lại những hành động này.

Ngôi nhà mà bà ở với gia đình người con gái giờ vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Cháu trai của bà chỉ mới hai tuổi khi bà bị cảnh sát bắt đi. Bây giờ cậu bé mười tuổi nhìn bà một cách thận trọng. Việc con rể bà luôn im lặng khiến cho không khí gia đình càng tăng thêm u ám.

Khi bà bị kết án tù, gia đình bà bị rơi vào tình trạng hỗn loạn. Con gái của bà, cũng là một học viên, phải chịu nhiều áp lực từ phía gia đình cô. Chồng cô không nói chuyện với cô. Bố mẹ chồng cô cảnh báo cô rằng “Nếu con tiếp tục tu luyện Pháp Luân Công, chúng ta sẽ nhảy lầu tự tử từ tầng 6 của căn hộ.” Tuy nhiên, con gái bà vẫn nở một nụ cười rạng rỡ.

Chồng cũ của bà Lưu, khi nghe chuyện của bà, đã rất buồn. Ông nhanh chóng qua đời vì đột quỵ.

Bà Lưu Thục Anh bắt đầu tu luyện Pháp Luân Công vào năm 1998 do bị bệnh thiếu máu và chóng mặt. Bà rất yếu ớt, và thường bị đau đầu dữ dội. Sau khi bắt đầu tu luyện, bà trở nên khỏe mạnh, và trở thành một người tốt bụng, sống hòa hợp với gia đình của người chồng cũ.


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/8/5/372072.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/8/19/171572.html

Đăng ngày 24-08-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.

Share