Bài của một học viên Pháp Luân Đại Pháp ở Trung Quốc

[MINH HUỆ 11-05-2018] Tôi đã có một bước ngoặt trong cuộc đời cách đây 18 năm. Tôi đang bận chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh đại học thì cha mẹ bị bắt và bị đưa đến một trại tạm giam trong vùng vì tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Tôi phải mạnh mẽ đối mặt với mọi chuyện.

Một giáo viên tốt

Khi cha mẹ tôi bị giam, học sinh được thông báo rằng nước sẽ được cung cấp cho mỗi lớp, nhưng với chi phí là 20 nhân dân tệ. Tôi hỏi giáo viên xem liệu mình có cần trả tiền hay không nếu tôi không uống nước. Thầy giáo nhìn tôi và nói rằng sẽ không có vấn đề gì nếu tôi không trả tiền, và tôi vẫn có thể uống nước. Sau đó thầy giáo hỏi xem tôi gặp khó khăn gì. Tôi đã rất cảm động và nói với thầy những gì đã xảy ra ở nhà.

“Cha mẹ em đang ở trong một trại tạm giam,” tôi nói, “bởi vì họ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Em không biết khi nào họ sẽ về nhà. Em cần phải cố cầm cự với số tiền hiện có càng lâu càng tốt. ”Tôi không chắc thầy sẽ phản ứng như thế nào, vì có những giáo viên không biết chân tướng về Pháp Luân Đại Pháp và đã lăng mạ Đại Pháp trong lớp.

Thầy thở dài, lấy 50 nhân dân tệ từ trong túi và đặt vào tay tôi. Thầy nói với tôi rằng thầy biết chuyện gì đang diễn ra vì mẹ thầy cũng tu luyện Đại Pháp. Thầy muốn tôi tự chăm sóc bản thân. Tôi muốn trả lại tiền, nhưng thầy cứ khăng khăng bảo tôi giữ lấy. Tôi sẽ không bao giờ quên lòng tốt của thầy.

Chuẩn bị cho kỳ thi tuyển sinh đại học

Mục tiêu của tôi là vào Học viện Nghệ thuật, một trường yêu cầu tiêu chuẩn cao về nghệ thuật và học vấn. Đây là một thử thách.

Giáo viên khuyên tôi nên học trường sư phạm. Nhưng tôi muốn thử thi vào trường nghệ thuật. Một phần trong yêu cầu tuyển sinh là các thí sinh sẽ phải vẽ một bức tranh của phòng khách. Tôi chỉ có khoảng hai tuần để chuẩn bị một việc mà tôi chưa từng làm bao giờ.

Tôi phân vân không biết thiết kế như thế nào, dùng màu gì để vẽ, và làm thế nào để vẽ một cách chính xác và gọn gàng. Bất chợt tôi nghĩ rằng nó nên có màu sắc trong suốt, màu đó sẽ được pha trộn với màu nước. Sẽ rất khó sử dụng màu trong suốt. Tôi không hiểu ý tưởng này đến từ đâu, nhưng quyết định thử. Tôi quyết định sử dụng màu để tô ngói mặc dù tôi nhận ra rằng màu đó rất khó điều chỉnh.

Sau đó, ba màu hỗn hợp đột nhiên xuất hiện trong đầu tôi. Tôi thấy một màu be sáng nhẹ. Tôi tạo các bảng màu hàng ngày từ sáng đến tối. Tôi phải tạo hơn 100 màu như vậy. Không phải cố gắng hết mức, tôi đã có thể đạt được kết quả tốt nhất trong thời gian ngắn nhất.

Thi tuyển sinh đại học

Vào ngày thi, hầu hết các phụ huynh đi cùng con mình để cổ vũ tinh thần. Tôi đi thi một mình, nhưng cũng không buồn. Tôi biết mình có thể tự làm được. Tâm của tôi đặc biệt rất thanh tỉnh vào ngày hôm đó.

Trong thời gian làm bài thi, tôi hoàn thành bức tranh trong vòng 40 phút, và cảm thấy hài lòng nhất với nó. Một số giám thị tập trung quanh tôi, hỏi tôi đến từ trường nào, và có vẻ rất ấn tượng với bức tranh của tôi. Các học sinh khác vẫn miệt mài trên giá vẽ của họ.

Một đêm, trong một giấc mơ, tôi thấy một chiếc áo choàng chỉ có quán quân được mặc trong thời cổ đại. Tôi biết tôi đã đỗ!

Khi kết quả được công bố tôi khó có thể tin được rằng mình đã làm rất tốt như thể tôi biết hết tất cả các câu trả lời! Tôi biết nó không phải là ngẫu nhiên, và biết ai đã giúp mình!

Con cái của các học viên nhận được phúc báo

Sau kỳ thi, tôi được thông báo đến thăm cha mẹ. Họ đã bị giam giữ hơn sáu tháng. Tôi là con một. Đối mặt với những khổ nạn và phải vật lộn một mình, thời điểm đó tôi rất mong manh và cô đơn.

Tôi đã rất bình tĩnh khi nhìn thấy cha mẹ. Tôi nói với cha mẹ rằng mình đã làm bài thi đại học rất tốt. Khi đến lúc rời đi, nước mắt chan chứa khắp mặt tôi. Mẹ tôi biết rằng tôi đã rất nhớ cha mẹ. Tôi nói: “Con rất nhớ mẹ, nhưng con muốn mẹ biết rằng con rất tự hào về mẹ!” Mặt mẹ tôi cũng đầy nước mắt, khi con mình đã trưởng thành hơn!

Cha mẹ tôi trở về nhà khi tôi bắt đầu vào đại học. Viên công an đưa họ về nhà và nói: “Con gái của ông bà đã đỗ vào một trường đại học xuất sắc trong khi hai bố mẹ ở trong một trại tạm giam. Chà, chắc hẳn ông bà rất tự hào về cháu. ”Mẹ tôi trả lời “Đúng vậy, con cái của các học viên Pháp Luân Đại Pháp là được phúc báo!”

Trong những ngày cha mẹ tôi không ở nhà, chính Sư phụ đã bảo hộ và ban phúc lành cho tôi!


Bản tiếng Hán: http://www.minghui.org/mh/articles/2018/5/11/365014.html

Bản tiếng Anh: http://en.minghui.org/html/articles/2018/5/20/170478.html

Đăng ngày 12-06-2018; Bản dịch có thể được hiệu chỉnh trong tương lai để sát hơn với nguyên

Share