Bài viết của một học viên ở Bắc Kinh, Trung Quốc

[MINH HUỆ 13-5-2018] Mỗi khi nhớ lại những trải nghiệm trong lần tham dự lớp giảng Pháp của Sư phụ Lý Hồng Chí và bước vào con đường tu luyện Đại Pháp, tôi luôn bị cảm động trước lòng từ bi và độ lượng của Sư phụ.

Gặp Sư phụ tại Hội chợ Sức khoẻ

Một ngày vào nửa cuối năm 1993, tôi thấy ông Lý, một cán bộ nghỉ hưu, đang luyện khí công. Tôi không để ý nhiều đến việc đó. Sau đó vài ngày, ông Lý nói với tôi rằng: “Chúng tôi luôn hoan nghênh anh đến luyện công cùng chúng tôi. Môn này được gọi là Pháp Luân Công. Nó rất tốt và hiệu quả trong việc chữa bệnh khỏe người. Tôi thấy anh thường phải đi khám bác sĩ và uống thuốc, anh nên đến và thử xem thế nào.”

Khi ấy tôi đang bị thoái hoá đốt sống cổ. Mỗi khi bị ốm mệt, tôi luôn sợ phải mở mắt vì lúc đó mọi thứ xung quanh cứ xoay như chong chóng. Ngoài ra tôi còn bị thoái hóa đốt sống lưng, thấp khớp, bệnh đường tiêu hóa và các vấn đề phụ khoa. Tôi đã đi tư vấn y tế, nhưng không có cải thiện. Tôi phải sống dựa vào thuốc và thường xuyên phải đến bệnh viện. Tôi đã dành toàn bộ mùa hè năm 1993 ở trong bệnh viện. Tôi cũng đã luyện hai môn khí công, nhưng cũng không ích gì. Ngay khi nghe lời khuyên của ông Lý, tôi liền muốn thử.

Sau bữa tối, tôi cùng ông Lý và cả nhóm luyện công. Ngay khi bắt đầu luyện công, tôi cảm nhận rõ là có gì đó đang diễn ra. Tôi ngáp liên tục và chảy nước mắt có vị đắng và mặn như nước biển. Tôi mặc một chiếc áo khoác bông dày khi ngồi đả toạ nhưng vẫn thấy lạnh run. Tôi được mọi người cho biết đây là hiện tượng Sư phụ Lý đang thanh lý bệnh cho tôi. Tôi vẫn chưa đọc bất kỳ một trang sách Đại Pháp nào và chỉ muốn bệnh của mình được chữa lành.

Một ngày kia, có một học viên nói cho tôi biết rằng tại Hội chợ Sức khoẻ ở Bắc Kinh sẽ có một gian hàng của Pháp Luân Công và ở đó họ sẽ điều trị bệnh, vì vậy tôi đã quyết định đến đó.

Khi chúng tôi đến nơi, đúng như Sư phụ Lý đã giảng:

“Tại gian khác không có mấy người, còn tại gian chúng tôi thì mọi người đứng chật khắp chung quanh. Xếp thành ba hàng, từ sớm hàng thứ nhất là đăng ký hết cho buổi sáng, hàng thứ hai đợi cho đăng ký buổi chiều, còn một hàng nữa đợi xin chữ ký của tôi.” (Bài giảng thứ bảyChuyển Pháp Luân)

Một trong những đệ tử của Sư phụ đã trị bệnh cho tôi. Tôi đã mua cuốn Pháp Luân Công và xin Sư phụ ký lên đó. Đến khoảng trưa, mọi người dần tản đi. Vị học viên bảo tôi hãy nán lại một chút vì trường năng lượng rất tốt.

Khi quay lưng lại, tôi nhìn thấy Sư phụ đang đứng cách đó khoảng 10 mét và đang nhìn tôi. Thân hình Ngài cao lớn, gương mặt hiền từ. Khi ấy tâm trí tôi trống rỗng và thậm chí còn không cả nghĩ đến cúi đầu chào Sư phụ. Lúc này đây tôi thật sự cảm thấy hối tiếc về điều đó!

Trong hội chợ, tôi đã vinh dự được tham gia buổi họp báo của Sư phụ. Trước khi cuộc họp báo bắt đầu, nhiều người đã bước lên trao cờ hiệu cho Sư phụ để bày tỏ lòng biết ơn của họ. Ấn tượng nhất là dòng chữ trên hai tấm cờ ghi lời cảm tạ Sư phụ đã chữa khỏi bệnh bạch cầu cho một cháu bé.

Một ông lão lớn tuổi đã đứng trên sân khấu vừa giơ tay lên cao vừa hô lớn rằng: “Tôi khỏi bệnh rồi! Tôi khỏi bệnh rồi!” Ông vừa hô lớn vừa nhảy lên vui sướng. Ông lão này là một công nhân gương mẫu trong ngành đường sắt và bị tái phát bệnh sau hai lần phẫu thuật cắt bỏ ung thư trực tràng. Khi ông tìm đến Pháp Luân Công, Sư phụ đã chữa lành cho ông.

Sau đó Sư phụ Lý bước đến và bắt đầu giảng. Tôi chăm chú lắng nghe, mặc dù chỉ hiểu sơ bộ về Đại Pháp. Sau bài giảng, Sư phụ bảo tất cả mọi người giơ hãy bàn tay của họ ra để cảm nhận Pháp Luân xoay chuyển. Mọi người rất ngạc nhiên và thích thú khi thật sự được trải nghiệm sự thần kỳ của Đại Pháp. Tôi đã quyết định tiếp tục tu luyện. Thật là một trải nghiệm đáng quý!

Sư phụ giảng Pháp tại Thiên Tân

Ông Lý cho tôi biết cuối năm sẽ có khóa giảng Pháp Luân Đại Pháp ở Thiên Tân vào tháng 1 và hỏi xem tôi có muốn đi không. Tôi dứt khoát trả lời “Đi!” Lúc đó cách kỳ nghỉ đông khoảng bốn ngày. Vì vậy, tôi giải quyết dứt điểm mọi công việc của mình và trường học đã cho phép tôi nghỉ sớm.

Chúng tôi mua vé tàu để đi. Bất ngờ vào đêm chúng tôi khởi hành, tôi bắt đầu bị sốt. Trước kia mỗi khi bị sốt, toàn thân tôi sẽ đau đớn do bị thấp khớp và thường gặp khó khăn mỗi khi đứng dậy. Lạ lùng thay lần này tôi chỉ cảm thấy có chút chóng mặt và còn có thể đứng dậy dễ dàng. Sau đó tôi mới biết rằng Sư phụ đã tịnh hoá thân thể cho tôi trước khi tôi đến dự khóa giảng Pháp.

Khi đến Thiên Tân, ban ngày chúng tôi tập ngồi đả toạ và nghe những học viên khác chia sẻ kinh nghiệm của họ. Đến tối chúng tôi nghe Sư phụ giảng Pháp và dạy động tác luyện công.

Trong lúc nghe Sư phụ giảng Pháp, tôi không hiểu lý do tại sao nhưng càng muốn nghe bao nhiêu thì tôi lại càng thấy buồn ngủ bấy nhiêu. Sau này khi đọc Chuyển Pháp Luân, tôi mới biết được rằng Sư phụ đang trị bệnh trong não của mình, vì vậy tôi phải được đưa vào trạng thái mê man. Còn các học viên khác thì biểu hiện ra đủ loại phản ứng khi Sư phụ tịnh hoá thân thể cho họ. Tôi đã liên tục xì mũi, xì ra đầy dịch nhầy cả ngày lẫn đêm (trừ lúc đang nghe Sư phụ giảng Pháp), và đã dùng hết hai cuộn giấy. Sau khi được Sư phụ tịnh hoá thân thể, sức khoẻ của tôi ngày càng tốt hơn. Trước kia, tôi không đi bộ được lâu nhưng sau khi nghe các bài giảng của Sư phụ, tôi cảm thấy thân thể mình rất nhẹ nhàng. Khi chạy xe đạp tôi cảm thấy giống như đang được gió đẩy đi. Khi leo cầu thang tôi cảm thấy như có ai đó đang đẩy mình lên. Trong lòng tôi vui mừng không sao kể xiết!

Một học viên từng tập nhiều môn khí công nói: “Đây không phải là một môn khí công bình thường. Chúng ta đã thật sự gặp được cao nhân rồi!” Ông ấy là một giáo viên trung học. Sau khi quay lại Bắc Kinh, ông ấy đã tận dụng các lớp học ở trường để tổ chức nhiều khóa học chín ngày của Pháp Luân Công. Ông đã bật băng hình bài giảng của Sư phụ Lý và dạy mọi người luyện công. Tôi cũng đến giúp. Mỗi lớp có gần 200 người đến học. Nhiều người đã đắc Pháp thông qua những lớp học Pháp này.

Vào tháng 3, tôi nghe nói Sư phụ sẽ mở lớp giảng Pháp thứ hai tại Thiên Tân. Tôi thật sự muốn đến tham dự, nhưng do là giáo viên nên tôi không thể bỏ nhiều lớp mình phụ trách ở trường được. Rồi vào một ngày Chủ nhật khi đến công viên luyện công, tôi đột nhiên nghe được ai đó nói rằng có một đơn vị lớn đang sắp xếp xe buýt để đưa các nhân viên của họ đến tham dự các lớp giảng Pháp của Sư phụ ở Thiên Tân mỗi ngày sau giờ làm và trở về vào ban đêm, trên xe vẫn còn trống đến hàng chục chỗ. Giá vé là 15 nhân dân tệ mỗi ngày. Tôi vô cùng hạnh phúc và liền lập tức đăng ký cùng Lão Lý, hàng xóm của tôi. Để đón được xe buýt tôi chuyển tất cả các lớp của mình từ buổi chiều sang buổi sáng và chỉ cần ra về sớm trước một tiếng mỗi ngày.

Chúng tôi đến cổng Vĩnh Định vào lúc bốn rưỡi chiều để đón xe buýt đi Thiên Tân, và về nhà lúc nửa đêm. Ngày hôm sau, tôi đã đến trường mà không cảm thấy mệt.

Được nghe lại các bài giảng của Sư phụ một lần nữa, tôi đã hiểu sâu hơn ý nghĩa của sinh mệnh và làm sao để trở thành một người tu luyện chân chính. Thế giới quan của tôi đã có sự thay đổi cơ bản!

Trong khoá giảng, Sư phụ đã tự tay chỉnh lại động tác cho các học viên.

Hai ngày cuối cùng là hai ngày cuối tuần, vì thế tôi không cần phải đi làm. Chúng tôi đã ở lại Thiên Tân hai đêm. Sau khi nghe giảng, khi về lại khách sạn và ngồi đả tọa, Sư phụ đã mở thiên mục cho tôi. Khung cảnh mà tôi nhìn thấy khi ấy vẫn còn sống động cho đến nay.

Trước đây, dường như tôi không biết cười là gì. Giờ tôi cảm thấy vui vẻ suốt cả ngày. Tôi thường cười khúc khích trong khi ngủ. Có lẽ tôi đã phải chịu khổ quá nhiều trong đời này, nên tôi không bao giờ sợ chịu khổ khi luyện công. Trước kia do bị viêm khớp nên tôi rất khó ngồi kiết già. Ban đầu tôi chỉ có thể ngồi được nửa giờ, sau đó kéo dài được 45 phút và kế đến là một giờ đồng hồ.

Dù đau thế nào đi nữa tôi vẫn tiếp tục. Sau khi những người khác đả toạ xong và ra về, tôi luyện tiếp với những học viên khác và chúng tôi đã ngồi đả toạ hai tiếng mỗi ngày. Đôi lúc cơn đau dữ dội đến nỗi khiến tư tưởng của tôi như đóng băng. Tôi thậm chí không nhớ nổi đoạn Pháp:

“Khó Nhẫn, chư vị hãy cứ Nhẫn xem sao; thấy thật khó làm, nói là khó làm, chư vị cứ làm xem cuối cùng có làm được chăng.” (Chuyển Pháp Luân)

Nhưng lần nào tôi cũng chịu đựng cho đến phút cuối cùng.

Những trải nghiệm thần kỳ trong tu luyện

Khi ngày càng có nhiều người đến điểm luyện công, chúng tôi đã chuyển đến khoảng đất trống dưới lầu để luyện công. Bất chấp giá lạnh nóng bức, chúng tôi chưa từng gián đoạn. Sau đó vào một mùa đông tuyết rơi đầy, nhiệt độ giảm đến âm 13 độ và 5 giờ sáng thì trời vẫn tối đen. Nhưng chúng tôi vẫn đến đó, quét tuyết đi rồi đặt thảm xuống ngồi đả toạ. Gió thổi rất mạnh luồn qua các toà nhà và thi thoảng có những cơn gió mạnh làm chúng tôi lắc lư nhưng không ai đứng lên về sớm cả. Tất cả chúng tôi đều tu luyện tinh tấn.

Chúng tôi đọc Pháp cùng nhau sau bữa tối ở hành lang của toà nhà nơi chúng tôi ở. Chúng tôi ngồi đối mặt với nhau và thay phiên nhau đọc. Sau đó chúng tôi chia sẻ kinh nghiệm tu luyện của mình. Một số kể về cách họ giải quyết mâu thuẫn trong gia đình như thế nào, một số nói về cách họ trở thành người tốt tại chỗ làm, và số khác nói về những thay đổi mà họ đã trải nghiệm sau khi bước vào tu luyện.

Có một ông lão từng phải đi vệ sinh hơn 20 lần mỗi đêm và không tài nào ngủ được. Sau hai tháng tu luyện, ông chỉ phải thức dậy hai lần mỗi đêm. Em gái của một học viên (cũng là một học viên) bị gãy chân trong một vụ tai nạn xe hơi và phải nhập viện để bó bột. Trong khi những người khác ở bệnh viện kêu la vì đau đớn, thì người học viên này không cảm thấy đau chút nào. Khi tháo bột, bác sĩ không thể xác định được vị trí xương gãy. Một học viên 70 tuổi kể rằng bà đã bị phẫu thuật cắt bỏ tử cung 10 năm trước nhưng sau khi tu luyện bà đã có kinh nguyệt trở lại.

Một phụ đạo viên lớn tuổi duy hộ một điểm luyện công ở công viên kể về một trải nghiệm thần kỳ của mình. Có một đêm bà ngủ ở nhà con gái, vốn khá xa công viên. Sáng sớm bà cần phải mang loa ra để mở nhạc luyện công ở công viên. Khi ấy trời vẫn còn tối. Tòa nhà con gái bà ở không có thang máy và điện thắp sáng ở hành lang. Bà nghĩ: “Mình không thể làm trì hoãn việc luyện công của mọi người được. Dù phải bò mình cũng phải đi xuống.” Ngay sau khi xuất ra ý nghĩ này, một đường dốc đã xuất hiện dưới ánh trăng. Sau khi bà ra khỏi toà nhà và nhìn lại, thì mọi thứ đã chìm trong bóng tối. Bà biết rằng Sư phụ đã giúp mình.

Vào một dịp khác, sau khi bà luyện công xong và đi ngang qua một cây cột điện cao, bà đã nghe một tiếng bang và cảm thấy có một bàn tay lớn đang che chắn cho đôi mắt bà và di chuyển xuống để bảo vệ bà. Khi mở mắt ra, bà trông thấy kính vỡ rơi vãi khắp nơi. Hóa ra là một bóng đèn lớn ở trên đỉnh cột đèn đã phát nổ. Các bóng đèn trên đường Trường An rất lớn, kích thước của nó lớn hơn vòng tay của một người. Ai cũng ngạc nhiên khi trông thấy bà không bị sao cả, tất cả mọi người đều nói rằng bà thật là may mắn. Bà nói rằng Sư phụ lại một lần nữa bảo hộ cho bà. Sau đó bà nhìn thấy quần áo của mình đã bị các mảnh kính làm rách, và bà đã cho chúng tôi xem.

Tôi đã nói cho nhiều bạn bè và người thân của mình biết Đại Pháp vĩ đại như thế nào. Tôi đã dạy các bài công pháp cho hơn mười giáo viên trong trường, và chúng tôi luyện công cùng nhau tại trường vào mỗi buổi sáng, và học Pháp cùng nhau vào giờ nghỉ trưa mỗi thứ Hai và thứ Ba hàng tuần.

Bảo vệ trường của chúng tôi đến từ huyện Thâm, tỉnh Hà Bắc. Ông cũng muốn tu luyện, nên tôi để cho ông ấy đọc sách trước. Ông nói rằng khi đọc bài giảng thứ nhất của Chuyển Pháp Luân, ông đã bay lên khi đang ngồi trên giường. Ông đã hút thuốc trong nhiều năm và không thể nào bỏ được. Vào một ngày thứ Hai khi ông đến dự buổi học Pháp của chúng tôi, tình cờ hôm đó chúng tôi đọc đến bài giảng nói về bỏ thuốc lá. Khi ông đến học vào ngày thứ Năm, ông đã mỉm cười và bảo với chúng tôi rằng ông đã không còn nghĩ đến hút thuốc sau khi đọc bài giảng hôm thứ Hai. Ông đã nghiện hút thuốc cả thập kỷ và có thể bỏ thuốc một cách dễ dàng. Tất cả mọi người đều cho rằng điều đó thật tuyệt!

Sư phụ giảng:

“…vậy nên mới nói cứ tu luyện như thuở đầu, tất thành chính quả.” (Giảng Pháp tại Pháp hội Quốc tế New York năm 2009)

Hiện ở Trung Quốc Đại lục không có môi trường để các học viên có thể học Pháp và luyện công thành một nhóm lớn. Tuy nhiên chúng tôi vẫn dùng nhiều cách khác nhau để học Pháp và chia sẻ trong những nhóm nhỏ, và ra ngoài cùng nhau để giảng chân tướng. Chúng tôi sẽ không bao giờ dừng lại. Tuy nhiên thi thoảng tôi cũng đã bị buông lơi.

Bất cứ khi nào nghĩ đến những trải nghiệm đáng nhớ này, tôi lại được khích lệ để tiếp tục tu luyện tinh tấn và làm tốt các việc mà các đệ tử Đại Pháp cần làm.

(Bài chia sẻ nhân dịp Kỷ niệm Ngày Pháp Luân Đại Pháp Thế giới 2018)


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/5/13/365156.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/5/22/170499.html

Đăng ngày 26-6-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên bản.